Cho anh được phép yêu em – Phần 22

4:10 chiều 8 Tháng Ba, 2017

-Thôi, cậu ở nhà xem Phương cần gì không, tôi chạy vèo cái về ngay mà. Cậu lại phải miễn cưỡng ở nhà. Cô đi bộ vì trạm ý tế cũng cách đó không xa. Cậu và Phương ở nhà thì nói vài chuyện vu vơ, Phương hỏi gì cậu chỉ ậm ừ cho qua, thấy thế Phương kể về Hạ Lan và đương nhiên những điều đó hoàn toàn sai sự thật. thế nhưng cậu cũng chẳng có thái độ gì vì cậu hiểu con người Hạ Lan không như Phương là như thế nào.

Phương nhìn đồng hồ nghĩ chắc giờ này Lan cũng sắp sửa về nên nhờ Khôi đưa tô cháo đi cất rồi rót dùm cô cốc nước, thực sự cậu không muốn làm tí nào nhưng lệnh của nàng là nhờ cậu giúp Phương nên cậu mới thế thôi. Chứ thực sự cậu chưa bao giờ làm giúp ai cho tới khi gặp Hạ Lan. Đợi cậu đi rồi Phương lén mở nút áo phía trên để lấp ló khuôn ngực trắng nõn và đầy đặn. cậu rót nước bưng vào cho cô,cô vô tình thấy vậy nên đưa li nước rồi định ra ngoài. Nhưng Phương đã kịp tính toán lúc cậu chuẩn bị bước đi mà giả vờ chóng mặt làm rớt li nước còn người nghiêng về phía cậu. cậu đỡ cô dậy thì cô dựa vào người cậu nói

bun-run-chan-tay-khi-bo-chong-dua-cho-vien-thuoc-do-va-dan-dau-kin-chuyen-dem-qua1

-Em chóng mặt quá anh cho em dựa chút được không. Cậu chưa kịp trả lời thì nhìn thấy Hạ Lan đứng ngoài cửa không biết từ bây giờ.

-Tôi xin lỗi đã làm phiền , đơn thuốc của Phương đây cậu lấy thuốc cho Phuong uống dùm tôi. Cô đưa đơn thuốc vào bỏ chỗ bàn và cũng nhìn thấy sự hớ hênh của Phương. Cô vội đi ra ngoài, sau một phút bất ngờ thì cậu sực nhớ và đuổi theo cô còn Phương cười mãn nguyện. bước đầu xem như thành công. Rồi sẽ không lâu nữa Minh Khôi sẽ là của cô vì như cô thấy hai người kia chưa thực sự thân thiết

-Này đợi tôi, sao giờ em đi nhanh thế. Cậu chạy theo giữ tay cô lại. cô giật mình

-Buông tôi ra, cậu vào làm việc của cậu đi.

-Thì việc của tôi là giúp đỡ Phương như lời em nói còn gì. Cậu giả vờ chọc giận cô thêm xem sao

-Đúng rồi, thì nhờ có tôi nên cậu mới được gần Phương đấy thôi, đúng là con trai các người giống nhau cả. nhưng lần sau làm ơn đừng để người khác nhìn thấy khó coi lắm. biết cô đang rât giận nhưng cậu vẫn cố

-Ơ, tôi chỉ cho Phương một chỗ dựa thôi mà

-Thì tôi có nói gì đâu, tôi biết mà, tôi đâu có quyền gì cấm cậu ôm ai cơ chứ. Cậu chỉ lôi tôi ra làm trò đùa thôi đúng không. Cậu nói tôi đợi cậu chứng minh, cậu nói tôi không được phép mở lòng với ai trước kho cậu cho tôi thấy điều cậu nói với tôi là thật, cậu nói cậu sẽ không bao giờ từ bỏ hay thay đổi quyết định mà, đúng là đồ giả dối. cậu trở về Sài Gòn đi hoặc đi đâu cậu muốn miễn là đừng để tôi nhìn thấy bản mặt của cậu. thấy cô khóc cậu mới ngưng chọc giận và xin lỗi. cậu tiến lại nắm tay cô

-Toi xin lỗi, mọi việc không như cậu nghĩ đâu. Tôi định ra ngoài vì tôi thấy không tiện cho lắm nhưng Phương bị chóng mặt nên tôi đỡ cô ấy thôi.

-Vô tình mà lại phải gần gũi thế à

-Em đang ghen à, đúng là em đang ghen mà, nói đi, em cũng có tình cảm với tôi đúng không

-Ai nói thế. Cô hơi ngượng đỏ mặt. đúng là mình thể hiện thái độ hơi quá rồi cô nghĩ thế nhưng vẫn cãi

-Tôi chỉ thấy cảnh ôm ấp nhau vô ý tứ nên thấy chướng mắt thôi.

-Chứ không phải sao mặt em lại đỏ, nhận đi cho có tiến bộ. cậu lấy tay lau nước mắt cho cô

-Thôi đi, tôi cho cậu cơ hội để chứng minh việc của cậu còn tôi thế nào không liên quan tới cậu. Cô ngó lơ đi chỗ khác. Cậu nắm lấy 2 vai và xoay cô lại đối diện với mình.

-Nghe tôi nói lần cuối đây. Bây giờ trong tim tôi chỉ có một chỗ để cất giữ em thôi. Nên em đừng lo người khác có thể chen vào. Từ khi tôi gặp em tôi đã giữ em lại và khóa trái tim tôi lại rồi. Em hãy tin tôi, tôi sẽ chứng minh được tôi cần em và bảo vệ em như thế nào được không?

Quả nhiên người ta nói không sai, mật ngọt chết ruồi, cô nghe xong đến đây cô chả còn sức đâu mag giận nữa

-Đúng là dẻo miệng. Cô lườm cậu

-Dẻo miệng mới đốn ngã được em chứ, thôi vào ăn đi, tôi đói rồi

Thấy hai ngườ vui vẻ với nhau Phương càng trở nên khó chịu, đành giả vờ đau một hai hôm rồi tính tiếp. Hôm sau hai người dậy sớm chuẩn bị đồ xuống trại thăm ba cô. Cậu định lấy xe thì cô nói

-Đi thăm ba tôi đi xe này người ta dị nghị đấy

-À, tôi quên mất. Cậu gãi đầu. thế bây giờ đi bằng gì? Cô chỉ vào chiếc xe đạp của dì

-Đấy. cậu nhìn theo tay cô vẻ ngạc nhiên

-Đi bằng xe đạp ư?

-Chứ còn gì hay cậu không biết đi

-Em đừng có khinh người như thế. Nói mạnh miệng thế thôi chứ không biết mình chạy được hay không. Vì cậu chưa chở ai bằng xe đạp bao giờ. Nhưng lỡ phóng lao rồi thì phải theo lao. Treo hai túi đồ vào tay lái rồi ra hiệu cô ngồi lên. Thấy cậu run rẩy nên cô không yên tâm cho lắm.

-Có chở được không, còn không thì đưa đây tôi chở cho

-Sao em lắm chuyện thế, tôi là ai nào? Nói rồi cậu kéo tay cô ôm eo mình và bắt đầu chạy. sau một hồi lóng ngóng cậu cũng đã chạy thành thục. Cậu mang chiếc áo thun body trắng kèm quần kaki màu nâu đất. Nó càng toát lên vẻ nam tính của cậu khiến người đi đường càng chú ý.

Còn tiếp

Tìm kiếm nâng cao: