Đại thiếu gia, em lạy cậu – Phần 1

3:11 chiều 11 Tháng Tư, 2017

Chương 1: Gọi tao là đại thiếu gia

Một ngày mùa đông lạnh lẽo…

Vụ việc bé gái sơ sinh bị mẹ ruột vứt ngay tại sọt rác đằng sau kí túc xá trường đại học khiến dư luận xôn xao.

Người ta trách bà mẹ trẻ, cũng trách tình người bạc bẽo.

Em bé được bọc trong cái chiếu rách, mang đến trước chùa. Sư thầy nhìn khuôn mặt chúm chím đáng yêu, lặng lẽ thở dài…

Cùng chiều hôm đó, có người đàn ông to cao vạm vỡ đeo kính râm che kín mặt, cùng vợ tới chùa làm từ thiện. Người con gái ấy trông rất đẹp, tuy cô ấy mang bầu nhưng vẫn giữ được vóc dáng khá là hoàn hảo.

Nghe sư thầy tâm sự về em bé, người con gái không cầm được mà rơi lệ. Người đàn ông vì chiều vợ nên quyết định nhận nuôi cô bé.

Một tháng sau, ngôi biệt thự của vợ chồng nọ ngập tràn tiếng cười, chào đón bảo bối đầu lòng.

Sen năm nay bốn tuổi rưỡi, người hầu thứ mười tám của gia đình họ Hoàng.

Thực ra cô có tên, một cái tên rất hay, Trương Ngọc Uyển Nhi, nhưng biết làm sao, cậu chủ thích gọi cô là Sen, thì cô là Sen thôi.

Từ lúc biết nhận thức, cô đã được đào tạo, cậu chủ là số một, cậu sống cô sống, cậu chết cô chết, cậu đi đâu, cô phải đi đó…nói chung, cậu chính là bầu trời của cô!

-“Sen, Sen!”

-“Dạ, cậu chủ gọi em ạ, có em!”

-“Đi xem phim với tao”

-“Phim gì ạ?”

-“Mày còn phải hỏi? Đấm cho một trận bây giờ!”

Cậu chủ thích nhất là xem phim kiếm hiệp Trung Quốc, mà cô lại thích xem búp bê Barbie, nhưng biết làm sao, thân phận người ở, cô ngoan ngoãn:

-“DẠ!”

Bùm…Bùm…Chíu…Chíu…

Cậu nghe có vẻ rất hứng thú.

Sen ngồi bên cạnh, mặt mũi tiu ngỉu.

“Đại thiếu gia của tôi, xin cậu đừng đi…”

“Xin đại thiếu gia thương cho bọn nô tì!”

“Không được, ta phải làm việc lớn, đừng cản ta…ngoài kia vẫn còn bao nhiêu người cần ta tới cứu…”

Nói đoạn, nhân vật nam chính vận công phu một phát, bay liền qua mái ngói.

Cậu chủ xem phim, mắt chữ O, mồm chữ A.

Cậu đắc chí lắm. Quay sang bảo:

-“Sen, từ giờ mày phải gọi tao là đại thiếu gia, nghe chưa?”

-“Hả?”

Mặt cô bé ngơ ngác, cậu đúng là học đòi mà, bắt chước trên tivi chứ gì, cô biết thừa.

-“Mày ngây cái gì con kia?”

Cậu quát, cậu rất chi là nóng tính, mặt Sen tái mét, nhanh nhảu:

-“Đại…đại thiếu gia…”

-“Gọi lại!”

-“Đại thiếu gia!”

-“To nữa lên!”

-“”ĐẠI THIẾU GIA!”

-“Tốt, xuống bảo nhà bếp làm tao bát mì tôm!”

-“Đại thiếu gia, bà chủ đã dặn không được ăn mì, mì rất nóng, không tốt ạ!”

-“Dặn gì, lời bà chủ với lời cậu ai to hơn?”

Cậu dơ nắm đấm, Sen đã sợ phát khiếp.

dai-thieu-

-“Vâng, vâng, em đi…”

-“Bảo mọi người không được nói với bà chủ!”

-“Dạ…”

Thế mà còn vênh váo, lời bà lời cậu lời ai to hơn, Sen là Sen cũng chỉ dám thắc mắc thế thôi, rồi cũng ngậm ngùi mà lủi.

Chương 2: Mời đại thiếu gia dậy đi học

Sen bảy tuổi một tháng. Đại thiếu gia bảy tuổi.

Bà chủ cho Sen đi học cùng trường, cùng lớp với đại thiếu gia. Chưa có người hầu nào được đặc cách đãi ngộ tới như vậy.

Mấy chị lớn lớn bảo với nó, chẳng qua bà cho mày đi học, là để mày bảo vệ cậu, không cho ai bắt nạt cậu thôi, đừng tưởng bở. Sen nghe vậy, mặc kệ chứ, bảo vệ cậu là nhiệm vụ cả đời của nó, đằng nào chả phải bảo vệ, được đi học là sướng rồi.

6 giờ sáng.
Nó kính cẩn vào phòng.

-“Thưa đại thiếu gia, mời cậu dậy ạ!”

Đây có thể là một trong những công việc khó khăn nhất của nó, gọi cậu dậy, chưa bao giờ là dễ.

-“Thưa cậu, mời cậu dậy ạ!”

-“Thưa cậu, mời cậu dậy ạ!”

-“Thưa cậu…”

-“Mày lắm lời quá đấy Sen ạ!”

-“Cậu ơi sáng rồi ạ!”

-“Sáng thì kệ sáng…”

-“Cậu ơi phải đi học, sắp muộn rồi ạ…”

-“Tao không đi!”

-“Đại thiếu gia, em lạy cậu ạ, cậu không dậy bà chủ sẽ đánh em ạ…”

-“Mày có tin tao đá mày ra ngoài sân không?”

-“Xin cậu ạ…”

Buổi sáng nào cũng như buổi sáng nào, chủ tớ nhì nhèo tới cả tiếng.

Cuối cùng, Sen đành phải dùng tới kế hiểm cuối cùng.

-“Đại thiếu gia, cậu không dậy thì em đi học với anh Tuấn vậy!”

Anh Tuấn, học lớp ba. Anh họ của cậu chủ. Sen gọi cậu là đại thiếu gia, cô định gọi anh Tuấn là đại đại thiếu gia. Mà anh Tuấn dễ thương lắm, anh thích Sen gọi là anh thôi, anh chẳng bao giờ bắt nạt Sen như cậu chủ cả.

Có điều, cứ nghe tới tên anh Tuấn là cậu chủ như có gai trong lòng.

-“Có mỗi chuyện đó mà ngày nào mày cũng nhắc thế hả Sen? Mày thích gì?”

-“Dạ, em không dám!”

-“Dám cái khỉ, mày thích thì mày đi ngay đi, biến ngay đi cho tao nhờ…đi mà đi với anh Tuấn của mày đi!”

Sen biết điều, trả vờ lò dò bước ra khỏi cửa.

-“Mày đứng yên đấy!”

Cậu hét lớn.

-“Mày dám đi nửa bước nữa xem!”

Sen hơi mỉm cười, quay lại nịnh nọt.

-“Em đâu dám, đâu dám, mời cậu dậy ạ!”

Khi cậu uể oải vươn vai, Sen mừng rớt nước mắt; lấy khăn, từ tốn hầu cậu rửa mặt; lấy kem sẵn, hầu cậu đánh răng… kính cẩn bưng mâm, hầu cậu ăn.

-“Mày ăn cái đó đi…”

-“Dạ, em không cần ăn sáng đâu ạ!”

-“Tao không ăn được, tao không thích…Mày cãi à?”

-“Dạ, em ăn ạ!”

Sen lấm lét gắp miếng thịt bỏ vào mồm, cái vị ngọt của thịt, sao mà tuyệt đến thế!

Xong xuôi, chủ tớ cùng nhau đi học. Lái xe đưa họ tới cổng trường. Còn đoạn đường từ cổng trường vào lớp là hai đứa đi bộ.

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: