Chuyện nhà tôi Phần 10

12:00 chiều 29 Tháng Bảy, 2015

Tôi đứng ngoài hành lang cho tới khi cuộc nói chuyện của Minh và mẹ tôi kết thúc . Tôi thật sự không biết phải đối diện sao với cậu ấy . Vì sao tôi đã cắt đứt các sợi dây tình cảm với Minh rồi mà cậu vẫn cứ xuất hiện trong cuộc sống của tôi ? Vào những thời điểm tôi đang gặp khó khăn ? Tại sao vẫn là bờ vai ấy để tôi dựa vào những khi tôi sắp ngã quỵ ?

Cứ mông lung suy nghĩ cho đến khi đụng chạm ánh mắt Minh nơi cửa phòng hồi sức . Minh kéo tay áo , dắt tôi ra ghế đá cách xa phòng bệnh của bố tôi . Vẫn với cái nhìn tha thiết , hơi man mác buồn . Minh hỏi tôi có khó khăn gì về tài chính không ? Nếu có thể , hãy cho cậu ấy được giúp đỡ gia đình tôi .
– Tôi vẫn lo được , dù sao vẫn còn căn nhà ở ven đô . Tôi định bán trước đó rồi . Bây giờ lại càng có động cơ bán hơn .
Thực ra, tôi không muốn bán nó . Nhưng với tình hình hiện tại . Tôi không thể làm khác . Tôi nợ Minh quá nhiều thứ . Tôi không muốn mình phải sống trong thứ gọi là ơn huệ . Thứ cảm giác này sẽ lại đưa đẩy tình cảm của chúng tôi đi theo một lối khác . Tôi sợ điều đó sẽ xảy ra .

Minh vẫn giữ thái độ , đặt hờ bàn tay lên vai tôi , trong phút chốc , tôi thấy tim mình xốn xang . Cái cảm xúc tệ hại lại ùa về . Thay vì gạt tay ra , tôi lại mặc kệ để bàn tay ấy vỗ về trên đôi vai gầy . Minh nói

– Bán nhà cần nhiều thời gian , cứ tạm lấy tiền của tôi lo tiền viện phí cho bác đi đã . Lúc nào bán xong thì trả cho tôi cũng được . Em không phải quá coi trọng ơn nghĩa đâu . Tôi làm điều này là vì bác chứ không phải vì muốn nó làm lý do khiến em phải mang ơn !

Tôi không hiểu , đúng ra là không biết Minh đang nghĩ gì . Nhưng có một điều không thể phủ nhận lúc này . Tôi đang rất cần tiền

Đồng ý để Minh giúp đỡ , tôi bắt đầu rơi vào trạng thái lo âu , hoảng sợ . Tôi sợ điều gì ? Tôi không biết ! Nỗi sợ vô hình đè lên tâm trí . Tôi cuống cuồng đăng tin rao bán nhà . Tôi không muốn kéo dài thêm cái cảm xúc quái quỷ này nữa . Đăng tin nửa tháng trời mà chưa thấy ai ỏ ê gì cả . Tôi trở lên nóng vội hơn bao giờ hết .

Bố tôi được xuất viện trước đó mấy ngày . Tình hình sức khoẻ ổn nhưng không thể làm việc quá sức . Bây giờ , mọi thứ dồn lên vai mẹ tôi . Lại thêm cả ghánh nặng là tôi nữa . Tại sao ông trời lại dồn gia đình tôi vào hoàn cảnh bi đát như vậy ?

Minh vẫn đến thăm bố tôi đều đặn mặc tôi đã ra sức can ngăn . Gia đình tôi và cậu ấy vốn chẳng có tí gì gọi là thân thiết . Nay cậu ấy cứ đến đều như vắt chanh . Tôi sợ người ngoài nghĩ gia đình tôi đang lợi dụng cậu ấy . Mỗi lần nhìn thấy Minh , tôi ngập chìm , giãy giụa trong cái nỗi sợ hãi không tên . Tôi sắp mất trí vì Minh mất !

Rồi có người hỏi mua căn nhà ấy của tôi . Minh tình nguyện giúp tôi lo vụ giấy tờ . Thôi thầm nghĩ chỉ làm phiền cậu ấy nốt thời gian này thôi !

Cùng thời điểm đó , tôi nhận được tin nhắn từ số máy lạ

– Em là Hương , vợ anh Minh . Chị có thể gặp em một lát không ? Địa chỉ quán cà phê X đường …….

Tâm trạng cực kỳ bất an . Tôi có nên gặp Hương hay không ? Mà lý do gì khiến tôi phải gặp em ấy ? Cả ngày tôi cứ đứng ngồi không yên . Cái tin nhắn đeo đuổi suy nghĩ khiến tôi không thể không đi !

Quán cà phê X , trước mặt tôi là Hương , đây là lần đầu tiên nhìn Hương trong gương mặt không son phấn .( Lần đầu là trong hình ảnh cô dâu )
Hương có vẻ hơi xanh , tôi lấy hơi , hỏi đều đều , chậm rãi như sợ cô ấy sẽ bỏ sót một chữ nào đó trong câu nói

– Em có chuyện gì à ? Nói chị nghe !
Hương vẫn nét mặt đượm buồn , đôi mắt hơi thâm quầng , chắc tại thức khuya .
– Chị ! Em có thai, anh Minh cứ hững hờ với em . Em biết là anh ấy vẫn yêu chị , nhưng mà em đã có thai rồi ! Em xin chị buông tha cho chồng em, để con em có một người bố trọn vẹn . – Hương khóc nức nở

Một cảm giác chênh vênh chạy dọc cơ thể , tôi như điếng người . Chuyện vợ chồng lấy nhau , có con là chuyện bình thường . Nhưng sao tôi lại đau lòng đến thế này ? Trong mắt Hương , tôi là người đã cướp chồng , cướp cha của con cô ấy ư? Tôi đốn mạt đến thế ư?

– Em bình tĩnh đã , chị xin lỗi vì vẫn làm phiền Minh khi mà cậu ấy đã cưới em. Nhưng chị chỉ nhờ vả về tài chính , bán nhà xong , chị sẽ trả lại toàn bộ số tiền chị vay Minh . Em yên tâm , giữa chị và Minh không còn gì nữa đâu .

Hương vẫn khóc giữa quán cà phê xa lạ . Tôi chẳng biết làm gì . Cứ im lặng cho tới khi Hương đứng lên , ra về . Còn mình tôi lạc lõng giữa muôn vàn suy nghĩ . Hương đáng thương , cô ấy hiền quá . Những bà vợ khác mà thấy chồng mình như thế chắc chăn sẽ nhảy bổ vào tôi mà đánh , mà cấu xé không thương tiếc . Đằng này , cô ấy lại yếu ớt van xin tôi . Sao tôi thấy mình xấu xa đến vậy ?

Minh đã lo ổn thoả vụ bán nhà , tiền cũng đã tới tay tôi . Tôi hẹn Minh ở một quán nước , cách xa nhà . Hôm nay , sẽ trả lại toàn bộ số tiền và nói chuyện một cách rành mạch nhất về mọi thứ liên quan đến chúng tôi

Quán khá rộng , khoảng cách giữa các bàn đủ xa để có thể tự nhiên nói chuyện . Tôi đến trước nhằm chuẩn bị trước những gì sẽ nói . Đầu óc trống rỗng chẳng nghĩ được gì . Chỉ liên tục nhìn vào màn hình điện thoại xem giờ .
Minh tới , hỏi tôi đến lâu chưa và không quên xin lỗi vì đã đến muộn . Tôi không nói gì . Đặt lên bàn một cục tiền được gói trong một tờ báo . Đẩy tiền lại gần phí Minh .

 

chuyen nha toi

 

– Đây là 50 triệu , cậu xem đi . Còn đây là tiền công cậu đã chạy vạy lo cho tôi các giấy tờ , tôi đặt một xấp tiền khác lên bàn . Những tờ tiền xanh lét , giống như khuôn mặt tôi lúc bấy giờ . Minh nhìn tôi , ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn tức giận .

– Em đang làm cái trò gì thế ? Tôi giúp em , em nghĩ tôi vì cái thứ tiền công khốn khiếp này à ?

Minh tức giận , lần đầu tiên tôi nhìn thấy cậu ấy quá kích như vậy . Tôi giật mình trước phản ứng quá mạnh . Phải thật bình tĩnh , không được run sợ .

– Phải , đối với tôi , ai làm được việc , thì người ấy có công . Cậu nhận đi để tôi khỏi áy náy . Có qua có lại , chúng ta không ai nợ ai hết . Minh nhìn tôi , đôi mắt xoáy sâu vào tâm can . Tôi liếc nhìn đi chỗ khác , không dám nhìn thẳng vào mắt Minh . Có gì đó rất đáng sợ . Tôi kéo ghế , đứng dậy . Trước khi ra về ,tôi có nói một câu khiến bản thân tôi bị tổn thương rất nặng nề :

– Chúc mừng cậu nhé , cậu sắp được làm bố rồi .

Minh khẽ thảng thốt , ngạc nhiên chăng ? Tôi kịp nhìn thấy điều ấy trước khi rời đi . Ra đến cổng , tôi vội đeo khẩu trang , cúi mặt . Không ai nhìn thấy hai hàng nước mắt sau lớp vải dày cộp .
Sau khi trả nợ xong , tôi có một khoản kha khá tiền , đủ để mua một căn nhà nhỏ hơn . Trong đầu thầm cảm ơn Quyết vì trước đây đã lấy tất cả mọi thứ , trừ căn nhà . Cho nên , có những lúc nghĩ lại , Tôi thấy đời chẳng ai dám lấy hết mọi thứ của mình .

Đêm , nằm cạnh mẹ . Tôi hỏi trong vô thức
– Mẹ , con sẽ làm phẫu thuật , nếu thành công , con sẽ có con , nhưng không phải với một người đàn ông nào mang danh chồng . Con sẽ nuôi con một mình . Được không mẹ ?

– Ừ ! Tuỳ mày , nếu thành công thì mẹ mừng cho mày . Đàn bà cần một chỗ dựa . Có thể là con , có thể là chồng .
Mẹ khẽ thở dài ….

– Mà thằng Minh dạo này không thấy tới đây , mày với nó có chuyện gì à ?
Tôi khựng lại giây lát , nhưng vẫn ôn tồn
– Có vợ , có con rồi , còn lý do gì nữa mà về với gia đình mình nữa . Con không muốn tình trạng này kéo dài thêm . Đau khổ lắm ! Tôi cố làm ra vẻ mắt ráo hoảnh , lời lẽ dứt khoát nhưng tim gan như vỡ vụn khi nhắc đến từ ” Con ”

Lại một tiếng thở dài nữa từ mẹ

– Mấy lần nó bất ngờ về đây là do mẹ thông báo cho nó đấy

Tôi ngỡ ngàng , ngạc nhiên hết mức . Sao mẹ tôi lại làm thế . Rõ ràng mẹ biết Minh đã có vợ rồi kia mà . Làm như thế chả khác gì làm rạn vỡ gia đình nhà người ta . Tôi bắt đầu có cảm giác tức giận , luồn lách vào suy nghĩ . Nhưng vẫn cố lắng nghe lời mẹ nói

– mẹ thấy nó thật thà mà lại chân thành . Cũng tại mày , vì mày mà cả 3 đứa giờ mới khổ sở . Đàn bà , sao mà cứ ôm bất hạnh vào người cho nó khổ . Nếu cùng nhau vượt qua được thì cứ cho nó một cơ hội …

Phải ! Là do tôi tự ti về bản thân . Lúc nào cũng nghĩ lỗi do mình nên chẳng dám dang tay mà ôm lấy cái hạnh phúc mình đáng lẽ sẽ được hưởng . Để đến bây giờ , mọi thứ xem ra đã muộn , nhận ra điều này liệu có còn ý nghĩa với tôi không ? Không kìm nén được nữa , tôi bật khóc . Khóc ngon lành trên vai mẹ
Tôi đến bệnh viện theo đúng hẹn của bác sĩ . Trước đó , tôi đã đến làm các thủ tục cần thiết cho ca thủ thuật của mình . Mọi việc diễn ra rất thuận lợi . Bác sĩ dặn dò tôi nghỉ ngơi để hồi phục sau ca mổ . Và không quên động viên tôi rằng tôi sẽ có con . Chỉ cần tinh thần thoải mái . Tôi cảm ơn vị bác sĩ nhiệt tình ấy rồi trở lại giường nằm . Tôi nằm viện 2 ngày , chỉ một mình . Mẹ tôi phải ở nhà với bố . Nhiều lúc thấy tủi thân đến phát khóc .
Đang nằm mơ màng sắp chìm vào giấc ngủ thì tôi nghe có giọng nói quen thuộc ở cửa . Là Minh . Tôi giật mình , hốt hoảng , định chạy vào nhà vệ sinh . Nhưng chưa kịp làm gì thì Minh đã bước vào . Tay cầm một bịch đồ . Nhìn thấy tôi , Minh nhoẻn miệng cười

– Sao em vào đây mà lại không có ai vào chăm ? Một mình thì biết xoay sở thế nào ?
Tôi chăm chú theo dõi hành động của Minh , không trả lời . Mắt nhìn Minh kiểu vừa lo lắng , vừa nghi ngờ và cả ngạc nhiên
Minh kéo ghế , ngồi sát tôi. Ánh mắt dừng lại ở đôi bàn tay có phần hơi rủn rẩy của tôi .Các bệnh nhân khác vẫn tiếp tục với câu chuyện của mình . Không gian ồn ào với đủ các loại âm thanh . Tôi bảo muốn ra ngoài , ở đây nói chuyện không tiện . Minh dìu tôi ra ghế đá . Trong phút giây ấy , tôi thấy lòng mình ấm lại . Cảm giác rất khó tả . Có thứ cảm xúc vừa hạnh phúc vừa day dứt . Mọi thứ va đập vào nhau khiến lòng thêm nhức nhối .
Tôi im lặng , Minh cũng vậy . Cả hai cùng hướng mắt ra phía vườn cây trước mắt . Không ai nói với ai câu gì nhưng tôi cảm nhận hai trái tim đang bị nhấn chìm trong những âm thanh hỗn loạn . Tôi bất giác hỏi :
– vợ cậu có bầu mấy tháng rồi ? Có nghén không ? Người nghén là hay cáu gắt , mệt mỏi lắm . Là chồng phải quan tâm vợ mình nhiều vào thời điểm quan trọng này đấy ! Chợt Minh quay lại nhìn tôi , sau đó lặng lẽ cúi xuống và nhìn đăm chiêu vào chiếc lá bàng trơ trọi trên nền gạch .

– Tôi và Hương chia tay rồi

Tôi giật mình thảng thốt . Mọi thứ như trôi tuột . Cố nuốt nước bọt , tôi hỏi dò .

– Em ấy đang có bầu , sao cậu bỏ được . Cậu sống vô trách nhiệm thế ? Tôi thật không …
Chưa nói hết câu , Minh đã chen ngang bằng giọng nói lớn hơn . Có một sự dứt khoát trong câu nói ấy
– Hương không có bầu , tất cả là nói dối . Vì từ trước tới giờ tôi không đụng đến người cô ấy

Lại ngỡ ngàng , tôi tưởng mình đang xem một bộ phim . Bộ phim kiểu xì tin hay cái thể loại gì thế này ?Đáng lẽ tôi nên vui khi nghe tin hai người chia tay chứ ? Nhưng sao tôi lại buồn thế này , như ai đó dội vào lòng một xô đá . Cảm giác y như ngày chia tay Quyết . Có phải Hương đang là tôi của mấy năm về trước . Giờ cô ấy chắc rất đau khổ . Lỗi là tại tôi . Cái kiểu nhùng nhằng không dứt khoát của tôi đã đẩy hôn nhân của họ xuống vực . Tôi lại im lặng , giờ có thể làm gì ngoài im lặng .
Tôi chợt nhớ đã từng đọc ở đâu đó câu này
Tình yêu tựa như trò chơi, nếu người ta bắt đầu cuộc chơi thì phải chấp nhận kết quả. Nếu chỉ là một trò chơi bình thường thì tất có người thắng kẻ bại nhưng nếu trò chơi đó lại là tình yêu thì sẽ chẳng có ai thắng ai thua mà chỉ có cả hai cùng tổn thương.”
Liệu có phải chúng tôi đang chơi một trò chơi mạo hiểm , kết thúc là những đau thương không ?
– Em không phải dằn vặt vì chuyện này , không phải nguyên nhân do em . Chỉ là sống với người mà mình không cảm giác , tôi thấy khó chịu lắm ! Rồi cả tự dằn vặt và trách móc . Tôi không thể sống mãi với những thứ cảm giác ấy . Hương khóc nhiều lắm . Cô ấy không trách móc tôi . Không một lời nào cả . Chẳng thà cứ lao vào mà đấm mà đá . Đằng này cô ấy cứ im lặng . Haizzzz…. Tôi là một thằng tồi …

Giọng Minh như lạc hẳn đi sau câu nói ấy . Có lẽ , cậu ấy đã phải trải qua quãng thời gian tự dày vò nên bây giờ mới không tiết chế được cảm xúc .
Tôi chuyển chủ đề . Nếu cứ tiếp tục câu chuyện này chắc tim tôi nổ tung mất
– Sao cậu biết tôi ở đây ?
Minh không trả lời . Đứng dậy vươn vai rồi chìa tay ra trước mặt tôi

– Về phòng thôi ! Gần tối rồi

Trong phòng , Minh kể cho tôi nghe về tất cả mọi chuyện . Rằng vì quá yêu Minh nên Hương mới nói dối tôi rằng cô ấy đang mang thai . Tôi cũng hiểu , đàn bà khi yêu tự dưng rất dũng cảm . Có thể làm tất cả mọi thứ chỉ để được yêu . Trong thâm tâm , tôi vẫn muốn Minh và Hương là một gia đình . Thật đấy ! Dù là có phải đau đớn giãy giụa một mình trong nỗi cô đơn nhưng hình như tôi quen rồi . Thêm chút nữa chắc không sao .

…………

Tìm kiếm nâng cao: