Chỉ có thể là yêu – Phần 58

4:07 chiều 4 Tháng Năm, 2017

Long mím chặt môi lại. Anh gỡ tay Vân ra, lạnh lùng đáp:

– Tất cả đã quá muộn rồi.

Và anh đi thẳng, để lại mình Vân đứng đó với trái tim run rẩy và đau nhói. Sự trở về này liệu có cứu vãn nổi tình hình không? Cô những tưởng rằng cô ra đi sẽ khiến Long ân hận và tìm mọi cách đưa cô quay lại. Ba năm rồi, Paris phồn hoa không bao giờ sưởi ấm được trái tim cô và níu giữ bước chân cô. Lòng tự ái đã làm cô lạc đường, nhưng khi tìm về đến nơi, cô đã đánh mất tình yêu của cô ngày nào.

Chương 17

Đà Lạt, thành phố hoa, nơi ấp ủ thật nhiều mơ ước của Long, nhưng giờ đây nó giống như mồ chôn những kỉ niệm trong quá khứ, là nơi anh không hề muốn đặt chân trở lại. Anh sợ cái cảm giác một ngày tình cờ nhìn thấy Thảo Nhi sóng bước bên người chồng cùng con trai cô ngoài phố.

Trường đua xe mới bắt đầu đi vào giai đoạn khởi công, nên dù không muốn, anh vẫn phải có trách nhiệm đến giám sát. Anh không để tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến cả một dự án lớn thế này, một điểm nhấn trong sự nghiệp vừa mới bắt đầu của anh.

Một buổi sáng muộn, anh đang ở công ty thì người thư kí đem đến cho anh một bức thư gửi tay, không qua bưu điện. Ngạc nhiên, anh mở ra thì bên trong bì thư rơi ra sợi dây chuyền có chiếc nhẫn của bé Bin. Nội dung bức thư ngắn gọn:

«Con trai mày đang trong tay tao. Muốn gặp lại nó thì đến địa chỉ dưới đây gặp tao. Nên nhớ, mày phải đến một mình, không được đưa ai đi cùng, không được báo công an. Người của tao sẽ theo sát mày.»

hắn đến rồ

Một giọt mồ hôi lạnh toát ra trên trán Long. Bé Bin bị bắt cóc và kẻ bắt cóc tưởng rằng anh là ba nó. Tại sao? Không phải một vụ tống tiền vì ngoài yêu cầu được gặp anh, chúng có đòi hỏi gì nữa đâu? Bọn này muốn trả thù anh sao? Là hành động của Trần Thắng Lợi ư?

Anh có nên báo cho Thảo Nhi và Giang không? Chắc giờ này họ đang hoảng hốt tìm con trai của mình lắm. Nhi chắc sẽ khóc nhiều lắm. Không. Anh phải cứu được con trai của cô.

Long nắm chặt tay lại. Anh đeo sợi dây chuyền lên cổ và đi ra khỏi văn phòng.

Lái xe ra khỏi thành phố 15km, rẽ vào một con đường đất đỏ bụi mù mịt, cuối cùng Long dừng lại ở một cái quán tranh ven đường theo chỉ dẫn. Cái quán đó là một hàng nước, giống một cái lán liêu xiêu tạm bợ. Người bán hàng, một gã đàn ông ngồi hút thuốc một cách thờ ơ. Còn một người khác trong quán, gã mặc áo ghi lê màu xám, là người mà trong tờ giấy đã nói sẽ đưa anh đến chỗ hẹn.

Bọn này là bọn nào mà có vẻ làm ăn chuyên nghiệp vậy? Long xuống xe, nhìn hắn. Hắn cũng chiếu tướng lại anh, rồi mới uể oải đứng dậy và ra hiệu cho anh đi theo.

Hai người đi lên mãi một con dốc cao và dài, xuyên qua cánh rừng thông. Anh không cảm thấy lo sợ, khi lúc này anh đang nghĩ mình sẽ giúp được gì đó cho Nhi. Mặc kệ Khánh Nam có phải là con trai của anh hay không, quan trọng là nó là con trai của người anh yêu, và anh sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá.

Khi đất đỏ đã lấm đầy gấu quần và đôi giày thể thao anh mới thay ra khi đến đây thì gã dẫn đường mới chịu dừng lại. Anh thấy mình đang đứng trên một mỏm núi đá, phóng tầm mắt ra phía trước là khoảng không bao la, phía dưới là một thung lũng toàn thông.

Tiếng khóc ra rả của Khánh Nam làm anh chẳng còn tâm trí đâu mà nhìn xung quanh nữa. Một gã đàn ông to đang ôm nó, mặt nhăn như bị khi thằng bé không ngừng giãy giụa, khóc đòi mẹ. Bên cạnh hắn, một gã khác, có lẽ là chỉ huy ở đây, đang đứng nhìn xuống phía dưới thung lũng.

– Đại ca, hắn đến rồi.- Gã dẫn đường lên tiếng báo.

– Ba… ba…- Khánh Nam với tay về phía anh, nó khóc ngặt nghẽo. Nhìn thằng bé mặt bỏ bừng lên, mặt mũi tèm nhem toàn nước mắt mà anh thấy xót xa trong lòng.- Ba ơi ba bế Bin. Bin không thích các chú này đâu…

Gã kia quay đầu lại, Long giật mình sửng sốt khi nhận ra đó là Cao Minh Duy, kẻ đã gây ra cho đời anh biết bao sóng gió. Anh có nằm mơ cũng không nghĩ ra chính hắn cầm đầu vụ này.

– Là mày…

– Phải… là tao. Tao mừng vì mày vẫn chưa quên tao.- Duy nhếch mép cười.

– Đưa Khánh Nam cho tao…- Anh gằn giọng, thằng bé vẫn đang khóc thét lên đòi anh.

– Cảm động quá nhỉ? Mày nghĩ tao mời mày đến đây chỉ để mày nói câu ngu xuẩn đó sao?

– Đồ ngu- Anh gắt lên- Mày nghĩ tao có thể rời khỏi đây khi trong tay còn ẵm theo thằng nhỏ à, trong khi bên mày có đến hai người. Đưa đứa nhỏ đây, mày không thấy nó khóc rát cả họng rồi à?

Duy liếc nhìn anh, phân vân, rồi hất đầu bảo bọn đàn em:

– Đưa thằng bé cho nó.

Như trút được gánh nặng, gã kia vội trao Khánh Nam cho Long. Nó ôm chặt lấy cổ anh, miệng mếu máo khiến anh cũng thấy thương nó, thấy đau như chính bản thân anh bị thương vậy.

Anh ôm lấy nó, vỗ nhè nhẹ lên lưng thằng bé, nó dần nín khóc, nhưng hai cánh tay nhỏ xíu vẫn ôm cứng lấy cổ anh. Anh liếc nhìn Duy, đôi mắt đầy căm phẫn:

– Mày bỉ ổi đến độ có thể mang một đứa trẻ con ra hành hạ thế này sao?

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: