Chuyện của Mai – Phần 9

7:40 chiều 10 Tháng Ba, 2017

– Em nói cho tui nghe , em mệt mỏi lắm đúng không?

– Anh muốn tui nói thế nào, anh nghĩ anh là tui xem.

– Thế nào sao, em quan hệ với chồng em như làm tròn nghĩa vụ, em muốn tui thế nào với em nữa . tiền bạc em thoải mái tiêu xài em ăn mặc sung sướng, em còn muốn gì ở tui?

– Anh nghĩ tui cần những thứ đó à, anh đi ngoại tình về đánh đập tui , anh nghĩ đi tui có mệt mỏi không hay là hạnh phúc???

– Được nếu sống mệt mỏi thì chúng ta cùng chết.

– Vừa nói hết câu anh chộp lấy con dao ở bếp rồi chạy lên phòng cu Ben với dì Năm, tui ôm chân anh lại gào khóc, tui la lên.

– Dì Năm ẵm cu Ben chạy nhanh, anh Vinh điên rồi.

– Điên à ! tui cũng mệt mỏi lắm ( anh nghe tui nói quay qua tát tui)

– Em xin anh, có gì từ từ nói , em không mệt nữa.

Anh hất tui ra, tui chạy nhanh lên thì dì Năm đã gọi điện kêu công an. Vinh cầm con dao lâm lâm, tui chạy ôm cu Ben lao ra khỏi nhà Vinh nắm tay tui rồi vô tình con dao làm cái xoẹt vào trúng tay tui chảy máu, công an vừa tới tui ôm cu Ben ngồi vào xe taxi bên đường kêu chạy thẳng tới nhà Ái. Vừa ôm con hai mẹ con đều khóc, tới nhà Ái là gần 1h sáng, tui không đem tiền , điện thoại lại đi chân không, tui quay qua nói với chú taxi.

– Chú đợi con chút , con đợi bạn con ra mượn tiền đưa chú.

gian tinh

– Uh không sao, chú đợi.

Tui bấm chuông nhà Ái nhưng vẫn ngại ngùng. Bấm được một lúc thấy Tuấn đi ra, nhìn thấy tui Tuấn hoảng hốt rồi gọi Ái xuống nhà, trả tiền taxi xong Tuấn ôm con tui lên cho dì giúp việc rồi vợ chồng Ái lái xe đưa tui đi bệnh viện.

– Tại sao như vậy mày nói tao nghe?

Tui ngồi thuật lại cho vợ chồng Ái nghe mà khóc nấc lên từng cơn, Tuấn im lặng không nói gì Ái thì luôn mồm chửi.

– Thằng chó đẻ tao sẽ lột da nó mày yên tâm.

– Không được tao định để lắng xuống rồi về nhà nói chuyện với ông cho yên chuyện.

– Mày nghe tao đi nó đòi giết người là nó bộc phát rồi, mày còn sống với nó nữa bữa nào nó giết chết mẹ con mày luôn.

Tui nghe nói vậy cũng sợ lắm nên cũng nghe theo lời nó , tui vào bệnh viện may 3 mũi rồi tui lấy điện thoại gọi cho dì Năm.

– Dì ơi con Mai đây, anh Vinh ở nhà không dì?

– Công an kêu nó về phường viết bản tường trình rồi con à vì thấy nó cầm dao rồi còn có máu của con trong nhà.

– Dạ con về đó liền.

Tui quay lại nói với Ái.

– Mày cho tao về bảo lãnh với đóng phạt cho ông Vinh đi, để mắc công ông có gì.

– Uh, tao theo mày lên phường sẵn li dị cho mày luôn.

Tui cũng ừ vì nghĩ nó nói chơi thôi, tui lên phường thấy Vinh ngồi đó, lòng tui chua xót lắm vì sao tui và anh lại như thế này dù gì anh cũng là chồng là cha của con tui. Tui cũng có tình cảm với anh nhưng rất ít thôi vì sao anh lại để mọi chuyện như vậy. Tui vào với Aí, Tuấn ngồi ở xe không vào ( lạnh lùng, hahahaha) tui tới xin bảo lãnh cho Vinh rồi nói là do sơ xảy trúng con dao, chứ Vinh không hề làm tui bị thương , giải quyết xong Vinh kéo tay tui.

– Ra ngoài anh nói chuyện với em chút được không?

Tui còn chần chừ, Ái chen vào.

– Còn gì để nói kêu nó ra nói chuyện để giết nó à, anh thương nó thì làm ơn buông tha nó đi. Nếu lúc trước tui biết anh tệ vậy tui không ủng hộ nó, anh đi đi.

Ái nắm tay kéo tui đi Vinh không chịu nên giằng tay tui lại, Ái xô Vinh ngã rồi Vinh đứng dậy nói.

– Đây là chuyện vợ chồng tui , không liên quan đến cô.

– Không phải chuyện tao à, mày coi lại mày đi đánh nó 5 lần 7 lượt, tao mà biết sớm thì nó không để mày bị thương đâu.

Tuấn nghe tiếng Ái la nên xuống xe đi tới,Vinh nắm chặt tay tức giận thì Tuấn nói.

– Đây là vợ tao chứ không phải vợ mày mà muốn động tay động chân là được.

Tuấn kéo tay Ái đi, Ái thì kéo tay tui đi còn Vinh đứng yên đó nhìn. Tui đau khổ quá mọi người ạ, cuộc đời tui khốn khiếp thế này , tui về nhà Ái nó nói.

– Ly dị , ngày mai tao cho người làm đơn cho mày hết.

– Tao không biết nữa.

– Anh thấy chuyện của Mai nên để Mai quyết định mình không nên tham gia quá sâu.

– Không được, ở nữa khổ nữa còn tui ý kiến thế đó , không ai nghe thì thôi.

Nói xong Aí đứng lên đi về phòng , tui vẫn ở nhà Ái đến một tuần thì được giấy báo gửi về là đã li hôn , kèm theo con tui mang họ của tui không còn là họ của Vinh nữa, tui biết tất cả nhờ vào Tuấn cho người làm chắc Ái nói nhiều lắm. Rồi không ngờ chính tui lại sai lầm này hết sai lầm khác khiến Ái và mọi người thật sự giận tui rất rất nhiều.

Tui quyết định nói cho mẹ nghe với lại tui không thể ở nhà mà phiền Ái mãi.

– Mẹ à, con đây.

– Uh, có việc gì, về mẹ chơi ah?

– Không mẹ, con về ở luôn được không con với Vinh ly hôn rồi.

– Là sao?

– Dạ, tại vợ chồng con không hợp nữa nên…..

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: