Đánh cược – Phần 8

5:28 chiều 10 Tháng Ba, 2017

– Tao không còn quan trọng việc thanh xuân hay không nữa. Tao đã đánh cược cuộc đời mình vào ngành Y này. Ngành này học lâu ra nhất và tao có thể đi làm để giúp bố mẹ và quan trọng hơn tao đã đánh cược 7 năm cuộc đời để tìm…

– Đình Quân phải không ?

– Ừ

– Lâu vậy rồi mày còn nhớ tới anh ta sao ?

– Chắc ai cũng sẽ nghĩ tao mặt dày mày nhỉ ? Người ta bỏ tao như thế mà tao còn đi tìm..

– Không, tao tin mày không phải vậy.

– Đúng là chỉ có mày mới hiểu tao thôi Hoàng ạ.

– Vậy lí do đó là gì ?

– Tao chỉ muốn nhìn Quân dù chỉ một lần. Chỉ muốn xem gần 2 năm qua anh ấy như thế nào ? Dù tao có gặp lại trong hoàn cảnh nào tao cũng không để anh ấy biết tao là Hải Yến.

– Mày làm vậy, khác nào tự hại mình đau khổ.

– Chỉ cần thấy người mình yêu sống vui vẻ và tốt đẹp thì dù có đau khổ hay phải bỏ 7 năm đời mình tao vẫn muốn được như vậy.

– Mày thật quá lụy tình.

– Mày chưa yêu bao lâu nên chưa bao giờ hiểu được 2 năm qua tao sống như thế nào?

– Rồi một ngày nào đó tao cũng sẽ yêu một người bình thường chứ không phải là một ông trùm xã hội đen.

– Tao mong là mày sẽ được như vậy. đừng như tao.

– Thôi, muộn rồi, mình về thôi.

toi-hen-ha-quy-goi-cau-xin-vo-dong-y-ket-hon-voi-tinh-dich-cua-minh1

– Ừ.

Chúng tôi về đến phòng trọ định sang tìm anh Hiển đưa ít thức ăn với nói chuyện nộp đơn hôm nay và công việc của anh ấy.

– Anh Hiển. Anh có trong phòng không.

– Anh Hiển

– Sao vậy mày?

Tôi đẩy cửa thì cửa không khóa.

– Anh Hiển đi đâu vậy mày? Giờ này cũng gần 10h đêm rồi. Anh ấy mới lên có một ngày dù có công việc nhưng cũng đâu làm khuya đến nỗi giờ này còn chưa về.

– Hay để tao gọi thử xem sao.

Tôi vừa gọi vừa ra đường đứng chờ xem anh về chưa?

– Yến. Yến, mày coi kìa. Chiếc xe đó đẹp quá. Khu này là khu trọ bình thường, ai mà lái xe đẹp vậy đến đây mày nhỉ?

– Ừ, cũng lạ.

Tôi và Hoàng đứng ngó ngang ngó dọc thì anh Hiển bước từ trên xe xuống. Tôi và Hoàng nhìn nhau nhưng hàng trăm câu hỏi hiện lên trong đầu:

– Anh Hiển phải không mày? Sao ảnh lại đi xe đẹp thế?

– Anh Hiển. Em Yến này.

– Ủa sao giờ này mà 2 đứa còn đứng ở ngoài này vậy? Khuya rồi, trời lạnh lắm, vào phòng trọ rồi nói.

– Anh Hiển, sao anh lại…

– À, em hỏi chuyện chiếc xe đúng không?

– Vâng. 2 chúng tôi đồng thanh đáp.

– Trời đất, 2 đứa này. Hồi chiều anh lên công ty làm thì không may có sếp đến kiểm tra nên tui anh phải ở lại xem công ty đến giờ này rồi ông chủ của anh sẵn tiện đi ngang qua nên cho anh đi nhờ ( nói dối).

– Ông mới lên Sài Gòn có vài hôm đã được đi xe xin rồi nhé. Gato quá nha. Hoàng trêu.

– Con bé này, chẳng phải ở nhà em cũng được đi xe vậy quài đó thôi.

– Anh thật không biết nhìn xe gì hết. Xe của bố mẹ em chỉ ở dạng khá thôi. Anh biết chiếc xe này thế giới chỉ có vài chiếc thôi.

– Tôi trợn mắt. Anh ông chủ anh giàu đến mức đó cơ à? Hôm nào lén cho em xem mặt với nhé.

Lúc này chẳng hiểu sao Hiển rất lo lắng và trên mặt hiện rõ nét lo sợ.

– Anh sao vậy? Anh Hiển

– À, em làm sao mà gặp được, ông chủ anh giàu lắm. Quyền lực nữa. Anh ta giàu có như vậy nhưng không ai được gọi thẳng tên anh ta trừ bố anh ta đâu Ở đây hỏi đến công ty anh ta, ai cũng biết nhưng tên và mặt anh ta chẳng ai biết cả ( Là đàn em thân cận biết mà giấu ). Lúc nãy chỉ là tài xế của anh ta chở anh thôi chứ không phải anh ta đâu.

– Chà. Đáng sợ thế sao.

– Thôi được rồi, 2 đứa về phòng ngủ đi sáng còn dậy sớm lo thủ tục đi học nưã. Cứ như trẻ con nhờ.

– Vâng. 2 em về đây.

– Cô Thảo, cậu Quân đã về đến Việt Nam tôi hôm nay rồi ạ.

– Chết tiệt, sao anh ta không nói cho tôi biết ( người ta có quan tâm gì đến cô đâu )

– Cái đó em không biết thưa cô.

– Kêu tài xế đưa tôi đến nhà anh Quân.

– Vâng, thưa cô.

Thảo kêu người chở cô ta đến gặp Quân. Vừa đến cổng, vệ sĩ của anh ta ngăn lại.

– Cô là ai?

– Các người dám hỏi tôi câu đó à. Tôi là Hạ Thảo. Người yêu của anh Quân.

– Xin lỗi cô. Lệnh của cậu chủ không cho bất cứ ai vào.

– Vậy mẹ của anh ấy thì sao?

– Cậu chủ nói nếu là mẹ của cậu ấy cũng không được vào.

– Vậy các người vào báo với anh ấy tôi tìm anh ấy có chút việc.

– Vâng thưa cô.

Tên vệ sĩ đứng ngoài cửa không dám vào.

– Có chuyện gì?

– Dạ thưa cậu, có cô Thảo đến tìm cậu.

– Bảo cô ta cút về đi. Tôi thấy qua camera hết rồi, có chết cũng không cho cô ta vào. Cô ta ngoan cố cứ giết cô ta.

– Vâng thưa cậu.

– Khoan đã, chuyện tôi kêu các người làm 2 năm qua sao rồi ?

– Dạ thưa cậu em đã dò hỏi hết ở Vũng Tàu. Họ nói người đó đang lên Sài Gòn học.

– Bọn bây làm việc kiểu gì đấy ? Có muốn tao giết từng đứa không ? Tao kêu bọn mày điều tra xem cô ấy hiện đang ở đâu ? Làm gì ?

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: