Chuyện tình cô gái miền tây – Phần 18

4:10 chiều 6 Tháng Ba, 2017

Anh Phan lấy bình giữ nhiệt sang mua cho tôi 1 bình tra ô long, anh bảo:

-Em làm hàng vậy anh ngủ bên nhà nhé, anh sơn nói chuyện điện thoại làm phiền em!

-Hay sợ em nghe thấy những lời ngọt ngào của anh với chị Như? (chị Như là bạn gái anh Phan, đi xuất khẩu lao động bên hàn đã 5 năm rồi, cuối năm nay hết hợp đồng chị về là anh chị sẽ đám cưới, tối nào anh cũng dành thời gian để nói chuyện điện thoại, nhắn tin, chát chít với chị, nên buổi tói anh toàn ở phòng trọ, trước anh cũng có ở nhà tôi 1 thời gian nhưng vì em trai anh lên Sadi Gòn học cao đẳng thuê trọ ở gần trường bên hàng xanh nên giờ anh dọn sang đó ở chung với em trai anh, tôi thuê anh giữ xe và buổi tối dọn hàng shop với tôi 1 tháng vừa lương vừa cho anh được khoảng 6 triệu, anh ăn cơm nhà tôi, giờ dì 3 cũng về quê không còn ăn cơm nhà nữa nên tôi đi ăn ngoài sẽ mua com về cho anh, anh hiền và rất nhanh nhẹn….các mẹ không cần thắc mắc vì sao tôi tin tưởng anh Phan mà cho anh qua shop ở cùng tôi nhé, anh là con nhà bác họ tôi)

ra-mat-gia-dinh-chong-tuong-lai-toi-gap-lai-me-de-trong-hoan-canh-tro-treu

-Có đâu mà!

-Sắp cưới rồi còn mắc cỡ à? Hahaa

-Thôi đi cô nương

-Hahaa!

Thấy anh có điện thoại nên tôi đi qua kho lấy mấy lô hàng mới ra, anh Phan qua nhà còn tôi ở bên shop, tôi làm mà tâm trí không tập trung tôi ức lắm , khi anh nghĩ con người tôi như thế! Tôi quên điện thoại ở nhà nên lấy laptop ở shop online facebook tí, sẵn tôi úp ảnh hàng mới, thì thấy anh inbox tôi :

-Anh xin lỗi! (kèm theo cái icon khóc ròng)

Tôi không trả lời , anh gửi cho tôi bức ảnh chụp màn hình nhật kí cuộc gọi của tôi, anh đã edit lại, có thêm hình trái tim tan vỡ ngay chỗ cuộc gọi của anh Phan , kèm theo icon khóc ròng, chắc anh đã biết anh hiểu lầm, lại them 1 ảnh , trong tin nhắn hôm trước, anh đã trả lời Minh hộ tôi là CÚT, lát sau sau khi gây cãi nhau tôi còn trả lời thêm là CHẾT ĐI THẰNG KHỐN nữa và cùng kèm theo bức ảnh là icon khóc ròng. Quả thực từ nhỏ anh đã biết cách làm tôi cười, biết cách dụ ngọt tôi mỗi khi tôi giận! bất chợt tôi cười!…

-Em đang cười à?

-Không! Tôi không cười!

-Hahaa! Chứng tỏ em đang cười!

-Anh tự nhiên nhỉ! Vừa gây nhau lở núi xong mà anh xem như không có gì nhỉ!

-Icon khóc ròng 10 lần!

………….

-Anh quá với em nha!

-Không’

-Sao vậy em?

-Tôi không muốn gặp mặt cái đồ điên như anh!

………….

-Tôi out đây, tôi bận làm!

Tôi out, tôi tiếp tục làm hàng, chợt nhớ ngày mốt tôi và anh đi Nha Trang, gọi là hưởng tuần trăng mật, dự định là tháng sau nhưng tháng sau anh không xin nghỉ phép được, anh muốn đi Hàn nhưng tôi không có passport nên không đi được ! mà đang giận đi chung thì sẽ như thế nào nhỉ. Mặc kệ, tại anh quá đáng nên cứ giận đi, đi chơi khỏi phải chụp ảnh chung!hahaa!

Tôi làm đến tận 5h sáng mới lọ mọ lên phòng, lúc này tôi đã hết pin thật sự , tôi nằm xuống giường và ngủ ngay, ngủ đến 1h trưa mới dậy, thấy điện thoại tôi đã được ai đó đặt lên giường , tôi lấy xem thì thấy anh nhắn : “mai đi Nha Trang rồi đấy, định giận anh đến bao giờ?” tôi nhắn lại “đến chết”

………

Tối về nhà, anh thì vẫn làm dưới phòng mạch , quần áo anh đã soạn sẵn trong vali, tôi thì vẫn loay hoay soạn quần áo các thứ, đi có 5 ngày nhưng tôi đem 2 vali 1 to 1 nhỏ , quần áo 1 vali, vali nhỏ là giày dép và túi xách , mỹ phẩm các thứ , anh xong việc anh lên tắm rửa rồi đẩy cửa sang phòng tôi :

-Anh không biết gõ cửa là gì à?

-Anh nhìn tôi!

-Anh về phòng anh đi!

-Anh ngồi đây! 1 tí không được à?

-Không! À mà anh đây thì ngồi đi, tôi đi tắm! (căn phòng nhỏ của tôi chỉ có giường ngủ , tur quần áo , tủ giày và túi xách và bàn trang điểm chứ không có NVS, NVS tôi dùng chung với anh nằm bên phòng anh)

Tôi đi tắm, lúc ra thì thấy anh vẫn đang ngồi bên giường tôi, tôi lại tiếp tục soạn đồ, xong tôi bảo :

-Anh về ngủ đi, mai còn bay sớm!

-Không ! anh chỉ về khi nào em hết giận!

-Nếu không?…

-Nếu không thì anh sẽ ngủ bên này luôn

-Ok anh ngủ bên này đi, tôi ngủ bên giường anh (đấy! tưởng là cái khôn hóa ra là cái ngu đấy)

Tôi hếch mặt nhảy lên giường anh, kéo chăn đắp nhắm mắt ngủ , anh cũng nhảy theo luôn, anh chui vào chăn đắp cùng, ôm tôi cứng ngắt, không cho xuống :

-Tối nay em phải ngủ bên này luôn rồi nhé!

-Ngủ đâu cũng vậy thôi mà! –tôi xoay lưng về phía anh!

-Sao lúc nào em cũng bé xíu như viên kẹo thế?

………

-Em ngủ rồi à?

………

Anh cũng không nói nữa, tôi im lặng, tôi nhớ lại chuyện đêm qua, tôi khóc, nước mắt chảy , tôi cố không để anh biể! Tôi không ngăn được lòng mình, tôi thấy bị xúc phạm , hành động và lời nói của anh xúc phạm tôi rất nhiều, dường như anh biết tôi khóc, anh siết chặt tôi hơn, anh khẽ hôm lên tóc tôi :

-Anh xin lỗi!

………

Tìm kiếm nâng cao: