Chỉ có thể là yêu – Phần 53

7:52 sáng 22 Tháng Tư, 2017

Còn lại Khánh ngồi im giữa căn phòng vắng lặng. Anh vẫn chưa hết sửng sốt với những gì vừa nghe thấy được. Rồi anh châm một điếu thuốc, nghĩ thầm :

“Tao thua rồi, cô ấy sinh ra là để dành cho mày, Long ạ!”

Ngồi trên xe ô tô, Nhi chốc chốc lại quay sang người yêu tủm tỉm cười. Chiếc kính làm đôi mắt dữ của anh dịu đi rất nhiều.

– Trông anh kì dị lắm sao mà em cứ nhìn mãi thế?

– Không phải kì dị. Như thế này trông anh rất hiền và đẹp trai.

– Bộ bình thường anh không đẹp trai à ?

– Có… nhưng đẹp kiểu khác.

– Sau này chúng ta sẽ đi chơi bằng tiền của anh.

– Anh đi làm sẽ phát sinh rất nhiều va chạm. Anh lại chưa quen với sự nhẫn nhịn nên có thể rất dễ sinh chuyện. Chỉ cần anh bớt nóng nảy và nhường nhịn người ta là được.- Cô căn dặn.

– Được rồi, cô vợ nhỏ của anh ạ !- Anh lấy tay véo má cô cười.- Anh nghe lời em là được chứ gì?

Thảo Nhi cảm thấy vui khi anh bắt đầu thay đổi từng ngày, để sống và làm một người có trách nhiệm hơn. Nhưng cô không phải không lo cho tính cách dễ nóng nảy của anh.

Một tuần sau, đúng lúc Nhi đang ở trên giảng đường thì Long nhắn tin: “Anh đang ở cổng trường đợi em nhé!”

Vừa nhìn thấy bộ mặt cáu kỉnh của anh là cô hiểu ngay mọi chuyện. Chẳng đợi cô hỏi, anh bực bội nói :

– Anh bỏ việc. Không sao chịu được cái bọn thiển cận và gàn dở ấy.

– Thế đã có chuyện gì vậy anh ?

– Lúc nào cũng soi mói và bắt bẻ những người mới. Đã vậy còn nói anh không có chuyên môn và thích ngựa non háu đá. Anh điên lên cho lão một cú đấm rồi bỏ về luôn.

Nhi cười mà như mếu, cô đã lường trước được hậu quả này mà. Cái tính ương bướng của Long xưa nay có ai thắng nổi đâu.

– Mai anh sẽ xin việc ở chỗ khác.- Long quả quyết.

Nhưng cả tháng sau đó, Long thay đổi không biết bao nhiêu công việc. Có việc anh chỉ đi làm được hai ngày là bỏ sau khi đã cãi lộn một trận tơi bời với giám đốc hoặc quản lý, thậm chí là đồng nghiệp của mình.

– Anh không nghĩ là cái tính háo thắng của nó có thể chịu để cho người khác chỉ đạo đâu. Nó sinh ra là để điều khiển người khác.- Khánh nói với cô như thế vào một tối tháng 10 khi anh đến quán. Hôm nay Long phải về nhà tham dự một bữa tiệc quan trọng nào đó.

– Nhưng tại sao anh ấy không đến xin việc ở chỗ bố mẹ anh ấy có phải hơn không? Có khi lại được quản lý luôn.- Cô băn khoăn.

– Sĩ diện của nó cao ngất, em biết thừa mà. Nó càng tỏ ra ương ngạnh trong mối quan hệ với bố mẹ nó. Nói chung là mấy thằng công tử kiểu như nó hiếm lắm. Nhưng anh đang rất thắc mắc lại tại sao tự dưng nó lại xông xáo đi làm thế? Biết thừa là lương ở mấy chỗ đó thậm chí còn không đủ cho nó đổ xăng, rửa xe và thay dầu mỗi tháng cơ mà.

– Chắc anh ấy không muốn chơi bời mãi nữa.- Cô treo những chiếc ly lên giá cố không để Khánh nhận ra cô đang nói dối.

– Thằng này chắc cũng bắt đầu biết lo cho tương lai rồi đây.

Nhi nhìn đồng hồ, đã đến giờ nghỉ mà Long không đến, có lẽ hôm nay anh bị bố mẹ giữ lại rồi. Khánh đưa cô về nhà rồi mới quay lại phòng khám. Trước đó Long có nhắn tin cho anh, nhờ anh đưa Nhi về và còn dặn anh về nhà ngay vì có chuyện muốn nói.

*

co-the-la-ye

– Có chuyện gì xảy ra với mày thế ?- Khánh bật đèn lên khi nhìn thấy bạn mình đứng lặng một góc trong bóng tối.

– Mày có đưa cô ấy về tận nhà chứ ?

– Thiếu điều là đưa cô ấy lên phòng nữa thôi đấy. Thế đã có chuyện gì ở nhà mày à ?

– Bố mẹ tao muốn tao kết hôn.- Long nói.

– Lấy vợ?- Khánh bật cười- Hai cụ nghĩ là có thể bắt một đứa con bất trị như mày lấy một người mà họ sắp đặt sao? Hài thật.

– Nhưng đó lại là một người mà tao rất quen.

– Ai cơ?- Khánh giật mình- Không phải bắt mày lấy Tú Linh như hồi xưa bắt anh Phương lấy đấy chứ?

– Không phải Linh. Tao cứ nghĩ lời dặn của cô ấy chỉ là quá khứ, nhưng không ngờ bây giờ tao phải đối mặt với nó.

– Là sao?

– Mày đọc nó đi.

Long rút từ trong túi áo ngực ra một bức thư nhàu nhĩ, có vẻ như nó đã được đọc đi đọc lại hàng trăm hàng nghìn lần rồi.

– Cái gì đây ?- Khánh cẩn thận giở nó ra.

– Bức thư cuối cùng của Linh.

Khánh thốt lên một tiếng sửng sốt. Anh cúi xuống đọc lá thư tuyệt mệnh mà Linh đã viết cho bạn mình trước khi chết.

“Anh Long!

Có lẽ em chẳng còn đủ tư cách gọi anh một tiếng «anh yêu» như bình thường em vẫn gọi nữa. Em chẳng còn xứng đáng với tình yêu của anh nữa rồi.

Nhưng sao lòng em đau quá !

Em thương anh. Và em rất nhớ anh.

Em căm ghét em và cả đứa con vô tội em đang mang trong mình nữa. Em ghét nó, vì nó là nghiệp chướng của cuộc đời em. Nói thế này thì em mãi mãi không đủ tư cách làm một người mẹ rồi. Nhưng em không thể bỏ nó đi được, vì em biết thế nào là một đứa trẻ mồ côi, em đã lớn lên như thế. Dù có xuống địa ngục thì em cũng không để con em là một đứa trẻ không cha không mẹ được.

Em viết lá thư này không phải xin anh tha thứ, cũng không phải oán trách anh vì đã buộc em phải chọn con đường này. Em chỉ mong anh hãy thay em chăm sóc đứa em gái tội nghiệp và bất hạnh của em. Mất em, sẽ chỉ còn mình nó bơ vơ trên cõi đời này, ông bà nội ngoại không thể sống cùng nó mãi được. Nó sẽ thay em yêu thương và chăm sóc cho anh. Em có lỗi với anh, có lỗi với ông bà em, có lỗi với em gái em, đứa con của em và cả cha của đứa bé. Xin anh đừng tìm anh ấy, vì lỗi lầm là ở em. Anh hãy bảo trọng, quên em đi và phải sống thật hạnh phúc nhé !

Tìm kiếm nâng cao: