Chỉ có thể là yêu – Phần 80

1:29 chiều 22 Tháng Năm, 2017

“Hoàng Dương”- cái tên Hạnh nhắc đến đêm qua lại hiện lên trong tâm trí anh. Hoàng Dương là tên mà Thảo Nhi đã dùng, là tên của cửa hàng hoa mà Phương đang làm chủ. Mọi thứ tuần tự hiện lên, tạo thành một chuỗi logic đến không ngờ.

Lys chính là Diễm Phương.

Cất vội chiếc nhẫn vào túi áo, anh khoác áo gió lên người và lao ra khỏi nhà trong cái lạnh còn sót lại của đêm.

*

Long hỏi đường đến nông trường Phi Long, nơi mà Diễm Phương, Giang, nhóc Bin và đặc biệt là cô gái tên Hoàng Dương mà anh chắc mười mươi chính là Nhi đang ở.

Đường đến nông trường không đơn giản như anh nghĩ. Nó vòng vèo khắp cao nguyên Lang Biang, càng đi càng vắng vẻ, chỉ có rừng tiếp rừng, núi liền núi. Đên tận chiều anh mới đến được thị trấn cách nông trường 15km. Đổ xăng xong, anh lại tiếp tục lên đường. Chẳng mấy chốc, những đồi chè xanh bát ngát đến ngút tầm mắt đã hiện ra. Đây là một nông trường lớn. Thỉnh thoảng anh lại thấy những nón trắng của công nhân hái chè thoắt ẩn thoắt hiện trên đồi. Không khí ở đây toàn hương chè làm anh thấy tỉnh hẳn người sau chuyến đi dài. Một nữ công nhân hái chè đã dừng lại sau khi anh hỏi đường đến ngôi nhà chính. Cô gái không đáp mà chỉ về phía trước cười bẽn lẽn.

Long lái xe đi hết con đường đất đỏ và tiến vào trước ngôi nhà chính. Anh xuống xe, nhìn ngôi biệt thự sang trọng, đi vào sân. Một người đàn ông xuất hiện nơi ngưỡng cửa. Ông ta nhìn anh và đi vội xuống.

– Anh hỏi ai?

– Cháu chào bác.- Anh tiến lại.- Cháu đến tìm cô Hoàng Dương.

– Tụi nhỏ lên đồi rồi, anh vô chơi để tui kêu người đi kêu tụi nó về.

Cảm ơn bác.

– Mời anh lại đằng kia ngồi. Tôi sẽ kêu người pha trà.

Người đàn ông chỉ ra một chiếc bàn kê dưới gốc mai, cất tiếng gọi:

– Má nó ơi, pha giúp tôi bình trà Bảo Ngọc Trân Châu nghen.

Rồi quay vào nhìn anh, ông ta niềm nở :

– Mời anh ngồi.

– Phú ơi…- Ông ta lớn giọng gọi.

– Dạ ông gọi con.- Một thằng bé đen nhẻm từ đâu chạy đến.

– Ra đầm sen gọi chú Giang, cô Dương về đây, có khách đến chơi.

Thằng bé vâng dạ rồi chạy đi ngay.

– Anh cũng biết đường vào đây à?

Đây là trà Bảo

– Cháu cũng hỏi nhiều người lắm ạ.- Long cười.

Nhìn anh cười, ông quay đi, nhìn về phía cửa nhà, nhưng thỉnh thoảng ông ta lại lén nhìn anh làm Long thấy hơi bực.

Từ thềm nhà, một phụ nữ xuất hiện, trên tay là một khay trà. Đặt khay trà xuống bàn, bà mỉm cười chào anh rồi lại đi vào.

Người đàn ông tráng hai chiếc chén nhỏ bằng nước trà trong bình rồi rót nước chè ra. Nước trà xanh bốc khói nghi ngút. Đưa chén trà về phía anh, ông ta mời :

– Mời anh dùng thử món chè gia bảo của gia đình tôi.

Long đưa chén trà lên miệng nhấp thử. Cũng may dì Lan trước đây là người rất thích uống và sưu tầm các loại chè ngon và quý nên từ nhỏ anh đã có chút hiểu biết về loại đồ uống thanh nhã này.

– Anh thấy thế nào?

– Có vị đắng của trà, hương thơm của sen, ngọt nơi đầu lưỡi, nhưng nhất định không phải là chè sen.

– Anh cũng giỏi đấy chứ. Người trẻ bây giờ ít người có hứng với thứ này lắm.

– Đó là do trước đây có người đã dạy cho cháu thôi ạ. Vậy mùi vị trong tách trà này có gì vậy bác?

– Đây là trà Bảo Ngọc Trân Châu, được sản xuất từ lá chè Trân Châu.

– Chè Trân Châu?

– Là một giống chè quý ở vùng này. Chè phải được pha với nước sương trên lá sen buổi sáng. Đặc biệt nhất là đọt chè non được hái từ cây chè Trân Châu phải hái vào đêm rằm, và phải là đọt chè của cây non chưa phân nhánh.

– Nghĩa là phải hái khi cây còn non ạ?

– Đúng vậy. Sau đó sao lên. Sao chè cũng là một công đoạn khó đấy. Phải sao ở một nhiệt độ nhất định, trong một thời gian chính xác. Mấy đồi chè quanh đây đều trồng giống chè Trân Châu, nhưng loại chè này mỗi năm chúng tôi chỉ sản xuất đúng 50 hộp.

Long gật gù nghe người đàn ông giải thích. Anh ngạc nhiên là ông ta lại dùng loại chè quý hiếm như thế để tiếp đón một người khách không quen biết như anh. Nhất định anh phải hỏi mua về một hộp để đặt lên bàn thờ dì Lan.

Chương 25

Khi vị ngọt và đắng của chén trà quý còn chưa kịp tan nơi đầu lưỡi, Long đã nghe người đàn ông nói :

– Tụi nhỏ về kia rồi.

Long chưa kịp quay đầu lại đã nghe một giọng nói thân quen, bao năm rồi mà anh dường như không thể quên được âm sắc trong trẻo của giọng nói ấy:

– Ba, có ai tìm con thế ạ?

Long quay đầu lại nhìn, tay anh buông rơi cả chén trà. Trước mặt anh, một Thảo Nhi bằng xương bằng thịt cũng đang chết sững. Cô có hơi thay đổi, ánh mắt buồn hơn, gương mặt già dặn hơn. Cô có vẻ đẹp của một thiếu phụ hơn là một thiếu nữ. Anh muốn lao ngay đến mà ôm lấy cô, mà mắng mỏ, mà xin cô tha thứ, nhưng chân anh như chôn tại chỗ vì ngay cạnh cô, Giang đang kiệu bé Bin trên vai, cả ba đều có vẻ vui và hạnh phúc trước khi trông thấy anh.

Giang thì ngạc nhiên khi nhận ra anh. Chỉ có bé Bin là hớn hở gọi:

– Ba…

Thảo Nhi hốt hoảng quay sang nói với Giang:

– Anh đưa con vào tắm cho nó giúp em đi.

– Ừ…- Giang liếc nhìn anh rồi nói với thằng nhỏ- Ba con mình đi tắm nhé!

– Không… mẹ… mẹ- Thằng bé với tay về phía cô nhưng cô không đáp lại nó nữa.

Cô tiến lại phía bàn, nói bằng giọng lễ phép:

– Thưa ba, đây là bạn con, mới từ Hà Nội vô chơi.

Tìm kiếm nâng cao: