Đánh cược – Phần 6

2:56 chiều 1 Tháng Ba, 2017

– Mẹ à, con hơi mệt con vào phòng một tí.

– Ừ con đi vào rồi lát nữa đi ra ăn cơm.

– Vâng mẹ.

Tôi vào phòng. Bao nhiêu u buồn tủi nhục đổ sầm lên đầu tôi. Chưa bao giờ tôi bế tắc như thế này. Người tôi yêu hiểu lầm tôi, người tôi yêu rời bỏ tôi và người tôi yêu là một kẻ máu lạnh. Tôi đã làm gì sai mà ông trời đối xử với tôi như thế này?

– Hoàng à. Mày đến nhà tôi đi chịu hết nổi rồi mày ạ.

– Mày sao vậy. Ở yên đó, tôi đến ngay. Hoàng đến và tôi kể tất cả những gì anh Hiển nói với tôi.

– Thật như vậy sao? Tôi không tin đâu, nhìn anh ta đâu vẻ gì là tàn ác đến thế.

– Nhưng tất cả là sự thật. Mày không thấy quen sao? Lâm Đình Quân là Lâm Đình Quân đó. Bố anh ta là Lâm Đình Thăng. Tôi rơi nước mắt.

– Thôi tao xin lỗi mày. Tao tin mày, mày nín đo sao mày lại yếu đuối như vậy? Yến của tao suốt ngày như cụ non mà.

– Hắn ta là tình yêu đầu của tao. Tao thật sự đã yêu kẻ máu lạnh đó rồi Hoàng ạ.

– Thế bâu giờ mày định thế nào đây?

– Chắc tao phải lãng quên thôi mày ạ.

– Tại sao mày quyết định vội thế?

– Đúng là tao yêu anh ta. Yêu nhiều là đằng khác. Nhưng anh ta là một kẻ máu lạnh hơn cả bố anh ta. Anh ta còn đánh Hiển đang nằm viện thế kia. Làm sao tao chấp nhận anh ta?

cu-lat-nguoc-tinh-the-kho-tin-cua-vo-khi-phat-hien-chong-dang-di-du-lich-voi-co-bo1

– Tôi luôn ủng hộ những gì mày quyết định. Nhưng mày sẽ rất đau khổ đấy mày biết không ?

– Tôi biết. Nhưng tôi tin có duyên ắt sẽ gặp lại.

Yến à. Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu !

3 hôm sau

– Anh Hiển xuất viện rồi ạ ?

– Ừ, con bác sĩ cho nó về rồi.

– Vậy bác lo thủ tục xuất hiện cho anh Hiển nhé. Con vào soạn đồ cho anh.

– Em đến lúc nào vậy?

– Em mới đến nghe bác nói anh được ra viện rồi. Anh đưa em xem vai anh sao.

– Thôi anh không sao đâu, em đừng xem.

– Anh sao vậy? Đưa em xem.

Hiển nhất quyết không cho nhưng vì đang bị thương sức khỏe lại yếu Yến đã vạch Hiển để xem. Nhưng thứ thấy lại không thấy, thứ không nên thấy lại thấy.

– Anh Hiển. Anh xăm mình khi nào?

– Anh..anh đâu có. Anh vẽ đó.

– Em bao nhiêu tuổi rồi mà anh còn lừa em?

Như trong phần trước có nói Hiển là đàn em trong băng nhóm Quân. Và trong băng nhóm mỗi người đều có 1 hình xăm trên vai là hình 1 đôi cánh chim ưng. Riêng đại ca ở sau lưng sẽ xăm cả một con chim ưng và tên băng nhóm. Người sở hữu chim ưng đó không ai khác là Đình Quân. Và hình xăm cũng chính là mấu chốt.

– Anh…Anh…

– Hiển. Mẹ làm thủ tục xong rồi mình về thôi con.

tai-sao-trong-t

– Vâng con ra ngay đây.

– Yến. Sao không đi mà còn ngồi đó vậy con?

– Vâng. Con ra ngay đây.

Lên xe, tôi tìm mọi cách để Hiển nói nhưng Hiển cứ lơ đi và không trả lời tôi. Tôi nhận ra có chuyện gì đó rất lạ ở Hiển. Từ hôm bị đánh đến giờ, Hiển luôn lo sợ chuyện đó.

Và cuộc sống của tôi cứ thế tiếp diễn…

1 năm sau…

– Bố mẹ xem này. Con đạt loại giỏi tốt nghiệp rồi nhé. Vài hôm nữa con sẽ thi đại học rồi.

– Chà. Con gái bố giỏi quá. Bố chúc con thi may mắn đạt được điểm cao để sau này học xong còn chữa bệnh cho bố mẹ già ( Tôi sẽ học bác sĩ ).

– Bố mẹ không có bệnh đâu mà bắt con phải chữa.

Hôm nay trời thật đẹp, bầu trời trong xanh man mát như tâm trạng của tôi vậy. Người đó, dường như tôi đã lãng quên rồi.

Em gái, hôm nay thi rồi nhé. Chúc em may mắn thi điểm cao nhé để mai này anh có gì còn đến tìm em ( câu nói đầy ẩn ý nhưng có vẻ Yến không nhận ra)

– Vâng, em cám ơn anh nhé. Em đến điểm thi đây.

– Ừ đi thi cô bé.

Tôi đứng ngoài hành lang chờ giám thị gọi tên.

– Nguyễn Huỳnh Hải Yến.

Tôi bước vào phòng thi và chỗ ngồi.

– Yến à. Thi thật tốt nhé để còn phụ giúp bố mẹ. Nếu mày thi rớt mày sẽ không phụ giúp được gia đình và quan trọng mày sẽ không tìm lại được người đó.

Tôi thi khối B. 2 môn sở trường của tôi là Hóa và Toán. Sinh của tôi chỉ ở mức khá nên sau 3 ngày thi xong tôi lo lắng điểm môn Sinh vô cùng. Tôi sợ không báo hiếu được cho bố mẹ và tôi sợ không còn cách để gặp lại người đó.

Thời điểm ở Sài Gòn.

5 hôm sau có kết quả thi.

– Bố mẹ ơi, xem này. Con được 29.5 điểm.

– Trời ơi, con gái của mẹ. Vậy đồng nghĩa với việc con đậu đại học Y thành phố đúng không con?

– Con xem điểm năm nay rồi mẹ ạ. Con chắc chắn sẽ đậu vào trường Y.

– Bố mẹ yêu con nhiều lắm.Gia đình mình rất nghèo. Bố mẹ đang rất lo làm sao cho con được tới nơi tới chốn.

– Con không sao. Chỉ cần lên Sài Gòn con đi làm thêm và sẽ cố gắng giành được học bổng của trường mẹ ạ.

– Bố mẹ thật may mắn khi có được cô con gái như con.

– Con sang nhà Xuân Hoàng một tý nha.

– Ừ, con đi đi.

– Hoàng mở cửa cho Yến nè. Có điểm thi rồi đó, mày xem chưa?

– Tao xem rồi nè?

– Sao? Có đủ điểm vào học viện Ngân hàng không?

– Đủ mày ạ. Ngu như tao mà cũng được 20.5 điểm nè.

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: