Đại thiếu gia, em lạy cậu – Phần 17

2:58 chiều 24 Tháng Tư, 2017

-“Thì cậu giận em, cậu cố tình trêu tức em!”

-“Mày nói ba lăng nhăng cái gì thế?”

-“Rõ là thế còn gì? Cậu biết thừa em đói, cậu cố tình mang thịt gà tới đây ăn, cậu cho em chết thèm thì thôi…”

Cậu chịu chết với con này, mắt lườm, tay đút thằng thịt gà vào miệng nó! Sen há hốc, trước toàn nó xé thịt cho cậu mà, giờ lại có diễm phúc tới thế này ư? Miếng thịt gà này, tự nhiên ngọt thấy lạ, chẳng thấy đắng tý nào.

-“Con kia!”

Sen nhìn cậu.

-“Con kia!”

Sen ngơ ngác nhìn cậu.

-“SEN!”

Nó vẫn ngây thơ, nhai đi nhai lại thấy hình như miếng thịt này cậu gỡ vẫn còn xương thì phải, cứng quá. Nó nhè ra…trời ạ…tay cậu…tay cậu bị nó cắn sưng tím rồi…hix…mặt cậu…hầm hầm giận dữ…thôi nó…toi…rồi…

-“Đại thiếu gia…cậu…cậu…”

-“Chúng ta hòa!”

Sen tự thấy mình ngu thật, nó không thể hiểu được hòa cái gì nữa, nhưng thôi, cậu không mắng là may rồi, cần gì phải nghĩ nhiều cho đau đầu. Tối đó, nó ăn hết ba phần tư con gà hầm, sáng hôm sau lại khỏe mạnh bình thường.

…..

Cậu và bạn Ánh Tuyết chuẩn bị thi Hoa Nắng, cô giáo chỉ định các buổi ở lại hai tiếng để thảo luận cùng nhau, làm sao cho kết hợp ăn ý nhất. Bác quản gia bảo chở Sen về trước, nhưng cậu lại bảo Sen đợi cậu, thế là Sen ở lại đợi luôn.

Sen nhìn cậu và bạn ấy, thực ra đâu phải nó ngốc lắm đâu, bạn Tuyết học giỏi như thế nhưng mà vẫn phải hỏi cậu đấy còn gì? Hay là do cậu giỏi quá nhỉ? Nhìn cậu giảng bài cho người khác, không hiểu sao Sen thấy hơi chạnh lòng.

-“Thế Hiển giỏi thật đấy!”

-“Bạn cũng giỏi, chỉ tại chỗ đó bạn không để ý thôi…”

-“Đâu có, Sen đợi Hiển à?”

-“Ừ, tớ bảo Sen đợi tớ…”

dai-thieu-gia-em

Ánh Tuyết quay lại, vẫy vẫy Sen. Sen cũng cười, vẫy lại Ánh Tuyết, xong họ ngồi học bài, họ ngồi rất là sát nhau nhé…bạn ấy, sắp dựa hết vào người cậu rồi…thế mà cậu vẫn để yên nhỉ? Có khi cậu lại thích ý chứ, bạn ấy xinh đẹp quá mà…

Đôi bạn bàn trên thảo luận hăng say. Có con bé bàn dưới cùng góc lớp, ngồi chán nản vẽ vời linh tinh. Tự dưng nó thấy buồn vì bản thân quá ngu ngốc, ước gì nó thông minh thêm một chút, thì giờ này, người ngồi học bài với cậu là nó chứ.

Lúc trước, nó không hiểu sao cậu lại bực vì nó làm bài kém như vậy. Lúc này, nó vẫn không hiểu được tâm trạng của cậu, nhưng mà nó biết tâm trạng của nó…là không thấy khá khẩm lắm!

…..

-“Xong, hôm nay nghỉ thôi!”

Thế Hiển nói. Ánh Tuyết vui vẻ đồng ý.

Hai người quay xuống bàn dưới, Sen đã ngủ lăn quay từ lúc nào. Tuyết thấy Hiển đang nhìn Sen, cậu ấy cười. Lần nào Hiển nhìn em họ, cậu ấy cũng cười rất trìu mến.

-“Để tớ gọi Sen dậy nhé!”

-“Thôi không cần đâu.”

Hiển thu dọn sách vở hộ Sen, cậu ấy véo má em họ một phát, rồi quay người, tay vươn ra đằng sau kéo Sen về lưng mình. Cậu ấy cõng Sen!!!

Nếu Tuyết là Sen, chắc giờ tim khỏi đập luôn ý chứ, vậy mà Sen vẫn có thể ngủ như thế, đúng là ngốc mà!

-“Đưa tớ balô của nó!”

Hiển bảo. Ánh Tuyết giật mình, cô bé nói.

-“Thôi, để tớ cầm cho…”

-“Tớ cầm cũng được!”

-“Đừng khách sáo, em họ của Hiển thì tớ cũng coi là em của tớ!”

Cậu thôi không đôi co với cô nữa, họ cùng đi ra cổng trường.

-“Ăn như lợn…béo quá đi mất!”

Hiển mắng Sen, rất nhỏ, nhưng Ánh Tuyết lại nghe thấy. Cô hỏi.

-“Cậu có thấy nặng không? Hay gọi Sen dậy nhé!”

-“Thôi, tối qua nó vừa bị ốm!”

-“Sen và Hiển ở chung nhà à?”

-“Ừ!”

Cô lại nhìn cậu, Tuyết có anh trai, nhưng mà chẳng tốt được với cô bé như Thế Hiển tốt với em họ của cậu ấy. Thôi lạc quan lên, với em họ mà Hiển còn tốt như này, mai sau, không biết với bạn gái, Hiển còn tâm lý ra sao nữa? Nghĩ vậy, cô bé khẽ cười…Ánh nắng chiều tà nhẹ nhàng mà ấm áp!

…..

Chiếc xe dừng lại trước căn biệt thự đồ sộ, có con bé con mắt nhắm mắt mở, theo phản xạ xách balô hướng về phía nhà dưới.

Một lúc, nó mới ớ ra, chạy theo thằng bé đang đi về phía nhà biệt thự.

-“Cậu ơi…cậu ơi…đợi em…”

Thằng bé quay lại.

-“Cậu ơi…em…em…”

-“Có gì nói đi, nhanh tao còn đi bơi bây giờ!”

-“Em ngủ quên hay sao…em nhớ em đang ở lớp mà…”

-“Bác Lựu bế mày ra xe, mày chỉ giỏi ăn với ngủ thôi!”

Cậu nói thế, nhưng lòng cậu thì thương. Cậu bảo.

-“Thôi, từ mai mày không cần ở lại nữa, đi về mà nghỉ cho khỏe…”

Sen vâng, rồi buồn. Cậu bảo nó ở nhà, chắc muốn có không gian riêng tư với bạn xinh đẹp chứ gì? Rõ ràng muốn đá đít nó mà.

Bọn họ ôn tập hai tuần, hai tuần Sen chẳng đi học về cùng cậu rồi. Cô xếp chỗ cho Tuyết ngồi cạnh cậu, chỉ đổi chỗ hai tuần thôi, cậu ngồi giữa nó và Tuyết, nhưng hình như nó là không khí thì phải? Còn Tuyết mới là người…

Cậu cũng bận, vả lại đầu kì học cũng chưa có gì, cậu bảo thi xong cậu dạy Sen học một thể.

Rồi cuộc thi Hoa Nắng cũng qua, lớp nó được giải nhất, mọi thứ trở về như cũ. Tuyết vừa về chỗ, Sen đã ngây ngốc nhìn Thế Hiển, nhìn nhiều tới nỗi, đại thiếu gia phải thốt lên.

-“Mày bị ngơ hả? Làm sao thế?”

Nó vẫn nhìn cậu, rồi mỉm cười.

-“Con kia!”

Tìm kiếm nâng cao: