Cho anh được phép yêu em – Phần 29

4:36 chiều 14 Tháng Ba, 2017

Cậu bế cô vào trong xe, dì Hoa và Phương ngồi sau dì Hoa cũng nghẹn ngào không biết nói gì hơn, không ngờ có ngày dì thấy xấu hổ như vậy vì không dạy dỗ con mình tử tế. còn Phương cúi gằm mặt xuống chẳng dám nhìn ai, không biết về mẹ xử lí cô thế nào đây

Về đến nhà Khôi bồng lan vào phòng, dì Hoa chạy xuống bếp pha cho cô li nước chanh.

-Khôi à…cô gọi tên cậu bật khóc nức nở

-Em không cần nói gì đâu, nghỉ ngơi trước đi. Cậu ôm cô vỗ về

-Em xin lỗi…cậu lấy tay bịt miệng cô lại

-Không, em đừng nói nữa, không phải lỗi của em, anh sẽ cho bọn chúng phải trả giá

-Đừng, tội nghiệp dì Hoa à! Cô mở lời yếu ớt như muốn xin cậu tha thứ cho Phương! Chỉ trách em thôi. Em xin lỗi

2-nam-vo-chong-moi-lan-ai-an-anh-van-goi-ten-nguoi-cu

-Được rồi, anh sẽ không làm hết nhưng xin em đừng dằn vặt bản thân mình nữa được không. Nghe cậu nói cô òa khóc. Dì Hoa mở cửa đưa cho cô.

-Cô uống đi, dì xin lỗi con nhiều Lan ạ. Nếu dì như vậy nữa

-Con tốt quá Lan ạ! Dì mặc nợ gia đình con quá nhiều rồi

-Dì đừng nói vậy thôi dì ngủ đi. Cũng muộn rồi, cô gượng cười cho dì yên tâm

-Được rồi con cũng ngủ đi. Có gì mai nói chuyện Khôi chăm sóc con bé giúp dì nha. Bà quay sang nói với Khôi rồi đi về phòng. Để lại hai người im lặng nhìn nhau xót xa

Cậu đỡ cô nằm xuống và đắp chăn cho cô

-Em ngủ đi. Ngủ 1 giấc ngon vào. Ngày mai mọi chuyện lại đâu vào đấy thôi. Rồi anh sẽ đưa em về Sài Gòn

-Anh giận em lắm đúng không, em thất sự không xứng với anh ngay từ đầu rồi mà đúng không, anh đừng đối xử tốt với em như vậy nữa. nó sẽ làm em thấy có lỗi với anh thêm thôi. Cô không dám nhìn vào mắt cậu, cậu nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cô

-nếu em còn nhỏ như vậy anh sẽ giận em thật đấy. em học thói cãi anh từ lúc nào vậy. anh đã bảo em ngủ rồi sao còn lải nhải gì đấy? cậu giả bộ quát cô. Lúc này cậu biết cô đang rất cần cậu, cô chỉ nói thế thôi. Và hơn ai hết chính bản thân cậu biết cậu cũng rất cần cô

-Chẳng phải anh đã nói là không có chuyện gì rồi sao. Việc bây giờ của em là đi ngủ đi mai ghé chào ba rồi còn về. ngoan đi, cậu vuốt tóc cô, cô im lặng nhắm mắt lại vì giờ cô có nói thế, gì với cậu cũng vô ích thôi

Ánh nắng len lỏi qua tấm kính của sổ. Cô cố mở mắt ra vể khó chịu như thế cô vừa ngủ cả mấy ngày trời. đầu coi nặng như búa bổ. Cô cố gắng ngồi dậy nhưng không thể. Không lẽ giờ cô lại yếu thế nào? Cô cố ngồi dậy thêm lần nữa nhưng cô cảm giác bụng như đang có cái gì đè lên. Quả không sai, định hình lại thì cô thấy cánh tay lực lưỡng của ai kia đang vắt ngay qua bụng mình, cậu đang kê đầu bên mép giường ngủ ngon lành. Vậy tối qua cậu ở lại đây sao? Chắc cậu cũng mệt lắm, cô nằm im. Lần đầu cô nhìn kĩ khuôn mặt ấy. sống mũi cao, da trắng, môi đỏ. Nhưng lại rất nam tính, nhìn cậu không ai nghĩ cậu mới 20. Cô nhẹ nhàng dơ tay ra rón rén dậy, nhưng cánh tay này mà sao nặng vậy cơ chứ. Cô cố nhấc thêm lần nữa, thì tiếng người nói làm cô giật mình

-Ở đâu ra cái ý định bỏ trốn nhẹ nhàng vậy hả? bộ tôi rảnh rỗi nằm không đấy cho cô ngắm à? Mắt thì nhắm mà miệng cậu thì đang nói những lời điêu toa vô cùng. Cô cãi :

-Này, anh vô duyên cũng vừa vừa thôi. Ai thèm ngắm anh, với lại tay anh đang bỏ trốn không đúng chỗ đấy, tôi không thèm trách thì thôi còn nói cái điệu đấy nữa

-Không ngắm mà cứ nhìn tôi chằm chằm vậy hả? còn tay tôi, tôi thích bỏ đâu là chuyện của tôi, ai kêu em nằm đấy? cậu lại trả đũa không kém

-Tôi ngắm anh hồi nào?

-Không mà mặt đỏ như gấc thế hả? cậy ngóc đầu lên bẹo vào má cô. Cô gạt tay ra

-Đúng là Hoàng Minh Khôi đáng ghét mà. Cô liếc nhìn bộ dạng cô đã khá hơn rất nhiều nên cậu vui lên phần nào

-Thôi dậy đi, 8h rồi đấy, rửa mặt đi còn đi dọn đồ về. cậu lấy hai tay xoa má cô rồi nở nụ cười như muốn át hẳn ánh nắng ngoài kia. Thảo nào nhiều cô mê mẩm cậu như thế, cô nghĩ thần rồi nói

-Anh ra ngoài đi, cậu hiểu ý nên cũng đứng dậy về phòng

Ra khỏi phòng cô, cậu tính đi về phòng nhưng khựng lại vì thấy dì Hoa đang ngồi ở ngoài bàn có vẻ đăm chiêu. Cậu đi ra, thấy cậu dì vội gạt mấy giọt nước mắt trên mặt

-Có chuyện gì vậy dì? Sao dì lại ngồi đây khóc?

-Con Phương nó bỏ đi rồi con ạ. Nói rồi dì đem mảnh giấy trên tay cho cậu

‘Mẹ!

Con chắc chắn lần này chắc mẹ sẽ giận con lắm đúng không, con cũng không hiểu mình vừa làm chuyện gì nữa. Từ nhỏ tới giờ những gì con làm đối với mẹ đều là sai đúng không mẹ? Con đã bao lần tự nhủ bản thân mình phải thật cố gắng để bằng người khác, cố gắng để mẹ không coi thường con nữa nhưng con không làm được. Con cũng muốn được mẹ khen, được mẹ an ủi dù chỉ một lần. Từ nhỏ con đã chẳng được nhìn mặt ba, nên đáng lẽ mẹ phải tạo yêu thương con thêm cả phần của ba nữa chứ đúng không mẹ! con nói thế không phải để trách mẹ nhưng để mẹ thấy con gái mẹ cũng cần được yêu thương. Con xin lỗi, xin lỗi vì con đã không làm tròn bổn phận của mình. Con muốn đi đâu đó một thời gian mẹ ạ, mẹ không cần phải tìm con đâu, lúc nào ổn định cuộc sống con sẽ về thăm mẹ. con Phương.’

Còn tiếp

Tìm kiếm nâng cao: