Chỉ có thể là yêu – Phần 60

4:11 chiều 4 Tháng Năm, 2017

Thảo Nhi, quần áo, tay chân dính đầy đất đỏ, mắt sưng mọng lên vì khóc. Ở bên cạnh, Giang không ngừng liếc chừng về phía Khánh Nam, vừa giơ tay đỡ cô.

– Khoan đã…- Cô nói trong nước mắt.- Làm ơn dừng lại…

– Nhi…- Duy cau mày, chính hắn cũng bị sự xuất hiện của cô làm cho bất ngờ.- Tại sao em lại ở đây.

Không ai trả lời hắn, nhưng tiếng khóc thét dữ dội của đứa trẻ khiến hắn nhận ra vấn đề.

– Mẹ…mẹ ơi…mẹ ơi…

– Nó là con em sao?- Hắn hỏi.- Là con của em và hắn sao?

– Không phải. Khánh Nam là con của tôi và người khác. Làm ơn hãy trả con lại cho tôi.- Cô nhìn con, lòng đau như xé khi thấy nó đã khản cả giọng gọi cô.- Đừng mang con tôi vào ân oán của các người. Hãy đưa nó lại cho tôi.

– Tôi sẽ trả nó lại cho em…- Duy mím môi- Nhưng đó là sau khi hắn nhảy xuống.

– Không…- Cô lắc đầu nhìn Duy- Anh không thể làm như thế. Anh ấy đã trả giá quá cao rồi, anh còn ép anh ấy mãi làm gì.

– Lựa chọn đi, mày hay đứa con của người đàn bà mày yêu.- Hắn nhìn anh như giục.

Long nhích thêm một bước.

– Nếu anh ấy nhảy xuống đó, thì người nhảy tiếp theo sẽ là tôi…- Cô gào lên.

hi-co

– Không.- Long lắc đầu- Hãy mang Khánh Nam về và chăm sóc nó cẩn thận- Không có anh, em sẽ mãi mãi được yên bình.

– Nếu anh ấy nhảy xuống, tôi nhất định sẽ đi theo anh ấy để trả nợ cho anh ấy. Năm xưa nếu tôi đừng xen vào chuyện của hai người, thì anh còn có cơ hội đến đây trả thù sao? Anh ấy đã một lần suýt chết vì anh. Bạn anh ấy cũng thế… Anh cho rằng như thế là không đau khổ sao? Cảm giác có người vì mình mà có chuyện khó chịu vô cùng.- Cô đặt tay lên ngực- Tôi biết anh là người tốt. Những bức ảnh của anh đều rất chân thật, nếu không phải là người tốt, thì anh không thể chụp được những bức ảnh có hồn ấy.

– Không… tôi không phải người tốt…- Duy cười cay đắng- Tôi không phải là một thằng đàn ông. Đến cô gái tôi yêu và đứa con của tôi mà tôi cũng không bảo vệ được, tôi chỉ là đồ bỏ đi.

– Cha mẹ đứa trẻ đến rồi, hãy đưa con cho họ. Sau đó tao với mày sẽ giải quyết nợ cũ.- Long nói bằng giọng bình tĩnh. Sự xuất hiện của Thảo Nhi làm anh bình tâm hơn.

– Mày còn chưa nhảy xuống đó sao?- Duy nhìn anh bằng đôi mắt lúc này chỉ có sự căm thù tột độ.

– Tao đã nói là tao sẽ trả hết nợ nần cho mày, trước hết hãy đưa con cho họ để họ xuống núi. Tao không muốn cô ấy nhìn thấy tao chết.

Thảo Nhi khóc ngất đi trong tay Giang khi nhìn thấy đứa con đang đòi mình, và người đàn ông mình yêu đang đối mặt với nguy hiểm. Cô không biết phải làm gì để ngăn cho cảnh này đừng tiếp diễn nữa.

– Nếu mày còn nhớ rằng cô ấy là người đã từng không tiếc thân mình để cứu mày từ tay tao, thì mày hãy trả lại đứa bé cho cô ấy. Vì sự ích kỷ của hai thằng đàn ông như tao và mày mà cuộc đời cô ấy đã trải qua quá nhiều cay đắng rồi. Hãy để cô ấy được sống bình yên những tháng ngày còn lại.Duy suy nghĩ khá lâu, hắn liếc mắt nhìn Thảo Nhi rồi hất đầu ra hiệu cho đàn em trao đứa con lại cho cô. Hắn biết Long là người khôn ngoan và rất có thể sẽ giở trò. Nhưng không hiểu sao lần này hắn lại muốn tin kẻ thù của mình.

Thảo Nhi ôm lấy con, sự sống của cô, tình yêu của cô và cả thế giới của cô. Trưa nay, khi đi đón con ở nhà trẻ, cô được thông báo đã có người đến đón con trai mình. Cô gần như ngất đi khi nghe được tin đó. Không có một tin gì từ con, tất cả nhân viên khách sạn náo loạn lên để đi dò xét, công an cũng vào cuộc. Nhưng những kẻ bắt cóc không hiểu sao không liên lạc lại đòi tiền chuộc. Người ta còn nghĩ đến trường hợp đứa trẻ bị bắt để bán đi.

– Anh hãy đưa cô ấy xuống đi.- Long nói với Giang.

Mặc dù chưa tiếp xúc với anh ta được bao lâu nhưng anh biết chắc rằng người đàn ông đó đáng tin cậy để Nhi có thể dựa dẫm.

– Em không đi đâu hết.- Nhi lắc đầu.- Em nhất định sẽ không đi đâu hết.

Đúng lúc này, có tiếng loa gọi từ ngay phía sau:

– Tất cả đứng im, khu vực này đã được bao vây.

Cảnh sát đã tìm đến.

Long quay sang hét to khi ba người bên Duy còn đang ngơ ngác:

– Mau chạy đi, chạy đến chỗ họ nhanh lên.

Giang hiểu ý vội kéo mẹ con Nhi lùi trở xuống. Không bận tâm đến họ nữa, Duy nhìn anh rồi lao đến ôm lấy anh, cả hai ngã về phía mép núi đá, lăn vài vòng rồi biến mất. Cả hai đều rơi xuống thung lũng phía dưới.

– Không…không…ng.- Thảo Nhi hét lên, cô giằng mạnh ra khỏi tay Giang định lao đến nhưng anh đã giữ chặt không để cô chạy đi. Bé Bin khóc thét lên trong tay cô.

Hai gã đàn em của Duy cũng mất hết tinh thần, tìm đường tháo chạy, nhưng không còn kịp nữa, bọn họ bị tóm gọn ngay sau đó.

Thảo Nhi thấy đất trời chao đảo rồi cô ngất ngay trong tay Giang.

Chương 18

– Sao cái mặt buồn so thế?- Khánh hỏi khi thấy cô đứng thẫn thờ xếp những chiếc ly lên giá- Vẫn nghĩ ngợi chuyện hôm đó à?

– Đâu có ạ.- Cô lắc đầu.
Còn tiếp..

Tìm kiếm nâng cao: