Chỉ có thể là yêu – Phần 45

3:40 chiều 19 Tháng Tư, 2017

Cô khao khát mong được gặp anh, nói lời xin lỗi với anh, muốn nói cho anh biết cô nhớ anh đến chừng nào. Mỗi ngày qua đi là một ngày cô khắc sâu thêm hình bóng anh vào trái tim mình, hình bóng một tâm hồn lạnh lẽo, cô đơn và đầy gai góc, sẵn sàng làm tổn thương đến ai cố chạm vào nó.

Đột nhiên một tiếng cười vang lên mà có lẽ do đang tâm trạng nên cô không biết có người đến gần. Là Duy, trên tay cầm máy ảnh và trông anh có vẻ rất phấn khích.

– Trông anh vui đấy?- Cô chào anh bằng một nụ cười.

– Anh nghĩ là anh đã chụp được một bức ảnh đắt giá cho triển lãm sắp tới rồi.

– Hay quá, chúc mừng anh.

– Nếu nó đạt giải anh nhất định sẽ mời em đi uống cafe. Mà anh tin là nó sẽ đạt giải.- Duy cười tự tin.- Em ở đây làm gì thế? Anh thấy em đứng đây cũng lâu rồi.

Thảo Nhi định trả lời thì có chuông báo tin nhắn. Tin nhắn của Lâm, rất ngắn: “Mẹ về rồi. Hắn cũng ra chơi. Nhi đang ở đâu?”

Tin nhắn đó làm cô muốn rớt điện thoại. Hắn ở đây còn ai ngoài Bình- người anh khác cha khác mẹ của cô. Hắn là con riêng của dượng, hơn cô 4 tuổi và đang đi làm ở thành phố rồi. Từ đầu hè đến giờ cô mới gặp hắn một lần lúc cô về nhà. Sau đó cô lên nhà bà ngoại ở rồi ra đảo luôn. Mẹ và dượng luôn trách là cô vô tâm, chểnh mảng, cứ về là lại tót đi chơi. Họ không biết rằng cô đã suýt bị hại ở trong chính căn nhà cô từng lớn lên ấy, bởi một thằng anh đạo đức giả, vô học và rởm đời. Cô căm ghét hắn và luôn tìm cách tránh xa hắn. Chỉ có cô và Lâm chia sẻ với nhau bí mật này mà thôi.

Để Lâm yên tâm, Nhi nhắn lại một tin rồi tắt máy. Cô lại quay sang Duy, tươi cười:

– Anh cứ đi chụp ảnh tiếp đi. Em phải về chuẩn bị làm cơm chiều rồi.

la-yeu-

– Anh phải về thành phố bây giờ. Mẹ anh giục về mấy hôm nay rồi. Lúc nào có kết quả cuộc thi ảnh anh sẽ báo cho em, cho anh số phone đi nào.

Cô đọc số cho anh lưu và cười:

– Vậy chúc anh may mắn nhé! Đừng quên mời em đi uống café nếu anh có giải thưởng đấy nhé!

– OK, bye em.

Chia tay Duy ở bãi biển xong, Thảo Nhi rời khỏi đó, lòng nặng trĩu. Cô không muốn về nhà vào lúc này, mặc dù biết Bình sẽ chẳng dám đụng vào cô lúc này, nhưng cô phát ngán khi nghĩ đến sẽ phải ngồi ăn cơm chung một mâm với hắn. Thế là Thảo Nhi quyết định đến một nhà sách nhỏ mà ngồi đọc trong đó đến tận tối mịt.

Ra khỏi nhà sách thì đã tối mịt, bụng cô đói meo nhưng cô chẳng muốn ăn gì lúc này. Cô lại lang thang trên con đường dọc bờ biển, hình như trời còn sắp mưa.

Đang bước đi chậm rãi, một ánh đèn ô tô hắt tới, rồi chiếc ô tô màu xanh đen quen thuộc đỗ lại bên lề đường. Cô dừng lại, ngó chiếc xe, ngạc nhiên khi thấy Long bước ra. Hai người nhìn nhau có đến nửa phút. Đôi mắt anh nhìn cô, một cảm xúc lộ ra và rõ ràng là anh không muốn che dấu nó, anh đang thực sự lo lắng. Bối rối, cô quay mặt đi để tránh nhìn anh.

– Anh vẫn còn ở đây sao? Em đang đi dạo chút, giờ em về nhà đây. Gặp lại anh sau nhé!

Rồi cô quay người bước đi tiếp. Long bước nhanh, chộp lấy tay cô kéo lại. Anh ôm lấy cô. Tim cô đập thình thịch khi anh đưa bàn tay lên vuốt ve mái tóc dài. Rồi anh thở dài nói:

– Chúng ta dừng lại đi, đừng thế này nữa, đừng hành hạ nhau nữa. Sự mệt mỏi của em làm tôi phát hoảng lên.

Chỉ cần có thế, Thảo Nhi khóc òa lên trong vòng tay anh, cô nói trong tiếng nấc cụt:

– Em sợ lắm… Em không muốn về nhà đâu. Em không muốn gặp hắn.

– Sẽ không sao hết.- Long vỗ về cô- Có tôi bên cạnh thì không một ai có thể đụng được vào em. Để tôi đưa em về.

– Không… em không muốn.- Cô đứng phắt dậy và đẩy anh ra.

– Vậy tôi sẽ đi cùng em đến bất cứ nơi nào em muốn. Đói không? Đi kiếm cái gì ăn đã nhé! Tôi cũng đói lắm rồi.

Đột nhiên, cô lúng túng hỏi:

– Không phải anh đang đi tìm em đấy chứ?

– Phải, tôi đi tìm em mà.- Anh gật đầu không vòng vo- Tôi đang ở khách sạn thì Lâm gọi cho tôi. Cậu ấy nói em tắt máy và không biết em đi đâu. Cậu ta còn nói em không muốn về nhà vì ở đó có một kẻ mà em không muốn gặp. Chỉ khi đó tôi mới nhận ra với tôi em quan trọng như thế nào…

– Từ… từ chiều đến giờ sao?- Thảo Nhi lắp bắp, nãy giờ anh vẫn đang nắm tay cô.

Long mở cửa xe và bằng một hành động quyết đoán, anh ấn cô ngồi vào ghế trước. Rồi anh lên xe, nổ máy và tiến về khu trung tâm.

– Ai da…- Chợt anh kêu lên.- Tôi quên mang theo ví tiền rồi.

– Nếu anh đồng ý thì để em mời anh. Ở đầu phố chỗ em ở có một quán bún cá rất ngon, có điều nó hơi chật chội và…

Tìm kiếm nâng cao: