Chuyện nhà tôi Phần 4

11:16 sáng 27 Tháng Bảy, 2015

Sân bay TÂN SƠN NHẤT ..
Thành phố lạ lẫm hiện ra trước mắt tôi , tôi tự hỏi liệu chuyến đi lần này là quyết định đúng hay sai ?

Minh vất vả chất 2 vali lên taxi , cậu ta đã bị tôi làm phiền nhiều quá . Những gì mà Minh làm cho tôi xuất phát từ tình cảm gì? Bạn bè ? Chị em hay một thứ tình cảm khác ?

Tôi và Minh chọn một khách sạn gần sân bay cho đỡ phải di chuyển xa . Hai phòng đối diện nhau .

Chồng tôi gọi điện liên tục hỏi han tôi có mệt không ? Ăn uống gì chưa ? Tôi chẳng buồn trả lời , ậm ừ cho qua chuyện . Tối hôm đó , Minh vác cây đàn guitar chẳng biết mượn của ai sang phòng tôi .

Cậu đề nghị tôi làm khán giả , không được ném đá dù giọng hát có dở ẹc . Tôi say sưa nghe cậu vừa đàn vừa hát . Ngày trước , chồng tôi cũng tán tỉnh tôi bằng những bản tình ca . Tôi chợt bâng khuâng khi nghĩ về quá khứ . Bài hát nào rồi cũng có kết thúc . Bài hát càng hay thì cảm giác càng nhanh hết . Có phải chúng tôi đã hát bài ca hay cho nên mọi thứ mới kết thúc chóng vánh? Chợt tôi thở dài …
Minh lặng lẽ nắm tay tôi , tay kia đặt hờ lên vai . Tôi rất bất ngờ , tới mức chẳng kịp né . Vội vàng gỡ tay Minh ra , cố bình tĩnh giải thích cho cậu hiểu . Rằng chúng tôi nên dừng lại ở tình bạn , tình chị em .

vo-cao-tay-giau-mat-xu-ly-nhan-tinh-cua-chong3

Minh vẫn ghì chặt tay tôi , cậu nói tôi đừng để ý đến cậu , cứ để cậu đi phía sau tôi . Chỉ là để dõi theo thôi cũng được .
Làm sao tôi có thể coi như không có gì xảy ra . Cậu còn trẻ , chưa vợ . Còn sự nghiệp của gia đình cần cậu ghánh vác , sao cậu có thể đi theo tôi như một cái bóng được , ? Sao tôi có thể ích kỉ coi cậu như một vệ sĩ được . ?? Tôi khuyên Minh nên đi nghỉ sớm , trở về giường , tôi miên man suy nghĩ . Ánh mắt cậu khi nãy khiến tôi không ngừng suy nghĩ được . Có sự van nài , cầu khẩn nhưng hoàn toàn khẳng định .

Hôm sau , như đã hẹn trước , tôi gặp chồng sau hơn 1 năm xa cách . Mới chỉ từng ấy thời gian thôi mà trông anh đã thay đổi nhiều , không còn phong độ như ngày nào . Anh nói tôi khác trước , nghĩa là ngày càng đẹp hơn . Tôi chẳng thấy vui vẻ gì ? Giá mà câu nói này có từ hồi chúng tôi còn mặn nồng thì chắc tôi là sướng run rẩy .

Nói chuyện một hồi , tôi mới biết hoàn cảnh của anh . Và hơn hết tôi được biết lý do tại sao anh ta đem hết mọi thứ mà tôi đã từng đổ mồ hôi , nước mắt để có .
Anh kể rằng ả kia nói rằng ả có thai với anh . Tự nhiên được làm cha sau bao nhiêu năm khao khát nên anh đã nghe theo lời xúi giục của cô bồ cuỗm hết tài sản cai chạy xa bay vào đây . Với số tiền lớn , anh mở 2 shop thời trang , số còn lại đưa cho ả để chi tiêu . Sau một năm chung sống , đứa con trai ra đời thì giữa ả và anh xảy ra nhiều xích mích . Ả hiện nguyên hình là một gái bao chính hiệu . Cầm hết tiền mặt mà sang nhượng lại cửa hàng rồi cầm tiền chạy trốn cùng trai ( anh cho ả đứng tên một shop ) bỏ lại đứa con cho anh chăm bẵm . Sau một thời gian nuôi thằng bé , thấy nó không giống mình , anh đi xét nghiệm ADN thì phát hiện ra nó không phải con anh . Anh đành nuôi con người khác dù không máu mủ gì . Nghe xong câu chuyện thì tôi có thể hiểu tại sao anh tiều tuỵ như thế ? Đáng lẽ ra tôi nên hả hê vì anh ta đã phải trả giá cho chính những điều anh đã làm với tôi . Nhưng không , tôi thấy xót xa cho người đã sát cánh bên mình từng ấy năm trời . Dù đúng dù sai thì đứa trẻ vẫn vo tội, anh chấp nhận nuôi nó nghĩa là anh vẫn còn tình người . Tôi không lỡ lấy nốt những thứ còn lại của anh .

Bất chợt , anh đưa đôi tay gầy gò run rẩy nắm bàn tay tôi . Tôi vội vàng gỡ ra . Nước mắt anh chợt tuôn trào trên khuôn mặt tiều tuỵ đến đáng thương . Anh xin lỗi tôi , mong tôi tha thứ , cho anh cơ hội làm lại .
Tôi không biết nên làm gì lúc này . Nói rằng không còn thương anh nữa thì không đúng , nhưng nó không đủ lớn để bỏ qua tất cả . Tôi làm sao có thể hạnh phúc được khi mà hằng ngày phải đối diện chính con dao đã làm mình bị thương ? Tôi không thể tô vẽ màu lên vết thương để che đậy sự tổn thương vốn có .
Lần đầu tiên thấy anh khóc , tim tôi có cái gì đó nhoi nhói . Cảm xúc khó diễn tả .

– Mình về thôi em .Minh lại gần , ôm eo tôi kéo lại sát cậu ta hơn . Thực ra cậu ấy đã khéo chọn một bàn khuất để lắng nghe câu chuyện của chúng tôi , khi nào bí thế , cậu ta sẽ ra giải cứu. ( nghe cứ như chuyện anh hùng cứu mỹ nhân )
Chồng tôi quá ngạc nhiên trước việc có người đàn ông khác ôm vợ ngay trước mặt mình . Anh hình như cố gằn cơn tức tối hạ giọng hỏi tôi người đàn ông này là ai . Minh chẳng để tôi kịp trả lời , vội vàng đáp trả
– Là chồng sắp cưới ! Cảm ơn anh đã phản bội cô ấy để ngày hôm nay chúng tôi đường đường chính chính yêu nhau .
Chồng tôi đứng đậy đấm thẳng vào mặt Minh mà chửi
” – thằng khốn , đây là vợ tao . Ai cho mày xen vào . Tôi chạy ra đỡ Minh . Chết rồi ! Tôi đã sai lầm khi để hai người chạm trán nhau . Minh không tự chủ được , lao vào chồng tôi đấm không thương tiếc . Quán cà phê trở lên hỗn loạn .

Tôi kéo Minh ra khỏi quán cà phê , bỏ mặc chồng tôi đang nằm chỏng chơ dưới đất .

Không ngờ lần gặp này để lại nhiều thương đau đến thế .

Trở về khách sạn , tôi vội đi tìm đá chườm cho Minh . Khuôn miệng có chút máu rơm rớm . Tôi thật hồ đồ , tại sao tôi lại để mọi chuyện đi quá xa như vậy ? Nhìn Minh phải chịu tổn thương vì tôi , tôi cảm thấy lòng mình dấy lên cảm giác có lỗi . Tôi trách Minh không tự chủ , luôn hành động theo bản năng . Thực ra , người đáng trách là tôi . Chuyến đi này là một sai lầm !

dem tan hon-truyen ngan moi ngay

Vết thương của Minh đã bớt sưng , tôi yêu cầu cậu ta nghỉ ngơi rồi định trở về phòng . Lúc chuẩn bị quay đi , bất ngờ cậu ta giữ tay tôi giật mạnh khiến tôi mất thăng bằng ngồi phịch xuống ghế . Mình nhìn chằm chằm vào tôi , tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy , lơ đãng nhìn đi chỗ khác
– Cậu sao vậy ? Muộn rồi , nghỉ đi . Ngày mai chúng ta sẽ bay sớm đấy !
– Tôi muốn em ở bên tôi , đừng đi đâu cả , tôi cô đơn lắm . Xin em đấy ! Giọng nói cậu ta chạm vào tim tôi vỡ tan . Cậu ta vừa gọi tôi là ” Em ” xưng ” Anh ” tôi giả vờ cười phá lên , véo mũi Minh rõ đau .
” Thôi , đừng đùa nữa , bị đánh chưa đủ đau à ? Muốn ăn đòn nữa mới hả lòng hả dạ à ”
Minh không những không buông tay tôi ra , vòng cánh cánh tay rắn chắc ôm lấy tôi . Lâu lắm rồi , tôi không có cảm giác được che chở như vậy . Bản chất của phụ nữ là vậy , dù có che đậy những vỏ bọc mạnh mẽ đến hoàn hảo thì sâu thẳm trong tâm hồn , họ cũng mong manh lắm !
Tôi cựa mình mong thoát được cái ôm đầy mê hoặc . Tôi sẽ không kiềm chế được cảm xúc mất .Tôi sợ mình sẽ đáp trả lại những gì mà cậu ta dành cho tôi . Mọi chuyện sẽ đi đến đâu ?

– Làm ơn ! Buông tôi ra , đừng làm tôi khó xử , tôi là người có chồng . Hơn nữa , cậu biết rõ nỗi khổ tâm của tôi mà . Đừng sống cảm xúc quá , chẳng phải cậu rất lý trí sao ? Tỉnh lại đi !!
Minh ghì tôi chặt hơn khiến tôi nghẹt thở .
– Đừng ác với tôi như thế ? Tôi đã nói rồi , đừng bắt tôi ngừng yêu em . Em không yêu tôi không có nghĩa em bắt tôi không được yêu em . Em không hiểu được cảm xúc khi tôi gặp chồng em đâu . Nỗi căm hận nèn lên tận trí óc . Tại sao tôi lại phải căm hận anh ta ? Anh ta đâu làm gì tôi? Tôi không thể giải thích được . Có lẽ , vì anh ta làm tổn thưởng em . Và , vì tôi yêu em

Tim tôi đang lỗi nhịp , đập loạn xạ . Tôi chỉ muốn ôm người đàn ông này , dựa vào bờ vai này mà khóc .

– Tôi biết , em đang bị dằn vặt bởi quá khứ . Có phải em muốn tha thứ cho chồng ? Hay vì em sợ anh ta nghĩ em ngoại tình ? Em đang nghĩ gì ? Em lo sợ điều gì ? Làm ơn nói cho tôi biết . Em đừng như thế có được không ? Đừng đau khổ một mình nữa

Tôi lách người khỏi cái ôm của Minh , nói rằng tôi muốn đi tắm . Chúng tôi sẽ nói chuyện sau . Minh thẫn thờ buông lỏng , không nói thêm câu gì . Sao tôi thấy đau lòng đến thế ?

Mở cửa phòng Minh ra tôi bất ngờ khi thấy chồng tôi đang đứng quay mặt về phía cửa phòng tôi ? Anh tìm tôi à ? Sao anh lại biết khách sạn nơi tôi đang ở ? Anh đi theo tôi về đây sao ?
– Anh Quyết ! Anh đến đây làm gì?
Minh thấy tôi gọi tên chồng cũng vội chạy ra cửa đứng đằng sau tôi . Chồng tôi nhìn thấy chúng tôi ở cùng nhau , hai mắt đỏ ngầu , lôi tay tôi ra hành lang .
– Thì ra hai người dan díu với nhau ,ở chung phòng với nhau nữa cơ à ? Cô là đồ lăng loàn . Tôi với cô chưa ly dị , mà cô dám ngủ với trai à

Tôi không ngờ anh ta lại trơ trẽn tới mức dám đến tận đây để rủa xả mình . Tự dưng tôi muốn nói rõ ngay tại đây , muốn chấm dứt mọi thù hận , oán trách và chấm dứt cái thứ tình cảm lấy đi của tôi biết bao nhiêu nước mắt .
– Đúng ! Chúng tôi yêu nhau , đến với nhau thì có gì là sai ? Anh nói rằng tôi lăng loàn , dám đi ngủ với trai ư? Là ai đã châm ngòi cho cái cuộc hôn nhân này tan vỡ ? Ai là người đã phản bội trước ? Ai là người đã khiến tôi gần như mất hết tất cả ? Anh tự cho mình cái quyền đi ngoại tình , tự cho rằng bản thân anh đúng trong tất cả mọi chuyện . Đúng ! Đáng lẽ anh được làm cha? Tôi không làm được điều đó . Nếu anh mệt mỏi , tại sao anh không nói ra . Tôi thừa nhận , Tôi thừa nhận , bản thân tôi đã sai lầm khi muốn giấu diếm anh chuyện tôi vô sinh . Nhưng tất cả cũng chỉ vì sợ mất anh . Đến lúc tôi muốn nói rõ tất cả thì anh lại cho tôi một đáp số bất ngờ . Coi như tất cả những gì anh lấy đi chính là sự bù đắp của tôi dành cho anh . Tôi không oán thán gì nữa . Mọi thứ kết thúc ở đây đi
Tôi bình tĩnh hết mức để nói một cách rành rọt , cố ngăn những cơn nấc nghẹn chặn ngang cổ họng .
Tôi nắm tay Minh , có lẽ cậu ta bất ngờ lắm . Tôi muốn chồng tôi biết giờ tôi đang hạnh phúc như thế nào .

Nói rồi , tôi chạy vào phòng đóng sập cửa lại rồi khóc . Tại sao tôi lại làm nhiều người đau khổ vì tôi như thế ? Có ý nghĩ lướt qua trong đầu : Tôi phải chạy trốn khỏi hai người đàn ông này

Sắp xếp đồ đạc vào vali ,tôi bay ngay chuyến sớm nhất lúc hơn 2 giờ sáng .

Về đến Hà Nội , tôi lập tức viết đơn xin thôi việc . Chắc chắn tôi sẽ phải chật vật lắm nếu như nghỉ làm ở đây . Nhưng tôi đã làm Minh phải bận tâm quá nhiều vào cuộc sống của mình . Tôi luôn vin vào cái cớ mình đang đau khổ để được cậu ta vỗ về an ủi !

Tìm kiếm nâng cao: