Chỉ có thể là yêu – Phần 70

9:02 sáng 13 Tháng Năm, 2017

Long đỡ cô sang phòng Khánh. Lúc này phòng bên chỉ có mình anh đang ngồi trên giường, khắp người có urgo vì những vết trầy xước. Nhưng anh có vẻ tươi tỉnh lắm.

– Em đã tỉnh rồi đấy à?- Anh cười nhìn cô.

– Anh thấy trong người ổn thật chứ?- Cô ngồi xuống ghế lo lắng hỏi.

– Em nhìn anh xem anh có chỗ nào không ổn không?

Long nói xen vào:

– Hai người ngồi nói chuyện đi. Tao phải quay lại khách sạn để lấy cuốn băng quay phim. Tao muốn xem xem ai đã gây ra chuyện này.

– Trong gara có máy quay ạ?- Cô thất sắc.

– Có chứ. Thôi em cứ ở đây nhé! Mệt thì về phòng nằm, anh đi một chút sẽ quay lại.

Thảo Nhi thẫn thờ nhìn theo anh. Vậy là hết. Long sẽ sớm biết tất cả mà thôi.

– Em đừng lo- Khánh đột ngột lên tiếng- Nó sẽ không có cơ hội xem đoạn phim đó đâu.

– Anh…- Cô sững sờ quay vào nhìn Khánh.

– Cuốn băng đó, cùng với cái thẻ phim, đã tan tành trong vụ cháy xe rồi.

– Anh đã biết tất cả sao?

– Phải.

– Anh cũng biết là chiếc xe này đã bị phá.

– Đúng. Tối hôm đó, khi em đưa gã đó vào gara, thì anh đang ở trong xe của anh. Anh đã nghe tất cả cuộc nói chuyện của hai người.

– Anh đã đưa em lên phòng, và cầm thẻ phim đó ư?

– Anh không thể như Long, trực tiếp bảo vệ em với tư cách bạn trai em. Nếu có thể, thì anh chỉ có thể dùng cách này để bảo vệ cô gái anh yêu mà thôi.

– Em không xứng…- Cô run rẩy òa khóc- Em không xứng để anh phải làm như thế đâu. Anh đã xem cuốn phim đó rồi, anh cũng thấy rồi mà…

– Đó không phải là ý của em. Lúc đó em đang say. Nếu gã kia có ý đồ tiếp cận em thì hắn cũng sẽ có cách để làm như vậy với em. Em hãy quên nỗi đau này đi, từ giờ phải sống cho thật hạnh phúc.

– Em xin lỗi. Tại em ngu ngốc nên mới hại anh ra thế này.

– Đã nói đừng tự trách mình nữa mà. Người phải xin lỗi là anh mới đúng chứ. Chỉ tại anh ngày trước nhất quyết kéo em vào cuộc sống của bọn anh, nên giờ em mới phải chịu thiệt thòi như thế. Ngày đầu tiên gặp em, anh thấy em rất thú vị nên tìm mọi cách để tiếp cận em. Anh cho người tìm và điều tra về em, nơi em ở, trường em học, tính cách và cả số điện thoại của em nữa. Thậm chí anh còn làm quen với bạn em để tiếp cận thế giới của em. Anh mới thực sự là người tồi tệ.

– Tại sao biết chiếc xe bị phá mà anh vẫn đua xe?- Cô đưa đôi mắt đỏ hoe nhìn anh.

– Anh đã nói rồi, đã là họa thì không thể tránh được. Chỉ có cách là dập tắt nó thôi. Anh nghĩ rằng anh chịu đau thì em sẽ đỡ khổ tâm hơn là Long. Nếu như người nằm đây là Long, chắc nó không có cơ hội tỉnh dậy lành lặn thế này đâu. Anh sẵn sàng đối diện với cái chết, nên anh mới sống đó. Hơn nữa, anh nghĩ rằng, nếu anh làm thế, thì anh mới dứt được khỏi những suy nghĩ về em. Có lẽ chỉ có cách này, anh mới có thể quên em trong thanh thản mà thôi.

Khánh vuốt tóc cô, mỉm cười. Tim anh đã bớt nhức nhối hơn khi nhìn thấy người con gái bé nhỏ này khóc. Từ nay anh sẽ quên cô.

chi-co-the-la-

Chương 20

Khánh về lại Hà Nội theo ý của bố mẹ, còn lại Long và Thảo Nhi ở lại Cát Bà. Mọi chuyện những tưởng đã qua. Nhưng…

Đó là một buổi nhập nhoạng tối mà cả hai người sẽ không tài nào quên được. Long chở Nhi chầm chậm đi trên con đường mà hai người đã hàng trăm lần tản bộ, lặng thinh. Anh đang suy nghĩ điều gì ghê lắm. Và hôm nay anh trầm hơn thường lệ, trầm theo cái cách mà cô chưa bao giờ thấy.

Cô sợ sự im lặng đó của anh.

Long dừng xe lại. Anh bước xuống đường, tựa người vào thành xe, nhìn ra biển. Cô cũng bước xuống, lại gần anh.

– Có chuyện gì phải không ạ?- Mấy hôm nay linh tính luôn mách bảo cô rằng có cái gì đó thật lớn sắp xảy đến.

– Em có nhớ nơi này không?- Long ngẩng đầu nhìn bầu trời u ám những mảng mây đen kịt. Đêm nay có trăng mà không thấy trăng đâu, chỉ có một vầng sáng nhờ nhờ, nhạt nhòa.

– À, đây là nơi mà anh đã nói…- Cô ấp úng.

– Là nơi chúng ta đã bắt đầu.- Long nói thay cô.

– Ừm…- Cô gật đầu.

– Mình đã yêu nhau, cũng có những lúc giận nhau, nhưng rồi tất cả cũng qua đi. Anh đã rất mong mỏi sẽ cùng được em bước đi mãi trên con đường của hai chúng ta. Nhưng anh rất tiếc, chúng ta phải dừng lại ở đây thôi.

Những lời anh nói sao nhẹ nhàng, nhưng nó lại làm tâm hồn cô vỡ vụn. Anh đang nói đến chuyện chia tay sao?

– Anh, ý anh là…

– Anh không thể yêu em được nữa, khi trong anh có một lý do lớn hơn để căm ghét em.- Anh nhìn thẳng vào cô, đôi mắt lộ rõ vẻ đau đớn.

Vậy là anh đã biết. Một sự xấu hổ bao trùm lấy cô, làm sao cô còn dám đối mặt với anh được nữa đây.

– Em xin lỗi…

– Anh không thể tha thứ cho những gì em đã làm với anh được. Anh đã rất muốn nổi giận với em khi anh xem cuốn phim đó. Em hỏi tại sao anh lại có nó trong khi em đã cầm bản gốc rồi, phải không? Em ngốc nghếch lắm. Sau này, khi anh không còn bên cạnh em, hãy cẩn thận với bọn đàn ông nhé!

Chân cô như muốn khụy xuống. Anh đỡ cô, để cô tựa vào xe, tiếp :

– Anh nhận được chiếc đĩa sáng nay. Khi xem xong, anh muốn lao đến gặp em, và có thể anh đã làm gì đó cực kì tàn nhẫn và thô bạo với em rồi. Cảm giác bị phản bội không chỉ một lần, mà đến hai lần cực kì khủng khiếp, nó còn kinh khủng hơn cả cảm giác thất bại.

Những mất mát trong quá khứ đã dạy cho anh phải tỉnh táo. Thật may là anh đã như thế. Nếu là anh của ngày trước, thì có thể anh đã lao đến tìm gặp thằng đó, giết nó cho hả giận. Còn bây giờ, hình như tay anh run hơn khi làm việc ấy.

Anh có thể không nổi giận với em, nhưng tha thứ cho em thì không bao giờ anh làm được. Em không những phản bội anh, mà còn tiếp tay cho hắn làm hại đến bạn thân của anh. Em nghĩ anh có thể làm gì với em?

Long nhìn cô, đôi mắt anh cũng long lanh lên vì những giọt lệ đau đớn. Còn cô thì đã khóc. Khóc vì tủi hổ, khóc vì đau, khóc vì thương anh, khóc gì giận bản thân mình.
Còn tiếp..

Tìm kiếm nâng cao: