Đại thiếu gia, em lạy cậu – Phần 16

8:47 sáng 22 Tháng Tư, 2017

Sen chẳng những không được đi thi với đại thiếu gia, mà top 5 nó cũng chẳng lọt.

Hôm ấy đi về, đại thiếu gia không nói lời nào với Sen cả. Sen cũng buồn, mà nhìn cậu buồn nó còn thấy tội lỗi nữa. Nó thủ thỉ.

-“Em xin lỗi!”

-“…”

-“Cậu đừng thế nữa!”

-“…”

-“Thực ra bạn Ánh Tuyết xinh đẹp và thông minh nhất trong mấy đứa con gái, bạn ấy đi thi với cậu là xứng đáng!”

-“…”

-“Em xoa bóp cho cậu nhé!”

-“…”

-“Cậu…cậu…”

Sau một hồi im lặng, cậu đã không thể chịu, cậu cáu.

-“Tao không thể hiểu đầu mày chứa cái thứ gì nữa? Đất đá hay bã đậu? Đề thi thì dễ như thế? Mọi thứ tao cũng dậy rồi, học tới thuộc làu rồi mà vẫn khoanh sai?”

Con bé sợ, lí nhí.

-“Em xin lỗi mà …em biết lỗi rồi…”

-“Mày còn ngu hơn em MiLu…”

-“Em ngu, em biết rồi…cậu đừng thế nữa!”

-“Thế thế cái gì? Mày nhìn mày xem, ăn lắm cho béo rồi chẳng được cái tích sự gì cả?”

Cậu mắng, Sen sụt sịt.

-“Nín ngay, ai cho mày khóc!”

-“Được rồi, em nín!”

Nó nín mà nước mắt vẫn chảy.

-“Từ giờ mày đừng ăn cơm nữa, nhịn đi!”

Xe tới cổng, chủ tớ mỗi người một hướng, quay về phòng.

Mọi khi cậu chỉ đi bơi một tiếng, nhưng hôm nay, tâm trạng quá, cậu bơi và ăn luôn bên ngoài, mười giờ tối mới về.

Về tới nhà, thấy mọi người nháo nhác. Bác Súng gặp cậu, nghẹn ngào.

-“Cậu về rồi ạ!”

-“Có chuyện gì à?”

ia-em

-“Cậu ơi…Sen làm sao không biết….nó cứ nôn khan mãi thôi…bác sĩ tới khám tiêm cho nó rồi mà vẫn không ngừng …”

-“Sao tự dưng lại vậy?”

-“Tôi cũng không biết, nó…lúc tối thì nó nhịn ăn, mọi người bảo nó ăn nhưng nó nhất định không…rồi lúc 8 giờ cái Cúc mang cơm cho nó đã thấy nó như thế rồi…”

Cảm giác luồng khí lạnh bao quanh người, con Sen nhà cậu, nó có thể ngốc vậy không? Sao không thể phân biệt được đâu là thật đâu là giả? Đâu là câu nói lúc tức giận?

Cậu nhanh chóng chạy tới phòng nó. Mẹ cậu đang ôm nó, xoa lưng cho nó, mẹ cậu khóc. Ba cậu cũng ngồi cạnh đó. Nó thì mặt mày tím tái, cứ được một lúc lại nôn. Cậu đứng ngoài cửa, nắm chặt tay, đó là lần đầu tiên trong cuộc đời, cậu thấy hối hận.

Chương 11: Mẹ ruột

-“Thế Hiển về rồi đấy à!”

Mẹ cậu gọi. Đại thiếu gia chậm rãi bước vào trong.

-“Sen nó đỡ chưa mẹ?”

Bà chủ thở dài, cậu lại nghe tiếng bác sĩ nói gì đó. Ông ta nói rất nhiều, mà đại loại, cậu chỉ nhớ được là, Sen bị căng thẳng nhiều ngày, hôm nay lại không ăn, dẫn tới người lả đi, cảm, cũng không có gì nguy hiểm cả, ngủ một giấc dậy sẽ đỡ.

Nó không ăn được, nên giờ có lẽ phải truyền dịch. Mặt nó mồ hôi như nước, mắt nó ướt sũng, cậu biết nó sợ, nó rất sợ kim tiêm, nhưng vì nó ngoan, nên nó ít khi mè nheo.

Cậu thở dài, cất lời.

-“Không truyền không được à ba?”

Ba cậu bảo.

-“Nếu không truyền sợ Sen còn ốm nặng hơn…”

-“Hay ba mẹ cứ về phòng nghỉ đi, con ngồi đây với nó, tý con bảo nó ăn, ăn được thì chắc sẽ đỡ…”

Đoạn, cậu quay sang hỏi Sen.

-“Nằm nghỉ một lát rồi tao bảo nhà bếp làm món mày thích nhé, không truyền nữa nhé!”

Sen mừng rớt nước mắt, có ông bà chủ ở đây, nó đâu dám cãi, may mà có cậu hiểu, cậu giải thoát cho nó. Dù ăn có đắng miệng, có khó nuốt, vẫn còn hơn bị truyền nước, đau lắm!

Ông bà nhìn nhau, thấy tự hào về con trai mình quá, không những là một đứa trẻ thông minh mà còn biết quan tâm tới người khác. Bà chủ hỏi Sen.

-“Con ở với Thế Hiển nhé, được không? Hay tối nay lên phòng ta ngủ?”

Sen lí nhí.

-“Con ở đây thôi!”

Bà chủ ông chủ dặn dò người làm để ý tới hai đứa rồi về phòng.

…..

Sen nằm một lúc đỡ đỡ rồi, thỉnh thoảng mới nôn chút thôi, mà nó toàn nôn khan, căn bản bụng có gì đâu. Nó mệt lả cả người.

-“Cậu không giận em nữa à?”

Nó hỏi, giọng còn yếu ớt.

Cậu hơi sững lại, cậu rất muốn nói, lần này là do cậu, muốn xin lỗi nó. Dù sao thì nó cũng cố gắng hết sức rồi, cũng học rất chăm rồi, chẳng qua là do nó không được thông minh như người ta mà thôi. Nhưng mà bản tính cao ngạo từ xưa tới nay lại khiến lời cậu hoàn toàn trái ngược.

-“Ai bảo tao không giận, tao đang điên hết cả người đây!”

Sen xịu mặt, cậu lại quát.

-“Mày đúng là ngu mà, ai đời lại đi nhịn cơm!”

-“Ơ, cậu bảo thế mà…”

-“Tao nói gì mày cũng nghe hả?”

-“Vâng…gần như là thế…”

-“Tao rút lại lời đó!”

-“Dạ?”

-“Tao rút lại, từ nay mày thích ăn bao nhiêu thì ăn, ăn cho thành con lợn, con hổ hay con voi cũng được…”

Gì chứ? Lại tìm cớ chê nó béo, Sen bĩu môi, cậu thì lấy khăn lau mặt cho nó.

-“Mày xem, người ngợm, đã xấu lại còn nhớt nhát, kinh quá!”

-“Sao cậu còn ở đây?”

-“Tao…mày hỏi nhiều…”

-“Cậu cứ lên nhà ngủ đi, em không sao cả…”

Nó tưởng cậu đi thật, hơi buồn chút. Vậy mà lúc sau cậu lại quay lại, cầm một bát canh gà hầm. Sen lúc này mới là mâu thuẫn, miệng thì đắng nhưng bụng lại đói, huhu.

Cái gì thế kia, cậu ngồi gần nó, cậu gỡ thịt gà. Nó ức không chịu được, phụng phịu.

-“Cậu đểu!”

-“Cái gì?”
Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: