Chuyện nhà tôi Phần 12

9:13 sáng 30 Tháng Bảy, 2015

Biển kia rồi , tôi cứ đứng lên , ngồi xuống trong xe . Minh cứ bắt tôi phải ngồi im . Ngồi im làm sao được . Lần đâu được đến biển , tôi sướng phát điên lên rồi đây này .

Đánh xe vào bãi đỗ , chúng tôi hớt hải đi tìm khách sạn . Mùa du lịch , đâu đâu cũng hết phòng . Chẳng lẽ lại phải lấy xe để đi lên đoạn trên xa hơn ? Mất vui quá ! Hai người đi ra đi vào mấy cái khách sạn , xuống tới nhà nghỉ .. Cũng hết luôn . Tôi hoang mang nói với Minh

– Hay mình trải chiếu nằm trên bờ biển nhỉ

Minh bảo tôi hâm hấp rồi lại kéo đi tìm chỗ tiếp . Cả buổi sáng tìm chỗ , mệ phờ người . Cuối cùng cũng có chỗ để mà nghỉ . Đấy là một căn nhà chẳng khác gì nhà tôi ở dưới quê . Của một bà cụ gần 80 . Thực ra , lúc đến được nhà cụ là chúng tôi gần như kiệt sức . Bà bảo, đã đến đây thì việc không có chỗ ở là chuyện bình thường . Mùa du lịch mà … Bà bảo chúng tôi cứ ngủ ở đây qua đêm . Mai tìm được chỗ thì tính sau . Đang buồn ngủ vớ được chiếu manh . Chúng tôi mừng như bắt được vàng .

Cuộc đời tôi cũng hay gặp người tốt phải không nhỉ ?

Tắm rửa xong , Minh lấy một ít đồ hộp ra nấu . 3 bà cháu dù không quen biết nhau lâu nhưng nói chuyện rất thân thiết . Cụ kể về đủ thứ chuyện về thời xuân xanh . Còn chúng tôi gật gà gật gù theo lời bà kể . Thỉnh thoảng phá lên cười .
Rồi cụ quay sang hỏi tôi

– Các con cưới nhau lấy chưa? Bà đoán nhé , chắc mới thôi, tụi bay đang đi cái gì mật nhỉ .. À tuần trăng mật đúng không .Tôi bối rối , mặt nóng bừng
– Dạ ??
Cụ cười hiền hoà rồi liếc nhìn ra chỗ Minh .
– Hai đứa đẹp đôi lắm . Sống với nhau không chỉ đơn giản là ăn chung mâm , ngủ chung giường mà còn là chung suy nghĩ nữa các con ạ .
Rồi bà lại trầm ngâm
– Hồi đó , bà với ông cũng xảy ra nhiều chuyện . Ông ấy bảo bà là ông sẽ không bao giờ bỏ bà . Thế mà ông ấy dám đi trước bà gần chục năm nay đấy .
Giọng bà đứt quãng , còn chúng tôi bối rối nhìn nhau . Hoá ra , trên đời này vẫn còn thứ tình yêu trường tồn ngay cả khi một trong hai đã chết .

Tôi gắp một miếng thức ăn bỏ vào bát bà . Bà giục chúng tôi ăn nhanh còn đi nghỉ

Đêm , nằm cạnh nhau trên một cái giường tre rộng tầm mét hai . Thậm chí còn không nằm ngửa được . Một người nằm ngửa người kia nawm nghiêng . Tôi không ngủ được , nằm ngắm trăng sáng ngoài cửa sổ . Gió biển làm rung rinh hàng cây trước hiên .

Hình như Minh cũng không ngủ được . Tôi thấy cậu ấy cứ xoay đi xoay lại . Giường thì chật , nằm khó chịu quá . Tôi bảo Minh .
– Cậu hi sinh nằm xuống đất đi , kiểu này chắc mai tôi cong veo cột sống mất .
Minh nhún vai
– Oh , NO

Rồi lại gác cánh tay nặng trịch ngang qua bụng tôi , mặt cười kiểu đắc thắng lắm !

– Minh này , chuyện của cậu và Hương , gia đình cậu phản ứng thế nào

Minh xoay mặt về phía tôi .

– Chẳng thế nào cả , họ vẫn đang ở nước ngoài . Một năm về mấy lần rồi lại đi

Tôi ngạc nhiên khi hôm nay mới biết hoàn cảnh nhà Minh . Chắc cậu ấy cô đơn lắm .
– Nếu họ biết thì sao
– Tôi sẽ có cách mà , thôi ngủ đi

Minh quay lưng vào trong , bỏ mặc tôi đang chửng hửng bởi những câu hỏi chưa được giải đáp chính đáng .

Sáng , bà gọi chúng tôi dậy ăn cơm . Khỉ thật ! Đêm qua mãi mới ngủ được nên hôm nay nằm ngủ nướng tới gần 8 giờ . Đã đi ở nhờ lại còn làm phiền ngườ ta quá . Tôi thấy hơi áy náy . Bảo bà

– Ôi ! Bà cứ mặc bọn cháu , bà cho bọn cháu ở nhờ là đã tốt quá rồi .

– Con ranh này ! Bà có một mình , có nhiều người ăn càng vui chứ sao .

– mà ,.. Con cháu bà đi đâu hết rồi hả bà
Bà dừng đũa , đưa tay lên lau giọt nước mắt vừa chảy trên gò má gầy khô

– đứa thì chết trong chiến tranh , đứa thì bị lạc . Còn một đứa thì đi làm ăn xa , ở luôn nơi đấy . Thỉnh thoảng mới về thăm bà một lần .

Bà chuyển ngay sang chủ đề , giục chúng tôi ăn nhanh mà đi tìm chỗ . Và vội bát cơm . Tôi đứng lên dọn bát , còn Minh ngồi cùng bà ở bàn uống nước . Chẳng biết họ đang nói gì nhỉ ?
Xong xuôi , tôi trở vào trong nhà , Minh đã xách hành lý bỏ trên nền gạch . Hai tay nắm lấy tay bà , cậu ấy biếu bà ít tiền nhưng bà không lấy . Bằng mọi giá từ chối bằng được . Chúng tôi đành chịu thua rồi chào bà , xách hành lý ra khỏi ngôi nhà nhỏ

chuyen nha toi

Xế chiều , sau khi ăn uống no nên ở nhà hàng . Minh kéo tay tôi lôi xềnh xệch bảo có thứ muốn cho tôi xem . Lên đến phòng , cậu ấy mở vali ra . Chà , dễ cậu ấy phải mang cả cái siêu thị đi du lịch ấy chứ . Nào là thuốc ho thuốc cảm thuốc đau mắt … Kem chống nắng , kính mắt …. Đủ kiểu , có cả đồ ăn vặt nữa .Minh chìa ra trước mắt tôi
– đây , tôi mất cả buổi chiều để chuẩn bị đấy . Biết ngay là không chuẩn bị mấy thứ này mà . Thế có muốn bị lẫn vào màn đêm không ? Bôi cái này đi !

Tôi đón lấy lọ kem chống nắng . Hơi xấu hổ vì mang tiếng là phái đẹp mà chẳng biết chăm chút , tút tát .

Minh lấy ở một vali khác một sấp ảnh . Nhẹ nhàng lật từng kiểu một , ánh mắt cậu ấy chợt sáng bừng ở một bức ảnh . Tôi hơi tò mò hỏi đấy là gì . Minh đưa cho tôi , bảo đó là mẹ cậu . Cầm tấm ảnh trên tay , tôi mới thấy hết vẻ đẹp của người phụ nữ này . Mái tóc thả hững hờ trên vai .Ánh mắt và nụ cười thật chẳng lẫn được vào đâu !
Tôi ngạc nhiên hỏi Minh sao lại cho tôi xem ảnh của mẹ cậu ấy . Minh chợt hơi buồn buồn buồn . Cậu ấy hình như đang có rất nhiều tâm sự .
– Bố mẹ tôi ly dị nhau năm tôi lên 10 tuổi . Tất cả cũng chỉ vì thói ghen tuông của bố tôi . Bà ấy đi kể từ ngày ấy . Đây là tất cả những gì còn xót lại .
Thì ra , thì ra Minh đã phải sớm chịu cảnh lìa xa mẹ , thiếu tình thương của mẹ . Tôi không biết nói gì . Chỉ vào những bức ảnh còn lại . Minh lại hồ hởi chỉ cho tôi những người trong ảnh là ai ? Lúc mấy tuổi . Người đàn ông trước mắt tôi phải chăng đã từng rất cô đơn ?

Gần tối , tôi rủ Minh đi dạo quanh bờ biển .
Biển lúc nào cũng vậy , khi hiền hoà , lúc dữ dội . Còn con người đứng trước biển sao lại thấy lạc lõng đến vậy ? Minh có vẻ vẫn chưa thoát khỏi những nỗi buồn ban chiều , đi bên tôi lặng im như thể một cái bóng . Thỉnh thoảng nhìn hờ hững vào khoảng không vô định , rồi thở dài . Tôi rất muốn được ôm lấy bờ vai ấy , muốn an ủi , muốn chia sẻ nhưng sao lại không thể cất lời ?

Tôi múc một ít nước biển bằng lòng bàn tay , đổ sau gáy khiến Minh giật mình . Tôi cười phá lên . Minh cũng múc nước đuổi theo tôi đòi trả thù . Chạy nhảy một hồi , đã thấm mệt , chúng tôi chọn một chỗ ngồi , tựa lưng vào nhau ngắm bầu trời . –
– Ơ ! Đáng lẽ phải có nhiều sao như trong phim ấy nhỉ .
Minh không trả lời câu hỏi ngớ ngẩn ấy của tôi .

– Ngày mai , em đi cùng tôi đến nơi này nhé !

Chúng tôi về khách sạn ngay sau đó vì trời quá lạnh .

Đêm , lại không ngủ được , nhìn sang giường bên thấy Minh không nhúc nhích . Tưởng cậu ấy ngủ rồi . Tôi thở dài thao thức . Chợt có tiếng nói

– Sao em còn chưa ngủ ? Mai mình đi sớm đấy

Tự dưng tôi thấy mông lung quá . Cảm giác y hệt như sắp có chuyện gì đó không hay xảy ra , kể từ lúc chiều . Tôi vẫn thắc mắc rất nhiều chuyện . Nhưng sợ lại khơi gợi nỗi đau cho Minh nên lại thôi . Tôi đáp lại Minh bằng tiếng thở dài .

Sáng , tôi muốn đi dạo quanh bờ biển trước khi rời khỏi đây . Minh nhất quyết kéo tôi đi . Có chuyện gì mà gấp gáp đến thế ? Tôi còn chưa kịp tận hưởng gì mà . Minh có vẻ rất hấp tấp , vội vã gom đồ vào vali . Còn tôi đứng chôn chân một chỗ chẳng làm được gì .

Xong xuôi , Minh kéo tay tôi chạy như bay xuống quầy lễ tân thanh toán tiền khách sạn . Rồi lại vội vã ra bãi đỗ xe . Mấy lần , tôi giật tay lại hỏi rốt cuộc có chuyện gì . Nhưng tuyệt nhiên không thấy Minh nói gì . Chỉ trấn an tôi , bảo rằng sẽ giải thích sau

Lên ô tô , định nổ máy nhưng có ai đó đã chặn đầu lại . Minh bảo tôi ngồi yên trên xe . Đừng xuống !

Ngồi trong xe , tôi thấy một người đàn ông mặc vest đi cùng mấy người nữa . Người đàn ông này xấp xỉ tuổi bố tôi . Nhưng xem ra là người thành đạt . Chẳng biết hai người ấy nói gì với nhau . Tôi không nghe thấy gì cả . Chỉ thấy thái độ của Minh không được ổn khi nói chuyện với người đàn ông kia . Mấy phút sau , Minh lên xe rồ ga lao ra khỏi thành phố biển .

Suốt chặng đường , tôi để ý thấy khuôn mặt cậu ấy vẫn còn đọng lại vẻ tức giận . Tay nắm chắc vô lăng . Mắt nhìn chăm chăm về phía trước .
Về đến Hà Nội , trong lòng tôi vẫn ngổn ngang với hàng đống suy nghĩ . Không thể chờ thêm được nữa . Tôi kéo Minh vào nhà ,hỏi rõ mọi chuyện . Minh có vẻ như đang mệt mỏi . Tuy nhiên vẫn cố trả lời những câu hỏi của tôi . Cộc lốc
Thì ra đó là bố Minh . Ông ấy đi nước ngoài về nghe tin hai vợ chồng Minh chia tay nhau . Có lẽ vì quá tức giận nên ông ấy đã tìm ra nơi chúng tôi đến . Minh không kể gì thêm nữa . Có thể tối qua Bố Minh đã gọi điện chất vấn nên sáng nay Minh mới vội vã đưa tôi đi . Chúng tôi sẽ lén lút thậm thụt đến khi nào đây ?

Minh xin lỗi tôi , bảo rằng sẽ không để gia đình làm ảnh hưởng đến chuyện tình cảm . Nhưng tôi chắc chắn một điều . Sóng gió đã thật sự đến
Tôi trở lại với công việc . Hi vọng quên đi những ảm giác lo lắng bất an đeo đẳng mấy hôm nay .

Minh trở nên trầm mặc hơn , kể cả khi bên tôi cậu ấy vẫn không ngừng suy nghĩ về một điều gì đó . Lẽ nào chúng tôi sẽ phải kết thúc mọi chuyện ?

Rồi , cái ngày mà tôi lo lắng cũng đã đến . Một buổi sáng chủ nhật , như thường lệ Minh sẽ đến ăn cơm rồi ở lại cả ngày .

Tôi hoàn toàn bất ngờ khi đứng trước cửa không phải là Minh . Đấy là bố cậu ấy . Ông ấy nhún vai , bao tôi không muốn mời ông ấy vào nhà hay sao mà lại đứng nhìn ? Tôi vội vã mời khách vào nhà . Chân tay luống cuống , định pha tách trà cho lịch sự nhưng cái tay chết tiệt cứ lóng ngóng . Ông ấy vẫn chăm chú nhìn hành động của tôi . Khuôn mặt không thay đổi một chút nào kể từ lúc bước vào căn nhà này . Ông cười bảo tôi không phải trà nước gi cả . Tôi biết ,đằng sau nụ cười ấy sẽ là những thứ không hay .

– Căn nhà thằng Minh nhà bác mua cũng không tồi đâu cháu nhỉ ?

– Dạ ?

Ông ấy nhìn quanh một vòng rồi hỏi câu làm tôi không dám trả lời sao cả . Rồi , chợt ông ấy nghiêm mặt . Ánh mắt làm tôi nảy người .
– Bác nghĩ , cháu đủ thông minh để nhận ra mục đích hôm nay bác đến đây.
Tôi cảm thấy sợ hãi , tim như rụng ra ngoài . Bầu không khí này cứ kéo dài chắc tôi sẽ xỉu mất . Nhưng trước người này , tôi không thể tỏ ra run sợ được . Dù có ra sao , không ai được phép làm tôi gục ngã .

– cháu hiểu ạ

Ông ấy thay đổi nét mặt , các cơ trên má giãn ra .

– Tốt lắm ! Chỉ tại bác không quan tâm đến nó nhiều nên bây giờ khi vợ chồng nó chia tay với nhau lâu rồi bác mới biết . Nếu sớm hơn bác đã không để mọi chuyện xảy xa như vậy . Đáng lẽ ra phải ngăn chặn ngay từ đầu . Tôi ngồi giữa phòng khách . Nỗi sợ hãi , hoang mang , tuyệt vọng tràn về . Lẽ nào la do duyên số ?

– Cháu nên từ bỏ trước , vì bác biết thằng Minh sẽ không bao giờ làm thế với cháu . Nếu cháu làm được , căn nhà này sẽ thuộc về cháu . Nếu cháu cần , bác có thể cho cháu nhiều hơn
– cháu không cần bất cứ thứ gì ở bác đâu ạ
Tôi nói bằng giọng ngạo nghễ hết mức có thể . Đồng tiền vo tội nhưng người sử dụng nó lại biến tiền trở thành thứ công cụ , bóp nát tất cả .
Tôi và ông ấy ngồi với nhau chừng 10 phút thì ông ấy ra về
Cái gì thế này ? Câu nói khi nãy của ông ấy . Nó là điều kiện để trao đổi hay sao ? Nước mắt ơi ! Đừng có rơi nữa ! Ơ hay , sao mày cứ chảy thế ?

Nhưng , nếu tôi không làm theo yêu cầu ấy tôi sẽ mất gì ? Ông ấy không nói về vấn đề ấy .

Cả ngày hôm ấy , tôi không làm được gì cả . Bao nhiêu nỗi sợ bủa vây khiến tôi muốn điên lên . Sao mà hạnh phúc đối với tôi lại mong manh như sợi chỉ vậy ?

Tối , Minh ghé qua nhà , cậu ấy nói răng sẽ đấu tranh đến cùng . Nhưng cậu ấy không hê biết sáng này bố cậu đã đến đây . Tôi vẫn cố làm như không có chuyện gì . Dù lòng đang ngập chìm trong bao cảm xúc tồi tệ .

– Minh này , hạnh phúc rốt cuộc là cái thứ gì mà con người phải hi sinh nhiều thứ để có nó vậy ?

– Tôi không biết nữa , nhưng tôi có thể hi sinh tất cả vì em . Nên hãy hứa với tôi rằng dù có chuyện gì cũng không được buông tay nhé

………..

Tìm kiếm nâng cao: