Đại thiếu gia, em lạy cậu – Phần 5

5:12 chiều 19 Tháng Tư, 2017

Chương 5: Cậu không cõng được em đâu

Sen gọi mãi, gọi mãi mà cậu không tỉnh dậy. Nhìn cậu, Sen sợ lắm.

Nó định về gọi các bác, xong rồi nó lại không an tâm để cậu ở lại một mình. Thế rồi, nó nín thở, nó dìu cậu dậy. Sau đó, quay người, đưa hai tay ra đằng sau, kéo cậu xích gần phía mình.

Vâng, rồi nó cõng cậu!

Cũng may hàng ngày cậu biếng ăn, nên cũng nhẹ. Sen chạy một mạch, cái miệng chu choa gọi mọi người.

Nhìn thấy cậu chủ như vậy, ai nấy đều kinh hồn bạt vía. Bác sĩ gia đình được gọi tới nhanh nhất có thể!

Ngoài bị gãy hai cái răng hàm trên ra thì cậu không có gì nguy hiểm, lúc ông chủ bà chủ về tới nơi thì cậu đã tỉnh.

-“Trời ơi, bé yêu của mẹ, làm sao mà ra nông nỗi này hả con?”

Bà chủ giọng điệu xót xa, ánh mắt rơm rớm. Sen run lạnh cả người, cậu mà bảo…cậu mà bảo…cậu mà bảo…cậu lấy khế cho nó thì thôi, đời nó tàn!
-“Con thèm ăn khế, nên con…”

Cậu còn chưa nói hết, bà chủ đã ầm ĩ:

-“Mấy người làm cái gì hả? Tôi thuê mấy người về làm cái gì hả? Mười mấy người giúp việc, thằng bé thèm ăn có quả khế thôi cũng phải tự thân đi trèo…”

Căn phòng im thin thít. Ông chủ vỗ về bà chủ:

-“Mình bình tĩnh, lỗi cũng không hẳn do họ, con mình đi chơi họ quản sao được?”

-“Mình nói như đấm vào mồm em ý, nếu vậy thì họ nhận lương làm gì nữa?”

-“Mau, mau ra lấy khế cho cậu ăn!”Bà chủ thường ngày rất hiền lành dễ tính nha, nhưng mà cứ động vào cậu chủ, là dường như biến thành con người khác. Bà tra bà hỏi từng người, rốt cuộc cũng biết, hôm nay cậu đi chơi với Sen.

Bà nhìn Sen, thường ngày bà vẫn nhìn Sen rất âu yếm, cưng Sen chỉ kém sau cậu chủ và ông chủ, hôm nay, mắt bà nhìn, chắc muốn băm nó ra mất…

Bác Hồng thấy thế, lo cho Sen, bèn rụt rè nói:

-“Cũng may là có Sen cõng cậu chủ về!”

vội vàng xua tay.

Bà nghe vậy, xem chừng cũng nguôi ngoai. Sen thở phào, đội ơn bác Hồng đã nói đỡ, đội ơn cậu chủ không khai, đội ơn ông trời thương nó.

Sau cơn nóng tính, bà vì thương cậu mà ốm. Ông chủ thay bà quản giáo lại người làm. Ông chủ cũng không quên thưởng cho Sen bộ áo quần mới vì công “cứu” cậu chủ.

Buổi tối, Sen đang chơi búp bê thì cậu chủ gọi.

-“Sen!”

Chất giọng của cậu sau khi mất đi hai cái răng quả là có đôi chút khang khác. Sen cố nhịn cười, chạy như bay tới chỗ cậu.

-“Dạ, có em!”

-“Nghe nói mày cõng tao về!”

Cậu vừa hỏi, tay vừa chắp ra đằng sau, trông y như ông cụ non.

Sen sướng quá, chắc mẩm là được thưởng tiếp rồi, hí ha hí hửng:

-“Vâng, vâng, đúng đúng, là em cõng cậu đó! Em giỏi không?”

-“Giỏi cái đầu nhà mày!”

Cậu vừa nói vừa véo má Sen, mặt hầm hầm tức giận.

-“Ai cho phép mày cõng tao?”

-“Dạ…”

Sen lí nhí.

-“Mày lên đây tao cõng lại mày, cho hòa.”

Nó sửng sốt, vội vàng xua tay.

-“Không, không cậu ạ, em không thích cõng đâu…”

-“Mày nói dối!”

-“Em nói thật!”

-“Hôm nọ thằng Tuấn cõng mày còn gì?”

Trời ạ, anh Tuấn cõng nó đúng một lần, để nó hái bông hoa râm bụt chơi, thế mà cậu cũng biết, chịu cậu luôn. Mà anh Tuấn là anh cậu, vậy mà cậu lại gọi là thằng. Đúng là cậu chủ hống hách.

Sen đành khai thật, ngượng hết cả người.

-“Rồi, em nói dối, nhưng mà vì…vì…”

-“Vì sao?”

-“Em béo lắm!”

-“Béo thì sao?”

-“Cậu không cõng được em đâu!”

Sen nói một hồi, rồi liếc nhìn cậu. Cậu lườm lại nó, con Sen nhà cậu, nó vừa nhìn cái kiểu gì thế, ý là khinh cậu chứ gì?

-“Mày láo thật!”

-“Em láo cái gì?”

-“Mày coi thường tao, mày nghĩ thằng Tuấn cõng được mày nhưng mày nghĩ tao không cõng được mày…”

-“Không phải mà, em thề…”

-“Thề thốt gì, thề cá trê chui ống, mày lên mau đi, đừng để tao cáu nữa!”

Cậu đã dọa, nó đành phải lên.

Có lẽ đại thiếu gia đã phải cố, cậu bước đi những bước nặng nhọc. Nhưng sự thực phũ phàng là, cậu chỉ nặng 18kg, còn nó nặng tới…25kg.

Thế rồi, việc gì tới cũng phải tới. Cậu mệt quá, mà lòng tự ái của cậu thì cao, cậu loạng choạng, cậu lảo đảo…và rồi…cậu ngã phập một cái, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời.

Hôm đó, cậu mất thêm hai cái răng hàm dưới nữa. Tổng cộng cậu mất tới bốn cái răng, trong vòng một ngày!

Còn Sen, ngồi trên người cậu, một sợi tóc cũng không bị ảnh hưởng.

Bà chủ gần như phát điên, cậu nhất quyết không khai, chỉ nói trèo cây khế. Sen thoát nạn an toàn. Tuy nhiên, các bác các chị “đồng nghiệp” của nó thì phải chịu một trận lôi đình.

Mấy cây khế trong vườn cũng bị chặt hết. Khế xếp đầy nhà dưới, Sen ăn mấy ngày không hết, ăn tới phát sợ.

Mấy bác trong nhà, cũng không ai ăn nổi, đành bàn bạc đen đi bán.

Hôm sau, bác Súng bảo anh Sên mang khế ra chợ, anh Sên buộc hai cái sọt đằng sau xe đạp, sọt thứ nhất chất khế, sọt thứ hai chất…bé Sen.
Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: