Chỉ có thể là yêu – Phần 59

4:09 chiều 4 Tháng Năm, 2017

– Với mày, tao cần gì làm quân tử. Và vì nó xui xẻo làm con mày nên mới thế thôi.

Duy tiến gần hơn về phía anh, chân hắn hơi tập tễnh. Cái tật đó do chính tay anh gây ra vào cái ngày anh phát hiện ra hắn đã dàn cảnh để phá anh và Nhi, khiến hai người phải lìa xa mãi mãi. Chính vì cái vết thương đó mà anh đã trả giá cho 15 tháng tù.

– Mày cần gì ở tao? Mày muốn trả thù à? Thằng bé này với tao không quan hệ gì…

– Không can hệ gì.- Duy ngửa mặt cười- Thế mà nó gọi mày bằng ba sao?

– Nó là trẻ con, đâu có nhận thức được gì. Có người kêu nó gọi là ba thì nhất định nó sẽ gọi. Dù sao tao cũng đến đây rồi, mày muốn sao cũng được, nhưng tao cần mày hứa danh dự sẽ đem đứa bé này về đúng với gia đình của nó.

– Được thôi, dù sao tao cũng không bỉ ổi như mày, một đứa bé mày cũng đang tâm hại chết. Nếu mày chịu nhảy xuống dưới kia, tao sẽ mang trả đứa bé này cho mẹ nó. Có phải là mụ đàn bà bán hoa không nhỉ?

Long nhìn xuống phía dưới thung lũng, mồ hôi ướt đầm cả người. Gã Duy này nhất định muốn anh phải chết rồi. Anh hối hận là đã không nói lại việc này cho ai biết. Có bao nhiêu lần anh phải đối mặt với cái chết rồi, mà sao lần này anh lại chần chừ đến thế. Phải chăng vì giờ đây anh mới phát hiện ra những điều quý giá nhất trong cuộc đời anh, và anh lưu luyến không lỡ rời xa.

Khánh Nam đã nín khóc, nhưng nếu anh đưa lại cho những người kia, thằng bé sẽ lại khóc thét lên ngay.

– Mày chọn đi. Nếu mày không chết ở đây thì sẽ là thằng bé đó.- Duy chỉ vào Khánh Nam.

– Yên tâm đi, tao nhất định sẽ làm những gì mày yêu cầu. Nhưng trước khi nhảy xuống đó, tao có vài chuyện muốn hỏi mày.

– Nói đi. Tao không hẹp hòi đến nỗi không đáp ứng được yêu cầu của một thằng sắp chết đâu.

– Mày là ai? Tao luôn tự hỏi điều này nhiều năm rồi. Tao không thể nhớ ra là đã gặp mày ở đâu, trong hoàn cảnh nào. Tại sao năm lần bảy lượt mày nhất định ép tao vào chỗ chết?

Còn mày thì s

– Một câu hỏi rất hay.- Duy phá lên cười, nhưng trong mắt hắn lại hằn lên một nỗi đau mà chưa bao giờ nguôi ngoai trong hắn.- Mày dĩ nhiên không biết tao, nhưng tao thì biết mày, và tao căm ghét mày từ cái lúc còn chưa gặp mày cơ.

– Tại sao?

– Mày sẽ nghĩ gì nếu như cô gái mày yêu cả ngày chỉ kể với mày về một thằng đàn ông khác? Tao nghe cô ấy nói về mày nhiều đến phát ngán lên được, nhiều đến nỗi tao bắt đầu căm ghét và muốn mày không bao giờ trở về nữa.

– Mày đang nói tới ai?- Long thoáng giật mình. Anh mong là mình đoán sai.

– Dĩ nhiên là cô ấy, Linh. Tao hối hận là đã biết cô ấy quá muộn.

– Linh ư?- Anh lẩm bẩm.

Gã này muốn trả thù anh vì Linh sao? Anh gần như tái mặt đi :

– Vậy mày chính là cha của đứa bé trong bụng cô ấy? Là mày?- Long gầm lên làm bé Bin bị giật mình, nãy giờ nó bắt đầu lim dim ngủ trên vai anh.

– Phải chính là tao. Tao thực lòng yêu cô ấy. Cô ấy đến với tao cũng là tự nguyện, nhưng cô ấy lại không thể yêu tao trọn vẹn được. Tất cả cũng chỉ vì mày.- Mắt Duy bắt đầu đỏ ngầu.
– Linh không thể biết được rằng cô ấy lại trao thân cho kẻ đê tiện như mày.- Anh lắc đầu chua xót. Anh thương hại cho Linh, và thương hại cho kẻ si tình ngu ngốc đang đứng trước mặt mình.

– Tao đê tiện à? Còn mày thì sao? Mày trực tiếp là nguyên nhân gây ra cái chết của cô ấy, gián tiếp cướp đi đứa con của tao. Ngày hôm nay tao cũng chỉ muốn mày trải qua nỗi đau mất con mà thôi. Tao chỉ muốn mày biết cảm giác bất lực khi không thể bảo vệ được những người quan trọng nhất của mình mà thôi.

– Mày nên nhớ rằng, cảm giác nhìn người mình yêu sống mà không phải ở bên mình còn đau hơn nhiều.- Anh cười chua chát.- Nhưng thôi, coi như hôm nay tao trả hết cho mày nợ nần tại đây. Hãy mang thằng bé này về chỗ ba mẹ nó ở khách sạn Hoa Đà Lạt.

Long trao bé Bin đang lim dim cho gã đứng cạnh anh trông chừng nãy giờ. Thằng bé giật mình thức giấc, nó lại khóc thét lên khi thấy người khác đang bế nó. Anh cố nén lòng không nhìn nó. Nó chới với tay về phía anh, miệng mếu máo. Anh tháo chiếc vòng ra, đeo lên cổ nó, khẽ hôn lên trán nó, thì thầm: «Ngoan nhé, con trai

Anh nhìn vẻ mặt háo hức một cách ác độc của Duy, thầm thương cho hắn, vì quá si tình mà phải sống như thế này bao nhiêu năm nay. Anh tiến dần về phía mép vách đá.

– Ba… ba ơi…- Tiếng bé Bin lọt đến tai anh làm anh chần chừ. Anh muốn sống nhìn đứa con trai của người anh yêu nhất lớn lên.

Nhưng anh không thể làm gì khác được. Nó sẽ thay anh sống nốt cuộc đời còn lại.

Nó sẽ thay anh chăm sóc cho Thảo Nhi.

Nó sẽ là một người đàn ông tốt hơn anh.

“Không…ng…ng…g…g…”

Một tiếng hét xé rách cả khoảng không gian tĩnh lặng của núi rừng, tiếng hét của bao nỗi đau, sự giằng xé và cả tình yêu nữa.
Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: