Chị! Sao Không Thể Yêu Em? (Phần cuối)

11:00 sáng 29 Tháng Bảy, 2015

Chiều tối hôm đó Quân hỏi quản ly ks về giờ làm việc và giờ về của chị,Quân cố gắng thu xếp công việc nhật nhanh và cho xe đợi trước khách sạn.hết giờ làm việc chị ra về trên chiếc máy.Quân láy xe theo chị Quân muốn biết chị sống ở đâu và cũng muốn nhìn chị thêm chút nửa,chị cứ chạy và chạy.rồi chị dừng lại tại 1 khuôn viên cạnh bờ sông,chị chọn cho mình 1 góc khuất ánh đèn và ít người qua lại.Quân cứ thế mà đi theo chị.Quân ngồi không xa lắm nhưng đủ để chị không nhìn thấy anh.Quân muốn đến bên chị ,muốn ôm lấy chị cho thỏa lòng mong nhớ,nhưng đến để làm gì ? để nỗi nhớ ngày 1 đong đầy ,để tình yêu ngày 1 lớn và để đau khổ ngày Càng nhiều hơn.còn Chị cứ nhìn xuống dòng sông,chị buồn quá.mai Quân đi rồi không biết sẽ còn gặp lại không,chị sẽ nhớ rất nhiều nhưng sẽ vẫn giữ trong lòng,trái tim đó có lẽ không có chổ cho 1 ai khác,bởi tình yêu của tình yêu chị dành cho Quân qua lớn.có lẽ vì vậy nên giờ chị không dám nhìn Quân,chị sợ nếu lại 1 lần nữa đến bên Quân chị sợ rằng mình sẽ không buông tay được được nữa.Quân theo chị đến 1 con hẻm nhỏ và yên tịnh,xe không vào được,Quân quay về,trong lòng là 1 mớ ngổn ngang,phải làm gì đó để ở bên chị,cuộc gặp gỡ này quá bất ngờ nhưng đó có thể là định mệnh,Quân không muốn chuỗi ngày còn lại của cả 2 là nổi nhớ mong và sự vô vọng
Sáng hôm sau Quân muốn được nhìn thấy chị trước khi về nhưng chị đã xin nghỉ,có lẽ chị không nhìn thấy Quân đi,trên đường về Quân lại cảm thấy tiếc.tiếc vì chưa được nhìn thật kĩ vào gương mặt chị,chưa được nắm đôi bàn tay của chị,cũng tiếc vì không nói được câu “Anh nhớ Em” tiếc tất cả mọi thứ,tiếc thời gian anh ở đó sao không nhìn chị nhiều hơn,tiếc sao không hoỉ chị có nhớ anh không ? “anh sẽ quay trở lại,hãy đợi anh”
…………………………………
-Anh à về nhà ăn cơm thôi,gần 12h rồi còn gì.E gõ cửa mấy lần mà anh không nghe
Quân đưa tay lên nhìn đồng hô
-Vậy sao.anh không nghĩ là đã trể như vậy
-Anh suy nghĩ gì mà quên cả giờ giấc,chuyến đi cần thơ có gì trở ngại hả anh ?
-Không phải
-Vậy sao anh suy tư vậy
Quân thở dài.Anh gặp Loan rồi
-Vậy sao,ở đâu anh
-Cần Thơ
-Nhưng sao anh gặp được chị
-Tinh cờ thôi em
-Giờ anh tính sao
-Sao là sao em.Anh thậm chí chẳng nói được lời nào.
-Sao lại như vậy,chẳng phải anh nhớ chị lắm sao
-Thì là vậy,nhưng anh sợ chị ấy biến mất nửa,nên anh chẳng nói lời nào hết,Nhưng lần này anh sẽ không để mất chị ấy nửa.
-Em cũng mong anh và chị được ở bên nhau.Thúy cười buồn,tình yêu của Thúy dành cho Quân anh biết rất rõ,nhưng trái tim anh không có chổ dành cho người con khác.anh nắm tay Thúy .’Xin lỗi Em”
Chiều cuối tuần Quân tranh thủ làm xong mọi việc.hơn 8h tối Quân lái xe đi cần Thơ,anh không đi công tác mà chỉ đi để gặp chị.Quân đến nơi hơn 11h đêm.Quân nôn nóng được gặp chị,nổi nhớ chị đang thiêu đốt trái tim anh,Quân không thể đợi đến sáng mai

chi sao khong the yeu em

Reeenggg…….reenggggg
Chị giật mình khi nghe chuông điện thoại,càng ngạc nhiên hơn khi người gọi là Quân,1 năm nay Quân chưa gọi chị 1 lần,chị không nghe máy,1 lần,2 lần .rồi 3 lần chị vẫn không trả lời
‘Tôi đang ở cần Thơ,chị ra gặp tôi đi” tin nhắn được gửi đến.Chị muốn đi ra thật nhanh đến chổ Quân nhưng ”gặp lại để làm gi”.chị lại nhìn vào điện thoại và tâm trạng đầy ngổ ngang,nổi nhớ thương và lo lắng.chị vẫn không trả lời. hơn 5phut sau”tôi đợi chị ở bến Ninh Kiều” lại 1 tin nhắn nửa.và rồi chị cũng không thể chiến thắng lòng mình,bởi chị cũng đang mong Quân từng phút từng giây.chị dẫn xe và lao thật nhanh đến nơi Quân đang đợi.Chị hít thở sâu và thở thật mạnh như muốn giảm bớt sự căng thẳng,Bến ninh kiều về khuya cung đã ít người qua lại,Quân đang đưng trước mắt hương về dòng sông,suy tư 1 điều gì đó
-Cậu gọi tôi có gì không
Quân xoay người nhìn chị,trong ánh mắt đó là sự nhớ thương xen lẫn sự giận hờn trách móc
-Gọi cho em cũng khó thật đó.
-Cậu gọi tôi có gì không ?
-Em ngồi đi.Quân vừa nói vừa ngồi xuống ghế đá
-Sao giờ này cậu lại ở đây
-Anh mới xuống tới
-Vậy cậu tìm tôi có việc gì
-Xa lạ thật đó,Quân xuống giọng
Chị phải cố gắng lắm mới có thể giữ cho nước mắt không rơi
-Nếu không có việc gì thì tôi về đây,mai còn phải đi làm sớm,chị đứng dậy định bước đi
-Anh nhớ Em quá.Lòng chị như thắt lại khi nghe câu noi ấy
-Mọi chuyện đã qua rồi cậu à,đừng nhắc lại nữa
-Em thật sự có thể quên Anh sao ? nước mắt chị đã thật sự không thể kìm nén nửa,nó cứ thế mà tuôn ra ,chị vội vàng lau đi và nhìn Quân.
-Tôi hiện giờ sống rất tốt,mọi chuyện đã qua rồi tôi không muốn nhắc lại nữa
-Em thật sự đã quên tất cả rồi sao ?
-Đúng vâỵ.thôi khuya rồi tôi về mai tôi phải đi làm sớm
Chị bước đi thật nhanh,như sợ mình không thể đi được nếu như Quân nói thêm 1 nào đó
Quân nhìn theo .”Em có thể quên anh thật sao ?”
Suốt đêm đó chị không ngủ,đúng vậy,Quân nhớ chị những tin nhắn hằng ngày được gửi chỉ nói những câu đó,và nó như 1 liều thuốc tin thần để chị có thể sống đến ngày hôm nay,giờ gặp lại Quân chị chỉ muốn gào lên để Quân biết rằng chi nhớ Quân đến nhường nào,Nhưng rồi mọi chuyện sẽ đi về đâu,chị muốn dẹp bỏ tất cả mọi suy nghi chỉ để nghĩ đến Quân thôi,nhưng rồi…………………..
Sáng hôm sau chị đến khách sạn làm việc thì Quân gọi
‘Đi làm chưa”
‘Rồi’
‘Lên phòng anh đi’
‘Tôi đang bận ‘
“Vậy để anh gọi quản lý’
‘Cậu thật là,..thôi được rồi’
‘Anh vẫn ở phòng cũ’
……………………..
-Cậu cần gì
-Cần gặp em
-Có chuyện gì cậu nói đi
-Chẳng có gì cả,chỉ là nhớ em thôi
-Cậu Quân,cậu đừng như vậy nữa,chúng ta kết thúc rồi,giờ tôi đang sống rất thanh thản,cậu muốn tôi phải làm sao,hay cậu muốn tôi phải nhớ cậu rồi phải sống trong đau khổ.cuộc sống của tôi giờ rất tốt.Cậu về đi,hãy quên tôi và sống thật tốt
-Em thật sự đã quên anh ?
-Đúng vậy
-Em trở nên lạnh lùng từ khi nào vậy
-Cậu muốn nghĩ sao tùy cậu.nếu không có gì tôi đi làm nhe
-Em còn giữ QL chứ
-Tôi bỏ lâu rồi
-Thật không ?
-Thật
-Vậy để Anh kiểm tra.Quân nói dứt câu tiến lại gần và ôm lấy chị,Quân đưa tay lên cổ chị và lấy sợi dây chuyền.-Vậy cái này là gì ?
-Cậu………..chưa nói dứt câu Quân đã hôn lên môi chị.,chị cố đẩy ra nhưng không được .và rồi bao nhiêu nhớ thương dồn nén bấy lâu nay đã chiến thắng tất cả lý trí và nỗi lo trong lòng chị, và họ đã có 1 nụ hôn ngọt ngào.
-Anh nhớ em tưởng như sắp chết.Quân ôm chị thật chặt.Nước mắt chị chảy ra.Anh tưởng cả đời này sẽ không được gặp em.Sau em đi mà không nói với anh 1 tiếng,cũng không gọi cho anh 1 lần
-Em xin lỗi.
-Sau này nếu em còn bỏ đi như vậy nửa anh sẽ chết thật đó.Dù xảy ra chuyện gì cũng không được bỏ đi.
-Ưm.em biết rồi
-Thật không muốn để em đi chút nào cả.Quân ôm chị luyến tiếc
-Anh đi làm việc của mình đi,trưa gặp lại
-Anh có việc gì đâu.Anh xuống để gặp em thôi.
-Vậy anh ngủ đi em phải đi làm nửa
-Xin nghĩ đi
-Không được,em sẽ bị đuổi đó
-Em đi làm đi
…………………..
Chiều khi hết giờ làm Quân đưa chị về nhà.nấu cho Quân những món anh thích.cùng nhau uống 1ly café,có lẽ đã lâu rồi họ không được vui như vậy.Quân gối đầu lên chân chị
-Đã lâu rồi không được cảm giác bình yên như thế này.Chị đưa tay lên vuốt gương mặt Quân.Anh nắm lấy tay chị.đã lâu rồi chị không được cảm giác như thế này,cảm giác được sống trong tình yêu.
-Anh vẫn còn đẹp trai đúng không ?
-Ừm vẫn đẹp
-Nhưng vì em mà anh đã già đi rất nhiều.em đã lấy mất của anh giờ em phải dùng cả đời để bù đắp
-Khuya rồi anh về đi
-Anh sẽ ngủ ở đây
-Thôi chật lắm,anh về ks ngủ đi
-Anh đã lâu lắm rồi không được ngủ ngon giấc,vì vậy hôm nay anh sẽ ngũ vay.em sẽ canh cho anh ngủ xem như chuộc tội,chị mỉm hạnh phúc,dù trước là gì đi nữa là vẫn sẽ vượt qua,đã quá nhiều nỗi đau mà họ phải gánh chịu,giờ họ sẽ sống với cảm xúc thật của mình,sẽ sống vì nhau
……………………………………….
Sáng hôm sau Quân đưa chị Loan về Sài Gòn.Bà phụng vẫn không đồng ý,Quân vẫn quyết định lấy chị,cả 2 người họ cùng ra đi và lập nghiệp tại nơi khac,Quân chấp nhận bỏ tất cả chỉ để đến với chị,Họ giờ sống hạnh phúc,tuy không được cuộc sống giàu có như xưa nhưng trên môi Quân luôn nở nụ cười hạnh phúc.có thể có những khó khăn trong cuộc sống nhưng tình yêu sẽ giup họ vượt qua tất cả.
Sang hôm sau Chị đi làm thì gặp Quân từ khách sạn đi ra,Quân bước qua chị mà không nhìn dù chỉ là cái liếc mắt,xem như chẳng quen nhau,đúng vậy chị đã nói quên Quân có lẽ quân cũng đang làm như chị,nhưng sao chị thấy hụt hẫng quá,bước qua nhau rồi lặng lẽ đi qua,cái cảm giác đó đau quá,Quân có lẽ giận chị lắm,bởi Quân từ sài gòn đến đây chỉ để gặp chị vậy mà chị lại nói những lời khó nghe như vậy.nhưng chị có hơn gì Quân đâu,thôi thì hãy cứ xem như chưa từng quen nhau,chị thở dài buồn bã.
Chị nhận được yêu cầu đến dọn dẹp lại căn phòng VIP ở lầu 2,bước vào phòng chị thấy Quân tay cầm li rượu ngồi nơi cửa sổ,mắt buồn rười rượi
-Cậu muốn tôi dọn dẹp gì vậy ? Quân vẫn im lặng,mắt vẫn không hướng ra cửa sổ
-Chị tiến đến sắp lại cái gối trên giường và quay sang nhìn Quân,cảm giác này thật đau qua ,gần nhau mà chẳng dám gọi tên nhau.chị lẳng lặng định bước ra khỏi phòng thì Quân bất ngờ lên tiếng
-Em quên 1 người thật là dễ dàng,còn tôi thì chẳng thể nào quên được,hay nói đúng hơn tôi không muốn quên,Quân đưa tay nhấp 1 hớp rượu
-1 người như tôi phải khổ sở vì em,em vui chứ ? giọng Quân đầy trách móc.tôi đã chìm trong rượu suốt mấy tháng trời chỉ vì 1 người con gái,tôi tưởng mình có thể chết đi được mỗi khi nhớ đến cô ấy.nước mắt chị cứ tuôn ra,những lời yêu thương trách móc của Quân khiến lòng chị đau vô cùng.Quân quay sang hướng mắt về phía chị,đôi mắt Quân buồn rười rượi,chị đưa tay lên má lau dòng nước mắt
-Chẳng phải giờ cậu đã sống rất tốt sao.hãy qua đi tất cả,hãy sống với hiện tại,chị nói trong khi nước mắt không ngừng chảy và tay không ngừng lau.
-Tôi không sống tốt,tôi không thể ngủ nếu không có rượu,tôi không thể quên em,giọng Quân cũng bắt đầu nghẹn lai.Quân bướcđến gần chị
-Chúng ta không có kết quả đâu,trước kia cũng vậy,bây giờ cũng vậy,cậu còn có gia đình,còn sự nghiệp,nhưng thôi tôi không muốn nhắc đến chuyện này nửa.chị nói và định mở bước ra nhưng Quân đã nắm lấy tay chị và kéo chị vào lòng
-Chúng ta hãy đi thật xa,đến đâu cũng được miễn là ở bên nhau,sự nghiệp anh không cần,anh chỉ cần có em thôi.1,năm,2 năm sau chúng ta sẽ về cầu xin mẹ tha thứ,được không em.
-Chúng ta không thể ích kỉ vậy đâu cậu Quân à,mẹ cậu sẽ hụt hẩng thế nào nếu cậu bỏ ra đi chứ………Chị chưa nói dứt câu Quân đã ngắt lời chị
-Không lẽ em muốn chúng ta sẽ sống trong cảnh chết dần chết mòn như vậy sao,chẳng phải em cũng đau khổ lắm sao,không lẽ em thật sư hết yêu anh ? Giọng Quân nhẹ nhàng với đôi mắt tha thiết yêu thương.Quân nâng mặt chị lên và hỏi,Anh đưa tay lau dòng nước mắt đang chảy trên má chị,chị dường như không thể thắng nổi trái tim của mình,dương như chị cũng đã quá mệt mỏi với cuộc sống phải nhớ nhung và đau khổ,chị như muốn quên đi tất cả mà ở cạnh Quân. Quân nhẹ hôn lên môi chị,rồi bao nhiêu nhớ thương dồn nén bấy lâu nay đã chiến thắng tất cả lý trí và nỗi lo trong lòng chị, và họ đã có 1 nụ hôn ngọt ngào.Quân khẽ trách
-Anh tưởng cả đời này sẽ không được gặp em.Sao em đi mà không nói với anh 1 tiếng,cũng không gọi cho anh 1 lần
-Em xin lỗi.
-Sau này nếu em còn bỏ đi như vậy nửa anh sẽ chết thật đó.Dù xảy ra chuyện gì cũng không được bỏ đi.
-Em sẽ không đi đâu hết.chị mỉm cười nụ cười hạnh phúc.giờ em phải xuống làm việc rồi
-Thật không muốn để em đi chút nào cả.Quân ôm chị luyến tiếc
-Anh đi làm việc của mình đi,trưa em về sẽ nấu cơm cho anh ăn
-Anh có việc gì đâu.Anh xuống để gặp em thôi.
-Vậy anh ngủ đi em phải đi làm nửa
-Xin nghĩ đi
-Không được,em sẽ bị đuổi đó
-Anh nói đùa thôi,em đi làm đi,anh sẽ đợi.
…………………………………
Chiều khi hết giờ làm Quân đưa chị về nhà.nấu cho Quân những món anh thích.cùng nhau uống 1ly café,có lẽ đã lâu rồi họ không được vui như vậy.Quân gối đầu lên chân chị
-Đã lâu rồi không được cảm giác bình yên như thế này.Chị đưa tay lên vuốt gương mặt Quân.Anh nắm lấy tay chị.đã lâu rồi chị không được cảm giác như thế này,cảm giác được sống trong tình yêu.
-Anh vẫn còn đẹp trai đúng không ?
-Ừm vẫn đẹp
-Nhưng vì em mà anh đã già đi rất nhiều.em đã lấy mất của anh giờ em phải dùng cả đời để bù đắp
-Khuya rồi anh về đi
-Anh sẽ ngủ ở đây
-Thôi chật lắm,anh về ks ngủ đi
-Anh đã lâu lắm rồi không được ngủ ngon giấc,vì vậy hôm nay anh sẽ ngũ vay.em sẽ canh cho anh ngủ xem như chuộc tội,chị mỉm hạnh phúc,dù trước là gì đi nữa là vẫn sẽ vượt qua,đã quá nhiều nỗi đau mà họ phải gánh chịu,giờ họ sẽ sống với cảm xúc thật của mình,sẽ sống vì nhau
-Anh định khi nào về
-Sáng mai anh vể rồi.,em có muốn đi cùng anh không ?
-Không đâu anh,em sợ cô sẽ sốc khi gặp em.Quân quay sang ôm lấy chị
-Lần này anh về sẽ xin phép mẹ cưới em,có thể mẹ vẫn sẽ không đồng ý,nếu tình hinh xấu nhất có thể anh sẽ về đây với em
-Nếu anh đi như vậy còn khách sạn thì sao,cô sẽ vất vả lắm
-Anh cũng biết vậy,để về trên đó xem sao đã,nhưng dù xảy ra chuyện gì anh cũng không xa em,1 lần đủ rồi,anh không muốn chuyện này lập lại lần nữa..em tuyệt đối không được đi đâu hết,rõ chưa
-Em biết rồi
-Thôi anh ngủ đây,lâu lắm rồi mới được cảm giác yên mình thế này
…………………………………
Sáng hôm sau Quân về sai gòn,trong lòng Quân cũng chứa nhiều điều lo lắng,mẹ anh chỉ có mình anh,rồi bao nhiêu là công việc và dự án,mẹ anh sẽ phải rất vất vả nếu anh bỏ ra đi ,thật sự cái anh muốn là sự đồng tình của mẹ nhưng đó là 1 điều rất khó khăn ,nhưng Quân thì không muốn phải mất chị thêm lần nửa,nổi đau của anh trong 1 năm qua đã khiến anh vô cùng mệt mỏi,Quân chỉ mong muốn mình có được cái cảm giác yên bình bên người minh yêu.Quân thở dài mệt mỏi…..thật là khó cho anh
Sáng thứ hai Quân tranh thủ bàn giao cho Thúy 1 số việc quan trọng sau đó về nhà gặp bà Phụng.
-Hôm nay sao con về nhà giờ này mà không báo trước
-Dạ,con muốn ăn cơm với mẹ thôi,con cũng có việc muốn nói với mẹ.
-Vậy để mẹ xuống kêu chị Hoàng nấu thêm mấy món con thích ăn nhe
-Không cần đâu mẹ,Quân nắm lấy mẹ,Con ăn theo mẹ là được rồi
-Vậy cũng được,nhưng con có chuyện gì muốn nói,con nói đi,khách sạn có việc gì sao ?
-Dạ không.Quân không biết phải mở miệng nói với mẹ như thế nào,có lẽ mẹ anh sẽ sốc 1 lần nữa
-Vậy là chuyện gì ?
-Mẹ.Quân nhìn bà Phụng như dò xét thái độ
-Chuyện gì mà ấp úng vậy.
-Con gặp chị rồi.Bà Phụng khẽ chau mày
-Vậy sao.gặp ở đâu,Loan nó khỏe không.bà đưa tay cầm ly nước uống 1 hớp,có lẽ bà cũng biết được Quân muốn nói gì
-Con gặp ở cần thơ,chị vẫn khỏe
-Vậy là tốt rồi
-Mẹ chấp nhận chị làm dâu của mẹ nhe mẹ
-Nếu được mẹ đã dồng ý từ trước rồi chu không phải đợi đến bây giờ mới đồng ý,con không hiếu sao.mẹ nói không được là không được
-Mẹ hãy thương con mà đồng ý đi mẹ,tụi con đã phải khổ sở lắm rồi mẹ à
-Con đừng nói nửa,mọi chuyện đã qua rồi thì hãy quên đi, tự nhiên lôi chuyện này ra làm gì.Bà Phụng xua đi và có vẻ khó chịu
-Nhưng con không quên được chị,và chị vẫn còn yêu con,tụi con muốn lấy nhau mẹ à
-Con không cần phải quên,chỉ cần sống như giờ là được rồi,1 năm nay con vẫn sống tốt đó thôi,rồi 1 năm 2 năm con cũng sẽ quên được thôi con à
-1 năm qua con không hề sống tốt,là con che đậy thôi,con không thể ngủ ngon giấc mẹ à,con làm gi ở đâu cũng nhớ chị,mẹ cho con lấy chị đi mẹ.giọng Quân đầy đau khổ
-Con không cần nói về vấn đề này nữa,mẹ nói không là không,mẹ cũng không muốn nghe con nói nữa.bà Phụng đứng dậy và bước đi
-Con sẽ lấy chị,dù mẹ không đồng ý con vẫn sẽ lấy chị.Quân cũng đứng dậy và nói giọng theo
-Con định làm gì ? bà phụng quay sang hỏi
-Con vẫn sẽ cưới chị.con muốn nhận được lời chúc phúc từ mẹ,mẹ thương chị,thương con nhe mẹ.Quân bước đến và năn nỉ bà Phụng.
-Mẹ không đồng ý,con muốn làm gì thì làm.giọng bà phụng như kiềm nén cơn giận dữ.nếu con có thể bỏ mẹ,bỏ cả sự nghiệp nhà này thì con cứ lấy Loan,còn mẹ,mẹ sẽ không đồng ý đâu.mẹ nuôi con đến từng tuổi này để con muốn làm gì làm sao.
-Mẹ à,con không cần gì hết,sự nghiệp có thể từ từ tạo ra .đàn ông mà không bảo vệ được tình yêu cua minh thì còn làm được gì hả mẹ.
-Nếu con chon Loan đừng bao giờ về đây nữa,cũng đừng gọi mẹ là mẹ.Bà Phụng nói khi nước mắt bắt đầu chảy ra,Quân bất ngờ khi nghe mẹ nói câu ấy,Chuyện này thật sư đã đi quá xa,anh không nghĩ mọi chuyện lại đi đến nước này.Nước mắt Quân cũng lăn dài xuống
-Mẹ….M..ẹ không thể chấp nhận cho tụi con sao mẹ.giọng Quân nghẹn lại
-Con hãy làm những gì mà con muốn.hãy ra đi với 2 bàn tay trắng để bảo vệ tình yêu như con nói.con chỉ có quyen chọ 1 mà thôi,hoặc là mẹ hoặc là Loan
-Đó là 2 chuyện khác nhau mà mẹ.
-Tùy con thôi,mẹ cũng đã quá mệt mỏi về chuyện này rồi,Bà Phụng nói xong đi thẳng lên lầu bỏ lại Quân 1 mình trong sự lựa chọn khó khăn.Quân quay về nhà với mớ suy nghĩ ngổn ngang,Quân cũng đã nghĩ đến chuyện rời khỏi nhà để cùng chị đi đến 1 nơi thật xa nhưng cái Quân không ngờ tới là mẹ đã giận đến mức sẽ không nhìn anh nếu anh bỏ ra đi,mẹ thường ngày rất yêu thương anh và chỉ có mình anh,có lẽ việc Anh muốn rời khỏi nhà đã thật sự khiến Bà bị sốc,rồi Quân nghĩ đến chị,chị cũng vì yêu anh mà chịu rất nhiều khổ sở,Anh cũng không thể bỏ mặc chị.Quân thở dài mệt mỏi,nhưng Quân vẫn quyết định đến với chị,trưa hôm sau Quân thu dọn đồ đạc và về cần thơ.Quân về căn nhà trọ của chị.
-Anh dọn đồ về đây luôn rồi,mắt Quân cũng đượm buồn,Anh ôm lấy chị,chị dường như đã đoán biết trước kết quả.chị im lặng,Ca 2 hai người cùng hiểu rằng họ không được lời chúc phúc từ người thân nhưng sẽ cố gắng sống thật phúc hạnh phúc bởi họ đã trải qua rất nhiều khó khăn và mất đi nhiều thứ để đến được với nhau,
………………………
Quân cố gắng tìm việc làm,ở cần tho xin việc làm nói dễ không dễ,nói khó không khó,nhưng cũng phải mất 2 tháng Quân mới xin được làm quản lý cho 1 khách sạn,lương không cao nhưng vẫn có cuộc sống đầm ấm.Nhiều lần có chuyến công tac tại cần thơ Thuy cũng thường ghé thăm Quân và Loan.nhìn cuộc sống của họ đơn giản và đầm ấm,Thúy mừng cho Quân,vì ít nhất Quân đã có được cuộc sống thật sự hạnh phúc
…………….
-Cô không suy nghĩ lại sao cô
-bà phụng thở dài,2 đứa nó khỏe hả con
-Anh chị rất hạnh phúc cô à,Anh Quân gửi cho cô cái này
Thúy đưa bà Phung 1 chiếc hộp bên trong chứa chiếc vòng ngọc,nó không đắc giá như những chiếc vòng trước đây Quân hay tặng cho bà,nhưng bà rất vui,
-Tuần sau là sinh nhật cô rồi,cô goi anh chị về đi cô
Bà Phụng thở dài
-Cứ để 2 đứa tự bương trải 1 thời gian đi con à,có cha mẹ nào mà không thương con, mà bỏ con được đâu.để khi nào 2 đứa thật sự chững chạc cô sẽ gọi 2 đứa về.thật sự cô cũng không ghét Loan đâu,chỉ tại cái phần số con bé không tốt thôi,phải trải qua những khó khăn thật sự thì tình yêu mới được bền vững con à
-Dạ con hiểu rồi cô.Thúy mỉm cười,cô thật sự vui và hạnh phúc khi nghe bà Phụng nói câu này.tình yêu của Quân và Loan đã chiến thắng tất cả……..
Lời kết
Tình yêu là thứ gì đó thiêng liêng và quý giá,con người có thể đánh đổi tất cả để có được tình yêu, có được tình yêu đã khó, giữ được tình yêu lại càng khó hơn.dù bạn đang ở trong hoàn cảnh nào,dù khó khăn đến mấy thì xin hãy tin vào tình yêu,nó sẽ là động lực giúp chúng ta vượt qua tất cả,hay dù cuộc sống không như ta mong đợi thì hãy vì 1 nữa trái tim còn lại của chúng mà sống thật tốt nhé.hay cũng đừng vì không được sống cùng người mình yêu mà đau khổ,bởi yêu 1 người không nhất thiết phải sống cùng nhau,mà quan trọng là trái tim hướng về nhau,hạnh phúc và nụ người của ai kia sẽ là niềm hạnh phúc của chính mình,hãy sống thật hạnh phúc đó là món quà duy nhất mà ta có thể dành cho nhau.

Tìm kiếm nâng cao: