Chỉ có thể là yêu – Phần 74

4:26 chiều 17 Tháng Năm, 2017

“Phịch”

Long quay lại. Cậu bé đáng yêu khi nãy nằm sóng soài dưới thảm cỏ xanh mướt. Nó ngẩng đầu lên nhìn anh mếu máo, nhưng tuyệt nhiên không khóc. Ba của đứa trẻ đang trao đổi với một ai đó và không để ý đến con nữa.

Đây là một khu nhà nghỉ cao cấp. Bãi cỏ nơi anh đang đứng chính là nơi để du khách đi dạo. Ngược lên phía trước sẽ vào đến rừng thông. Nếu không phải đến đây đón người thì giờ này anh dã về Sài Gòn rồi. Vừa mới đặt chân xuống sân bay, Khánh và Linh đã gọi ngay anh lên Đà Lạt để làm cuộc hội ngộ với đội đua sau ba năm vắng bóng.

Long mỉm cười, quay lại, nâng cậu bé dậy và bế lên nựng:

– Chú bé dũng cảm lắm, ngã mà không khóc. Ba cháu bỏ rơi cháu à?

Thằng bé nhìn anh, đôi mắt ngơ ngác, rồi nó bá lấy cổ anh, toét miệng cười :

“Ba, ba…”

Anh hôn lên má nó rồi bế nó tiến về phía ba nó. Người đàn ông lúc này đã quay ra và đưa mắt tìm con. Thấy anh tiến lại, anh ta có vẻ kinh ngạc lắm, anh ta rảo bước lại phía anh.

– Cháu bị ngã ở đằng kia. Trẻ con hiếu động, anh đừng nên để nó ở một mình.

– Vâng, tôi sơ ý quá !- Anh ta đón con trai từ tay anh- Cảm ơn anh. Mà hình như anh chính là vị khách đến đây bằng chiếc xe Windy nổi tiếng sáng nay đúng không?

– Tôi đến đón một người của đoàn quay phim Angel. Họ đang quay quảng cáo ở đây đúng không ?

– Đúng vậy. Sáng nay họ quay lại cảnh đầu ở bên kia đồi. Chắc họ cũng sắp về rồi. Nhưng anh đón ai vậy ?

– Trợ lý đạo diễn, cô Minh Hạnh.

– Cô Hạnh thì tôi biết. Anh là bạn trai cô ấy à ?

– Không, có người nhờ tôi đến đón cô ấy về. Anh cũng là du khách hay là người ở đây?

– Tôi là người ở đây.

Anh ta vừa nói dứt câu thì ở đằng sau có tiếng phụ nữ nghe vẻ chua ngoa, đanh đá :

– Đến giờ ăn rồi mà hai ba con các người còn lang thang ngoài này à?

– Phương à? Anh vào ngay đây.

– Đưa con tôi đây.

chi-co-the-la-y

Chị ta liếc Long một cái sắc lẻm, đón lấy cậu con cưng rồi đi về phía khách sạn. Chị ta khá đẹp, dù bây giờ có tuổi nhưng vẫn không thể phủ nhận được điều đó. Gương mặt phong trần, hơi phớt, dường như là bao cay đắng của cuộc đời này chị ta đều đã trải qua. Đôi mắt thì lúng liếng, cặp môi mỏng tang và cái miệng có vẻ hơi chua ngoa, nhất là với chồng.
Một nhóm người với đủ thứ dụng cụ xuất hiện ở phía xa xa. Họ đang tiến lại với một thái độ vô cùng hồ hởi. Khi họ đến gần hơn, Long nhận ra Minh Hạnh trong bộ đồ Jeans dễ thương y như ngày trước. Khi anh đi, Hạnh vẫn đang du học ở nước ngoài. Hiện nay cô làm cho một công ty quảng cáo có tiếng ở Hà Nội. Minh Hạnh ôm chầm lấy anh, hớn hở :

– Ôi trời ơi, em mà lại được anh Long lên tận đây đón về thế này nữa. Bao nhiêu năm rồi mới được gặp anh. Chắc ông anh em mà không kết hôn thì anh không thèm quay về đâu nhỉ ?

– Thôi nào, em làm anh gãy cổ bây giờ.- Long bật cười- Không ngờ em lớn nhanh vậy.

– Anh mới là người thay đổi chứ. Ngày xưa anh bất khuất lắm mà.

Sau khi liến thoắng một hồi, Hạnh quay sang người đàn ông nãy giờ vẫn đứng cùng anh.

– Anh Giang, bảo bối của em đâu rồi ?

– Diễm Phương cho vào trong ăn cháo rồi.- Giang đáp.

– Hai người quen nhau chưa ?

– Bọn anh vừa biết nhau.- Phong gãi đầu.

– Thế à? Giới thiệu với anh, đây là anh Giang, ông chủ khách sạn Hoa Đà Lạt này đấy… Còn giới thiệu với anh Giang, đây là anh Long, bạn thân của anh trai em. Anh ấy mới từ Anh về.

Hai người đàn ông bắt tay nhau chào xã giao rồi Giang để cho Long và Hạnh đi tản bộ.

– Khi nãy em nói đến bảo bối nào thế ?- Long tò mò.- Có phải cái thằng bé con đó hả ?

– Anh cũng gặp nhóc Bin rồi à ?- Hạnh cười- Nó là nhân vật chính của đoạn phim quảng cáo lần này đấy. Năn nỉ gãy lưỡi ba mẹ nó mới đồng ý cho nó đóng phim. Chả là tháng trước, tay quay phim lên đây làm cái clip nhạc, quay được cảnh thằng bé đang chơi với mấy con chó cảnh. Thế là ông giám đốc đòi mời bằng được nó.

– Mà quảng cáo sữa hay sao mà cần đến trẻ con ?

– Không, quảng cáo sữa tắm cho mùa Valentine năm sau ấy mà.

– Thôi, về chuẩn bị đi, chiều ta lên máy bay về Hà Nội. Anh không rảnh đâu.

– Ông anh trai em mải mê với vợ sắp cưới đến thế kia à?

– Nó bận thật mà. Cứ lấy chồng đi rồi sẽ hiểu.

Long đáp và rảo bước nhanh hơn về phía nhà nghỉ.
*

Đám cưới của Khánh và Tú Linh được tổ chức ba tuần sau khi Long đặt chân về đến Việt Nam. Việc chung sức đi tìm Nhi đã đẩy họ đến gần nhau hơn. Cả hai muốn đợi đến khi tìm được Thảo Nhi mới tổ chức nhưng hai bên gia đình thúc ép quá nên đành nhượng bộ.
Long gặp lại Vân trong đám cưới của Khánh, là chủ nhân của bản thiết kế váy cưới mà Linh đang mặc. Nửa năm sau ngày anh bỏ đi, My Vân chấp nhận thực tế và sau đó kết hôn cùng một anh chàng người Nhật đang làm việc cho Đại sứ quán Nhật ở Việt Nam. My Vân vẫn đẹp như ngày trước, đó là điều anh không thể phủ nhận. Việc bất ngờ gặp lại cô làm anh có phần nào lúng túng, vì suy cho cùng, chính anh đã bỏ lại cô với bao nhiêu bẽ bàng trong ngày vu quy.

– Đã lâu rồi không gặp anh. Uống với em một ly chứ?- Cô chủ động đến nói chuyện với anh.

Thấy anh chỉ cười, cô tiếp :

– Anh đừng tỏ ra như thế. Trong bất kì hoàn cảnh nào em cũng đều muốn thấy vẻ mặt ngạo nghễ trước đây của anh.

– Dù sao thì cũng cứ trách anh nếu em muốn.

Tìm kiếm nâng cao: