Cưới đi rồi yêu – Phần 6

11:11 chiều 7 Tháng Ba, 2017

vậy là tôi bắt đầu bước vào cuộc sống hôn nhân,cuộc sống của người mẹ-người vợ trong nhà khi mới 16 tuổi.đám cưới của tôi diễn ra khá lớn vì gia đình anh cũng có điều kiện,đám cưới của tôi là sự ganh ghét trong lòng trúc.cả tôi và anh đều tươi cười trong ngày trọng đại nhưng cả hai đều không mong muốn cuộc hôn nhân này diễn ra.
đêm đầu tiên tôi về nhà anh,cảm giác lạ lẫm khi có sự xuất hiện của người đàn ông trong phòng,cảm giác xa lạ của căn phòng mới khiến tôi không nghỉ được chỉ ngồi thừ người ra
-này cô định không tắm đi ngủ à
-sẽ ngủ như thế nào đây
-giường đây
-nhưng mà ai nằm ở đâu?
-tôi và cô nằm trên giường
-này anh điên à
-thế cô muốn thế nào
-ai cho phép anh nằm chung giường với tôi hả?
-à cô quên cái giường này là của tôi à?
-nhưng tôi là con gái
-thì đã sao một là nằm chung 2 là tôi cho cô cái mền cái gối
-để làm gì
-để nằm đây(chỉ tay xuống nền)
-này tôi đang có thai con anh đấy
anh ta nhìn tôi,thái độ cáu kỉnh biến mất
-vậy thì giờ cô muốn sao đây
-tôi không muốn nằm chung,anh nằm đất tôi nằm giường
-thôi được rồi,đi tắm đi,tôi xuống đất
-uhm
vậy là tôi đi tắm rồi lên giường
-này anh không lấy mền à
-cô đắp đi để lạnh toi không lạnh
-này không cần đâu tôi nằm trên nệm đc rồi đắp đi
tôi chồm người xuống đưa anh ta cái mền anh ta lại đẩy cái mền lên tôi lại dẩy xuống ngay lúc anh ta chồm lên,mặt anh ta chạm sát mặt tôi,dưới anh đèn mờ của phòng ngủ gương mặt thanh tú ấy lại hiện lên lôi cuốn tôi,rồi anh ta đẩy cái mền lên,nằm xuống ôm cái gối ngủ
-ngủ đi mai dậy đưa đi ăn sáng
-uhm
-ngủ ngon
-uhm ngủ ngon.
tôi nằm đó nhìn khoảng không vô định rồi nước mắt lại rơi,tôi nhớ nhà nhớ mẹ tôi nhớ ba tôi nhớ lớp học và nhớ cả những bản bè xung quanh tôi,tôi cảm thấy bản thân mình thật ngu ngốc khi sa ngã vào con đường này,rồi như một đứa trẻ tôi lại khóc rồi lại nấc nấc lên,tôi vốn dĩ không giỏi kiềm chế cảm xúc của mình,rồi anh ta ngồi dậy hỏi tôi
-sao vậy?
-không sao
tôi xoay lưng vào tường rồi trùm mền lên đầu,tôi không muốn anh ta biết nhưng những tiếng nấc vẫn cứ vang lên khẽ khẽ,bấc chợt anh ta lên giương kéo chăn ra rồi kéo người tôi vào lòng anh ta ôm chặt,mùi nước hoa ấy,mùi cơ thể ấy chẳng hiểu sao lại làm tôi ấm lòng và bình yên
-tôi xin lỗi….
-tại sao anh lại xin lỗi tôi?
-xin lỗi vì đã khiến cô rơi vào trường hợp như thế này,xin lỗi vì có lẽ tôi đã làm tổn thương cô
-tại sao tôi lại khổ như này,tại sao lại là anh mà không phải là ai khác tại sao lại là chính gia đình này chứ?anh có biết tôi đau lòng như nào không anh biết là tôi còn yêu nhân mà
-được rồi được rồi là tôi sai được chưa?xin lỗi cô,ráng đi được không?sinh xong rồi cô muốn sao cũng được sinh xong rồi tôi sẽ để cô đi học lại được không?
-sinh xong sao mà đi học lại ở lại một năm xấu hổ thấy mồ
-vậy thôi không đi học nữa ở nhà chăm con được không
-ở nhà chăm con buồn cho chết hả
-vậy thôi ở nhà chăm con rồi buôn bán gì thêm nha
-buốn bán không biết bán lỗ thì còn khổ hơn
-vậy thôi ở nhà chăm con dạy rồi dạy đàn với mẹ nha
-đã học tới đâu đâu mà dạy đàn chứ,dạy đàn có mẹ anh rồi tôi dạy cái gì nữa
-vậy chị giờ muốn sao
-sao anh lại cáu với tôi chứ
-không có cáu nhưng mà muốn sao phải nói chứ
-này hay là từ mai anh cho tôi đi làm chung được không,tôi muốn mỗi ngày thấy ba tôi cho đỡ buồn chứ ở nhà không có việc gì làm buồn lắm
-vậy nãy giờ khóc là chỉ để xin đi làm thôi à
-không tôi nhớ nhà
tôi lại khóc lên anh ta lại ôm vào lòng rồi vỗ vai tôi
-nín đi không khóc nữa ngủ đi mai ráng ở nhà một hai hôm với mẹ rồi tôi sẽ nói mẹ cho cô lên công ty phụ tôi đi làm
-hứa đi
-trước giờ tôi có nói gì ma không làm được với cô chưa
-hứa nha
-uhm nói nữa khỏi cho đi
-này anh lại thay đổi à
-ngủ đi thì không thay đổi ý nữa
-thật nha
-thật
-vậy anh không xuống dưới kia nằm hả
-vậy xuống đó có ng khóc nữa rồi sao
-ai mà thèm khóc nữa chứ giờ hết khóc rồi
-uhm vậy thôi ngủ đi tỗi xuống dưới ngủ
anh ta buông tay ra rồi đưa chân xuống giường,tự dưng lòng tôi lại không muốn anh ta đi,toi kéo tay lại
-nè anh
-gì nữa khóc nữa hả?
-à không,à….
-sao?
-à thì,lỡ lên rồi thôi thì ngủ ở đây luôn đi khỏi mất công…
-không muốn xa tôi hả….
-nè anh đừng có tưởng bở với tui nha nha nha
-vậy sao lại kêu ngủ lại đây
-là….tôi sợ anh bệnh thôi rồi mai anh không đi làm được sao cho tôi theo
-mai vẫn chưa cho theo mà 2-3 bữa nữa mà
-à…uh thì sợ bây giờ anh bệnh tới 2-3 bữa nữa không hết thì….
anh ta kéo tôi vào lòng,ôm lấy tôi rồi xoa đầu
-ngủ đi nhỏ,bớt kiếm lý do để mà cãi đi,bớt cãi thì người mau lớn hơn đó
-anh…..tôi…
-đổi cách xưng hô đi để ba mẹ nghe thì không hay đâu
-anh muốn tôi xưng hô gì chứ
-anh xưng em
-hơ còn khuya nha
-giờ khuya rồi gọi đi
-không
-không gọi không cho đi làm
-anh tin tôi xiên cho anh chết queo không hả?
-nè anh xưng em
-….
-kêu không
-…..
-vậy khỏi đi làm nha
-…thì anh,em biết rồi
-ngoan,ngủ đi
anh ta ôm tôi,tôi nằm trên bắp tay săn chắc ấy để ngủ,tôi nằm trong vòng tay ấy mà hít hà hương thơm đó
-này anh người anh thơm quá ha
-anh biết mà
-sao tôi…
-hưmmmm
-à sao em xịt cùng loại mà không thơm như anh
-chắc do ăn ở
-không phải đâu.chắc tại anh là hugo nên hợp hugo,à từ nay sẽ gọi anh là hugo nha…hugo ơi…hugo à
-ngủ đi mẹ trẻ con à khuya lắm rồi
-uhm nè
vậy là tôi chìm vào giấc ngủ,sáng tôi dậy thì anh ta đã dậy thay đồ đi làm
-dậy đi anh đưa đi ăn sáng rồi anh đi làm
-nhưng mà không đói
-ăn cho con đi
-đợi tí đánh răng
tôi đánh răng rồi cùng anh xuống nhà
-con chào mẹ,con chào ba
-chào con,hai vợ chồng đi làm hả
-dạ con đưa thương đi ăn sáng rồi về con đi làm
-thương ở nhà cũng khong làm gì sao không lên công ty chơi cho vui nhà có người làm con không phải làm gì cả nên con không cần phải lo chuyện làm dâu đâu con
-dạ con đi chơi được hả mẹ
-được con
-cho em đi cùng nha
tôi lay lay tay anh ta
-uhm.
-à mà hôm nay mẹ và ba đi hà nội 2 tuần đám cưới con bác 4 ngoài đấy rồi đi du lịch luôn,huy ở nhà canh nhà và trông thằng nhân nha con.
-bố mẹ đi lâu vậy
-lâu rồi bố không về quê sẵn bố về luôn chơi vài hom
-dạ vậy thôi vợ chồng con đi làm
anh ta đưa tôi đi ăn sáng rồi đưa tôi đi làm,đến cong ty tôi gặp ba,nhìn tôi vui vẻ ba cũng phần nào an tâm hơn,tôi đến công ty trong cặp mắt tò mò của nhiều người,họ có vẻ hơi lạ lẫm khi vợ giám đốc họ là một cô bé 16 tuổi
chiều đó anh ta chở tôi đi ăn khoai nướng,đi uống sữa đậu nành,đi dạo quanh hồ rồi về nhà.cả ngày tôi vui vẻ,tôi bắt đầu hòa nhập với cuộc sống mới.
vừa về nhà tôi đã gặp trúc và nhân ôm ấp nhau giữa nhà
-ha chào thương,bây giờ gọi sao ta,chị dâu hả anh nhân

bi-cuoi-nhao-vi-co-me-nguoi-yeu-luom-rac-chang-trai-lap-tuc-buoc-xuong-lam-dieu-nay1

-uhm chị dâu
-chắc ở đây mày khó xử lắm ha ở cùng nhà với lại người yêu thầm trong khi là vợ người khác cũng khó quá ha…
-thì cso liên quan mày không?
-à quên anh huy coi chừng nha,chị dâu em chồng có tình cảm…coi chừng anh bị cắm sừng đó nha
-này em,anh không biết sự hiện diện của em trong nhà anh là do ai mời đến nhưng anh nghĩ tại căn nhà này,ngay lúc này,em không có vị trí gì để có thể bàn quá sâu về chuyện vợ chồng anh.anh sống với vợ anh nên anh nghĩ anh hiểu hơn ai hết chuyện anh có sừng hay không chưa đến lượt em được lên tiếng đâu.hãy biết vị trí của mình để giữ miệng em à
-anh…à mà thôi,em khuyên mà anh không nghe thì sau này đừng có hối hận,à mà đừng có nói vị trí ở đây,rồi sẽ có ngày em sẽ có vị trí trong nhà này để mà nói chuyện với anh
-đợi ngày đó đến rồi tính em nha
rồi anh nhìn tôi
-lên phòng thôi em
-à anh hai,trúc sẽ đến đây ở cùng em 2 tuần ba mẹ đi vì em có bài thuyết trình cần trúc phụ em
-tức là ngủ lại
-dạ đúng rồi
-cần thiết không
-cần lắm anh hai
-sẽ ngủ chung?
-dạ không em ngủ phòng ba mẹ trúc ngủ phòng em
-uh
tôi cùng anh lên lầu,tôi mở cửa sổ nhìn ra khoản không xa xăm của ánh chiều tàn sương phũ xuống
-em buồn à
-không có
-thật không?
-thật chỉ là hơi chạnh lòng khi thấy nhân thôi,nhưng giờ em là vợ anh rồi
-vậy đừng buồn nữa được không
anh lại ôm lấy vai tôi rồi choàng tay lên phía trước
-anh biết giữa chúng ta khi bước vào cuộc hôn nhân này đều không có tình cảm,nhưng anh mong em vì con mà cố gắng,anh không biết làm sao để bù đắp tình cảm cho em nhưng anh sẽ ở bên bảo vệ em
-cảm ơn anh em không sao đâu,đôi khi hôn nhân đâu được xây dựng trên tình yêu,đôi khi nó lại là trách nhiệm,giữa anh và em cũng như thế
-uhm thôi tắm đi để lạnh
tôi đi tắm rồi ra xem anh làm việc,từ hôm nay trong nhà tôi có trúc.câu nói bâng quơ của trúc như báo hiệu trước những điều sắp tới,cuộc sống của tôi lại chẳng mấy bình yên
tối đó anh lại ôm tôi ngủ,2 con người không yêu nhau,đến bên nhau chỉ vì đứa bé trong bụng,tôi nằm ôm anh ngủ,đang thiu thiu thì buồn nôn
-ọe….ọe….
-em sao vậy
-anh ngủ đi em ói
tôi chaytj vào nhà vệ sinh khép cửa rồi nôn thốc tháo chỉ toàn nước,anh mở cửa vào vỗ lưng cho tôi
-em nghén đúng không
-em không biết
-hết muốn ói chưa
-hết rồi
-súc miệng đi
tôi lấy nước súc miệng rồi ngầng lên nhìn anh,anh rút tờ khăn giấy chùi miệng cho tôi
-khó chịu lắm,đúng không
-không sao đâu
-xin lỗi
-về điều gì
-về tất cả
-vậy…anh có muốn chuộc lỗi không
-??????
-em đói quá đi nấu cho em gói mì được không
-đi xuống nhà anh nấu cho
tôi và anh đi xuống nhà,ngang qua phòng ba mẹ,không có đèn ngủ,anh đến phòng của nhân thì nghe tiếng cả 2 ở trong đó anh định gõ cửa thì tôi cản,ra hiệu cho anh xuống lầu
-sao không để anh gõ cửa
-thôi biết vậy được rồi có gì anh nhắn tin riêng cho nhân chứ giờ khuya rồi
-mai anh nói chuyện nó em ăn đi
-anh ăn chung không
-không
-ăn đi cả 2 cùng ăn nha
-sao nay tốt vậy
-tốt cũng phải có lý do hả
-trên đời này cái gì xảy ra mà không có lý do
-vậy giữa anh và em đến với nhau vì lý do gì
-đây nè(tôi chỉ tay vào bụng)
-đồ ngốc mà
anh và tôi ăn mì xong rồi lên ngủ,càng gần anh tôi càng nhận ra anh là người tình cảm biết quan tâm người khác hơn nso với vẻ ngoài lạnh lùng ấy.
sáng hôm sau anh và tôi ở nhà vì hôm nay anh nghỉ để làm dự án mới.sáng tôi dậy sớm nấu đồ ăn ssang thì thấy trúc đi xuống,thấy tôi trúc nói
-mày nấu gì à
-uh nấu đồ ăn sáng
-mày ra dáng vợ hiền quá ha,con dâu đầu có vẻ đc cưng ráng mà tận hưởng đi con
-việc đó không liên quan mày mà
-nấu cho tao và nhân luôn nha,chị dâu của người yêu tao
-mày muốn ăn thì nên nói chuyện tử tế với tao còn không thì,ra tiệm dùm tao
-ok thôi
tôi nấu ăn xong bê ra bàn,trúc ngồi xuống bàn trước
-mày ăn di tao đi gọi anh Huy
-gọi hộ nhân-người yêu của tao luôn nhé
trúc cười đắc ý trước vẻ lúng túng của tôi khi nghe trúc nói câu đó,tôi lên gọi huy xuống ăn rồi gọi nhân cùng xuống,mọi người ngồi vào bàn ăn,tôi đi rót nước thì nghe trúc thét lên
-eo ơi mặn kinh vậy cay nữa anh nhân cho em miếng nước
-thương đưa cho trúc miếng nước. nhân nói
-đứng lên mà rót thương là chị dâu không phỉa ngang hàng
nhân rót nước đưa trúc,trúc uống xong mà vẫn than cay
-mày bỏ ớt cho tao ăn cho chết hả
-tao chưa hề bỏ gì cả 4 tô đều như nhau
-vậy anh huy anh nhân ăn thử coi cay chết đc
nhân và huy nếm thử 2 tô bún bò,nhân lên tiếng
-đúng rồi cay quá cay và quá mặn toàn mùi nước mắm
-không thể trong này tôi chỉ nấu viên súp chứ không hề có nước mắm
tôi nếm thử tô nước thì rõ cay và mặn,tôi biết trúc là người giở trò,tôi nhìn huy
-em không cố tình nêm như thế,đê em vào lấy phần nước còn dư cho anh nếm lúc nãy nấu dư một tô nhỏ em cất ở trong kệ
tôi bê tô nước nhỏ ra cho nhân và huy thử,nhân nhận xét
-nước này ngon tại sao trong tô lại như vậy
-đủ rồi,thương có thai có thể vị giác của thương khác những người bình thường nhưng không đến nỗi quá tệ như trong 4 tô này,bằng chứng là chén nước xót lại,ai dã làm gì đó thì tự hiểu,anh chấp nhận việc thương nấu dỡ và giờ vợ chồng anh ra ngoài ăn,từ mai ai muốn ngon thì tự nấu,đi lên em
anh nắm tay tôi đi lên lầu bên dưới lầu tiếng nhân quát trúc
-em làm trò gì vậy
-em không làm gì
-em thôi đi anh quá hiểu em mà
-anh vì nó mà mắng em à anh lại có tình cảm với con chị dâu anh à????
-em im đi
những tiếng cãi vã nhỏ dần và kết thúc bằng tiếp khép của phòng tôi và anh
-anh à,em….
-anh tin em thay đồ đi anh dắt đi ăn.
-uhm
tôi và anh đi ăn sáng xong về nhà,tôi bước chân lên cầu thang trước còn anh thì đi sau,vừa bước lên thì tôi trượt chân do nhà quá trơn
-aaaaaaaaa
-em,có sao không
tôi ngã ra nhà lưng đập vào cạnh bậc đau điếng người
-dì hai….dì hai đâu…em có sao không
-dạ cậu chủ
-sao nhà lại trơn như vầy????ai lau nhà
-dạ cậu chủ lúc nãy tôi đang dọn bếp thì cô trúc nói cô ấy làm đổ dầu ăn ra nhà nên đi lau và không cho tôi lau
-đỡ thương ra xe
dì hai đỡ tôi ra xe rồi anh đưa tôi vào viện
-em có đau lắm không em có sao không
-không em hơi đau
-ráng lên anh đưa vào viện.
anh đưa tôi vào viện khám,bác sĩ siêu âm xét nghiệm rồi bắt tôi nằm viện
-thai của cô bé đã được 11 tuần,cú ngã vừa rồi khiến thai bị động nhưng không nguy hiểm lắm tuy nhiên cần nằm lại theo dõi tình trạng sức khỏe thêm
rồi bác sĩ ra ngoài anh nắm láy tay tôi
-không sao đâu ổn rồi
điện thoại anh reo
-alo mẹ hả con nghe
-……………..
-dạ bị động thai
-……………..
-do bị ngã ngay cầu thang thôi mẹ
-…………..
-dạ giờ bác sĩ bắt nhập viện
-……………
-dạ có gì mẹ đi taxi về nha
-………..
-dạ con chào mẹ
anh tắt máy rồi nhìn tôi
-mẹ sẽ bay về ngay mẹ lo cho em lắm
-em không sao mà anh gọi mẹ chi để mẹ lo
-dì hai gọi báo mẹ tí mẹ và ba về em nằm nghỉ anh đi làm thủ tục nhập viện cho em rồi chạy về nhà lấy ít đồ anh gọi cho ba mẹ vợ rồi tí nữa mẹ vào
vừa dứt lời mẹ tôi đã vào
-trời ơi con ơi con có sao không
-dạ không mẹ nằm lại theo dõi thôi
-ôi trời thương mẹ lo quá
-mẹ ở lại coi vợ con,con về lấy đồ tí con lên nha
-đi cẩn thận đó con
-dạ mẹ
anh về lấy đồ tôi nằm đó kể mẹ nghe về trúc,mẹ tức lắm nhưng không làm gì được
-nó dọn ra ngoài ở trọ rồi nó không còn ở nhà mình nữa
-sao vậy mẹ
-nó nói không muốn phụ thuộc mang ơn nhà mình nên mẹ để nó đi
-dạ vậy cũng tốt ở mà không vui vẻ cũng phiền
mẹ ở lại cùng tôi tới chiều thì về ba mẹ anh cũng bay về vào thăm tôi
-mẹ đã nghe dì 2 kể nguyên nhân con té,mẹ sẽ không cho con bé ấy đến nhà nữa,tại sao nó lại làm thế dù biết con có thai và phải đi lên cầu thang
-mẹ à nhiều khi trúc không cố ý do lỡ tay làm đỗ nên lau không kĩ trúc còn nhỏ mẹ đứng trách mà tôi
-sao con lại bênh nó từ ngày đi học đàn mẹ đã không ưng con bé đó rồi
đang nói chuyện thì bác sĩ vào khám
-bác sĩ ơi con dâu tôi có sao không
-tim thai ổn mọi thứ ổn rồi nằm lại cũng được không tjif về mai tái khám lại nha
-bác sĩ vậy đã biết bé trai hay gái chưa
-bệnh viện không cho biết giới tính thai nhi với lại 11 tuần chỉ là phỏng doán khoản 90% thôi
mẹ anh dúi vào tay bác sĩ 200 ngàn,
-bác sĩ thông cảm tại nhà mong quá
-theo chuẩn đoán và qua nhìn thì chắc là trai
-ôi cảm ơn bác sĩ
cả nhà anh mừng rỡ tôi cũng thấy môi anh mĩm cười,anh đưa tôi về nhà mẹ anh nấu cháo đút tôi và bắc tôi nằm trên giường 1 tuần không cho đi lại nhiều,tối đó anh lại ôm tôi vào lòng
-anh sẵn sàng làm bố chưa
-rồi,còn em
-em chưa,cảm giác ngờ ngợ,không quen
-từ từ sẽ quen
-không nghĩ là bụng em dang có 1 em bé luôn
-uh vậy giờ tập nghĩ dần cho quen đi
-anh thích con trai hay gái
-con nào cũng là con
-em thích con gái hơn
-để điệu cho nó hả
-hugo hiểu ghe ha
-ngốc,à mà em hãy đề phòng trúc,hình như con bé không có thiện cảm với em
-sao anh nghĩ vậy
-anh có linh cảm rồi nó lại kiếm cách hại em nữa đó
tôi vẫn thường nghe nói linh cảm của phụ nữ luôn đúng nhưng lần này tôi tin,linh cảm của đàn ông cũng không sai,câu nói bâng quơ của anh vô tình trở thành một điềm báo cho tương lai,cho những thù hằn trúc đang dành cho tôi

Còn tiếp

Tìm kiếm nâng cao: