Chỉ có thể là yêu – Phần 8

7:23 chiều 24 Tháng Ba, 2017

– Tôi chẳng thích thú gì khi phải gặp anh thế này đâu, nhưng tôi không đành lòng nhìn anh chà đạp lên những gì tôi đã tốn công sức để làm ra. Nếu anh muốn chết, tôi hoan nghênh, nhưng hãy tìm môt cách khác. Những vết thương trên người anh kia tự tay tôi đã băng cho anh thì anh đừng hòng ngược đãi với nó. Nếu anh chịu ngồi yên, tôi sẽ xem như chúng ta chưa từng gặp nhau, chứ đừng nói là nợ nần nhau cái gì.

Nam Phong không hiểu sao nhưng anh đã làm theo những mệnh lệnh ngắn gọn của Thảo Nhi, trở về giường và ngồi im để cô băng lại vết thương đã rỉ máu từ đêm qua mà không hề hé răng kêu đau lấy nửa câu.

Đúng lúc đó, một gã mặt mũi bặm trợn đầu húi trọc xộc vào phòng làm cả Khánh và Nhi phải giật mình quay ra. Chỉ riêng Nam Phong vẫn bình thản. Anh nhận ra đó là đàn em của Năm Đại Bàng.

– Anh Long, Năm đại ca đưa thằng Hải mặt sẹo đến.

Hải mặt sẹo chính là gã cầm đầu vụ hành hung anh hôm trước. Đêm qua hắn đã trốn ngay trước mũi anh và bọn Năm Đại Bàng đã lùng tìm hắn suốt đêm. Chỉ có Nam Phong, Khánh và kẻ vừa vào hiểu Long là ai, còn cô có vẻ ngơ ngác khi nghe đến cái tên lạ đó.

Thảo Nhi biết chút nữa thôi là gian phòng này sẽ đầy nhóc bọn giang hồ. Và cô thấy sợ, cái sợ cố hữu của những người vốn chẳng quen với sát phạt nhau của giới giang hồ. Cô thấy hội hận khi đã nhận lời đến đây. Nhưng khi cô đang luống cuống với những dải băng cuối cùng thì cửa phòng lần thứ hai bật mở và hai người khác kéo xềnh xệch một người vào trong. Đầy kẻ sống dở, chết dở ấy đến trước mặt anh, gã bước vào sau cùng nói bằng một cái giọng ồm ồm nghe rất có uy:

– Anh Long, thằng mặt sẹo này giao lại cho anh đây.

Người vừa nói câu đó cao hơn Thảo Nhi không quá nửa cái đầu, gương mặt đầy sát khí. Năm Đại Bàng là tay giang hồ mà bất cứ dân anh chị nào cũng phải kiềng mặt. Hắn là một trong số hiếm hoi những kẻ tự lực cánh sinh mà lên. Nếu những băng đảng khác ít nhiều có sự hậu thuẫn của các đại gia thì băng Đại Bàng của hắn lại khác, không hề bị ràng buộc bởi bất kỳ ai, kể cả Khánh, người thân với Long nhất.

cai-ket-cua-nguoi-vo-ngoan-phan-45

Hải Sẹo nằm lê lết dưới nền nhà. Có lẽ trước khi bị đưa đến đây, hắn đã bị một trận đòn thừa sống thiếu chết rồi. Lúc này hắn hơi tỉnh và khao khát sống trỗi dậy, hắn bò bằng hai đầu gối đến trước mặt Long với một gương mặt méo mó đến tàn tạ. Thảo Nhi thấy hắn chồm đến, cô kinh hãi đứng phắt dậy và tránh sang một bên, tay ôm lấy miệng, mặt cắt không còn hột máu.

– Anh Long, em biết tội em rồi, xin anh tha cho em. Em xin làm thân trâu chó đi theo anh, xin anh đừng giết em.

Một đàn em của Năm Đại Bàng tiến lại, túm lấy gáy hắn kèo lùi lại, mắt hắn vốn đã đỏ, giờ lại càng trợn lên khiếp đảm. Long cười nhạt:

– Tao không giết mày đâu. Nhưng tao phải làm gì đó để nhắc mày nhớ trong suốt cuộc đời còn lại của mày rằng: Mày đã phạm phải sai lầm không thể tha thứ được khi tối hôm đó mày không giết được tao.

– Em xin khai hết ạ…

Long về quay sang Thảo Nhi, tựa hồ như nãy giờ anh không thể thấy sự tồn tại của cô vậy. Mặt cô xanh như tàu lá, tay thì run lên. Long lạnh lùng nói với cô:

– Chúng ta hết nợ. Cô đi đi.

Anh định làm gì với người này? – Cô nhìn Hải Sẹo vẻ thương tình. – Anh trông, anh ta bị thương nặng lắm.

– Quá nhiều chuyện không phải là một tính hay đâu. – Anh ngắt lời cô.

Thảo Nhi lặng ngắt khi nhìn vào đôi mắt chỉ còn sự tàn khốc của Long. Khánh kéo tay cô dắt ra ngoài, nhưng bên tai cô vẫn còn vọng mãi giọng van nài của con người xấu số trong kia.

Ngay cả khi ngồi yên ổn trong một quán café rồi mà Thảo Nhi vẫn chưa hết run. Cô đi cùng anh ra đây như thế nào bản thân cô cũng nhớ rõ. Khánh cầm lấy bàn tay cô, khẽ nói:

– Anh xin lỗi vì đã đưa em đến đây, để em thấy những cảnh không hay này.

– Đó đâu phải lỗi của anh.

– Cô bừng tỉnh bối rối rút tay ra khỏi bàn tay của anh chàng nha sĩ.

– Cuộc sống của em quá bình yên nên những góc khuất của xã hội này em chưa hề được chứng kiến. Nếu em sống ở thế giới của nó, em sẽ thấy còn có nhiều chuyện tàn khốc và đáng sợ hơn nhiều. Hơn nữa, một cô gái hiền lành như em càng khó có thể chấp nhận chuyện như thế, nhưng đó là cuộc sống.

– Anh đang biện hộ cho hắn sao?

– Cô hỏi bằng giọng khinh miệt khi một lần nữa cô buộc phải nhớ đến con người tàn nhẫn đó.

– Anh việc gì phải biện hộ? – Khánh cười.

– Đó là sự thật. Nó không phải là người tốt, nhưng cũng không hẳn là xấu.

– Cái người bị đánh đó, anh ta sẽ không sao chứ ạ? – Cô băn khoăn.

– Nó còn sống để về gặp Long thì coi như số nó lớn rồi, có khi phải thọ đến tám chín mươi tuổi ấy chứ. Nếu không có yêu cầu bắt sống về thì chắc giờ này nó đã bị Năm Đại Bàng thịt rồi. Bị vụ này xong chắc nó tởm đến già, chẳng dám ló mặt ra giang hồ nữa.

– Tại sao một bác sĩ như anh lại làm bạn với một tay giang hồ như hắn?

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: