Chỉ có thể là yêu – Phần 51

7:47 sáng 22 Tháng Tư, 2017

Thảo Nhi có cảm giác như những người trong hội nhiếp ảnh ở đây đã biết cô từ trước vậy. Đến khi nhìn thấy bức ảnh của Duy, cô mới ngỡ ngàng hiểu ra vấn đề. Bức ảnh chụp hình một cô gái đứng nhìn ra biển, tóc bay tung lên trong gió. Nền trời và mặt biển đều mang một màu sắc u ám, ảm đạm nên cô gái càng nổi bật hơn. Khung cảnh đó làm lộ rõ vẻ cô đơn và dường như đang mong mỏi một điều gì đó của cô. Người trong bức ảnh đó chính là Thảo Nhi. Bức ảnh có tên là “Giông tố”. Duy đã chụp nó vào cái buổi chiều gặp anh ngoài bãi biển ấy, khi cô đang nhớ về Long.

– Anh đã nói ngay từ đầu là nó sẽ đạt giải mà.- Duy tự tin nói.

– Em không biết là anh đã chụp em đấy.

– Nếu để em biết thì đâu có lấy được cái thần của bức ảnh đúng không ?

– Nhưng tại sao nó lại có tên là “Giông tố”?

– Không phải nói về ngoại cảnh đâu. Bức ảnh này chính là chụp tâm trạng em đó. Chắc anh không cần phải giải thích nhiều đúng không ?

Nhi cúi đầu cười khi bị Duy đoán trúng phóc tâm trạng của cô ngày hôm đó. Đang nghe anh thao thao bất tuyệt giới thiệu những bức ảnh khác thì có điện thoại của Long.

– Em đang ở đâu mà ồn ào vậy ?

– Ở một triển lãm nhiếp ảnh ạ !

– Vui vẻ nhỉ?- Anh đáp lại và cô tưởng tượng đến nụ cười đáng ghét của anh- Vui thế thì đâu còn gì nhớ đến anh đâu, đúng không ?

– Không có mà…- Cô giãy nảy- Ai nói với anh là không chứ ?

– Thế muốn gặp anh không ?

– Tất nhiên là có rồi. Nên em quyết định hai hôm nữa sẽ lên Hà Nội đấy.

Những tưởng tin này sẽ làm anh ngạc nhiên và cảm động, nhưng chính cô mới là người bị bất ngờ khi nghe anh nói tiếp :

– Anh thì chẳng đợi được đến ngày mai mới chạy đến gặp em đâu. Anh đang ở thành phố rồi nè… Dưới chân cầu Bính…

– Thật ạ ?- Cô sửng sốt hỏi lại.

– Đang ở đâu anh đến đón.

Cô đọc cho anh địa chỉ, tim gần như run lên vì sung sướng. Anh lái xe hơn 100 cây số từ Hà Nội về đây chỉ vì nhớ và muốn gặp cô thôi sao?

– Thôi bỏ em xuống đi, ngã em bây giờ.

– Anh ôm chặt thế này ngã làm sao được. Nói nhớ anh đi rồi anh tha cho.- Anh tinh nghịch quay một vòng, chân Thảo Nhi đập loạn xạ trong không khí.

– Bỏ em xuống đã.

la-yeu-pha

– Không nói anh bế thẳng vào… giường đấy.- Anh dọa.

– Em có nhớ anh mà. Bỏ em xuống đi.

– Còn gì nữa?

– Còn gì nữa?- Cô tròn mắt lặp lại câu hỏi.

– Không chịu nói có hậu quả gì ráng chịu nhé !

– Không… anh chơi xấu…- Cô đập liên hồi vào vai anh.

– Nói đi rồi anh tha cho mà.- Anh ghé vào má cô định hôn nhưng Thảo Nhi đã tránh được.

– Em…- Cô đỏ mặt ấp úng.

– Em sao?- Anh cười ranh mãnh.

– Không nói được mà.- Cô quay mặt đi khổ sở.

– Vậy để anh dạy cho.- Long dợm bước vào phòng ngủ.

– Không…a… em nói…em nói… Em yêu anh.

Một tràng cười vang lên và Nhi thấy chân cô chạm đất. Long ngồi ngả ra ghế cười rũ rượi và nhớ lại cảnh vừa rồi.

– Dám bắt nạt em này.- Cô đấm vào ngực anh giận dỗi.

Nhanh như cắt, Long kéo cô vào lòng và thì thầm vào tai cô:

– Em ngốc thật đấy.

Nhi đẩy anh ra nhưng Long đã ghé môi phủ lên cô một nụ hôn mạnh mẽ và ngọt ngào khiến cô không làm sao cưỡng lại được. Lát sau, cô đỏ mặt nói khẽ:

– Hôn ngọt thế, thảo nào…

– Thảo nào sao?- Anh cười.

– Thảo nào gái theo nhiều thế.- Cô bĩu môi.

– Ha ha…- Anh lại cười làm rộn căn phòng lạnh lẽo.- Em quả thật ngốc mà. Em nghĩ anh đã hôn bao nhiêu người rồi?

– Ai mà biết.

– Thế mà dám nói bừa.- Anh gõ vào trán cô- Muốn anh hôn nữa thì cứ nói ra, sao phải vòng vo.

– Ai thèm…- Cô đẩy anh ra.

Long lại cười. Rồi anh nhìn đồng hồ và nói:

– Tối nay ở đây với anh nhé!

– Không được…- Thảo Nhi bật dậy- Em không muốn…

– Không muốn gì?- Anh ghé sát mặt cô tủm tỉm cười.

– Không muốn là không muốn.- Cô đẩy anh ra.

– Ha ha… Không ngờ em cũng đen tối thế. Sợ anh ăn thịt em à?

– Xấu xa…- Cô đánh anh.

– Đầu óc em đen tối mới nghĩ anh xấu xa.- Long bụm miệng cười.

Rồi anh nắm lấy tay cô, nói nghiêm túc:

– Ngày mai anh có một việc rất quan trọng nên muốn em ở đây với anh đêm nay. Chỉ cần ở cạnh anh thôi mà, anh có làm gì em đâu mà em sợ. Nói thật là anh chẳng có hứng thú gì với mấy chuyện đó đâu.

Thảo Nhi trợn tròn mắt nhìn anh. Anh vuốt nhẹ mái tóc cô :

– Muốn nghe kể chuyện không?

– Chuyện gì?

– Chuyện về cuộc đời anh.

Thảo Nhi im lặng. Long nằm ra ghế, gối đầu lên đùi cô, anh tiếp :

– Em không bao giờ tự hỏi về quá khứ của anh sao?

– Có chứ, rất nhiều nữa là đằng khác. Nhưng em không hỏi vì em nghĩ khi cần anh sẽ tự kể.

– Khánh kể với em những gì về anh?

– Không nhiều. Một chút về anh, về dì anh, và một chút về họ.

– Linh và Vân ?

– Ừm…- Cô gật đầu.

– Anh biết nó nói gì. Anh nghĩ nên để chính anh kể với em thì hay hơn.

Long im lặng vài giây rồi hỏi cô :

– Em thấy ảnh dì anh rồi. Em cũng thấy dì ấy rất giống anh đúng không?

– Vâng, dì ấy thật đẹp. Hai người quả thật rất giống nhau.

– Vì dì ấy chính là mẹ đẻ của anh mà.

– Sao cơ ?

Tìm kiếm nâng cao: