Chỉ có thể là yêu – Phần 42

3:10 chiều 18 Tháng Tư, 2017

– Có chuyện gì thế?- Hai cô bạn vồ lấy ngay Thắm và hỏi.

– Bà Ly bị anh ấy đuổi như đuổi tà ra chứ sao? Anh Long không cho ai đụng vào người cả.

Có tiếng điện thoại. Phượng nhấc máy, vâng dạ mấy câu rồi nhìn hai cô bạn:

– Anh ta đòi uống Saphia.

– Nhưng nó là cái gì?- Nữ lễ tân thứ ba mà Nhi chưa có cơ hội biết tên lo lắng.

– Đó là một loại cocktail mạnh, có màu xanh như đá Saphia, có hương vị đặc trưng của bạc hà.- Thảo Nhi từ tốn giải thích. Cô còn lạ gì loại thức uống này vì đó là sản phẩm của Trung sáng tạo ra.

– Thật thế à? Em biết pha không? Giúp bọn chị đi.

Không còn cách nào khác là phải gật đầu, Nhi đứng dậy và đi vào trong quầy rượu. Một loáng sau, ly Saphia đã được đặt lên bàn trước con mắt thán phục của ba cô gái. Và cô theo chân Thắm lên trên vì cô ghét phải ngồi một chỗ và không biết Long ra sao?

Khi cô vào phòng thì người đàn ông cũng đang bối rối vì sự ngang bướng kì cục của Long. Long nằm trên giường, mắt nhắm nghiền, thở đều. Một tấm chăn mỏng đắp ngang người anh.

– Đây là Saphia à?- Anh ta nhìn ly rượu nghi hoặc.

Nhi gật đầu. Phượng đặt nó xuống bàn. Long hơi cựa mình. Cô tiến lại, cúi xuống đặt tay lên trán anh. Hành động đó làm cho người đàn ông và Thắm sửng sốt. Trước đó họ đã chứng kiến cảnh Long gạt phắt tay của cô bác sĩ đỏm dáng ra khi cô ta đặt tay lên trán anh. Nhưng lúc này, khi bàn tay của Nhi đặt lên trán anh, họ thấy Long nằm im, mặt hơi dịu lại. Cảnh tượng đó quả thật rất đáng để họ đặt ra một dấu chấm hỏi to đùng về cô.

– Tôi đã giúp cậu ấy cởi hết quần áo ướt ra rồi. Bên tay trái có vết rách và bị chảy máu, nhưng cậu ta không cho ai đụng vào nên không bôi thuốc và băng lại được.- Người đàn ông nói liền một hơi.

Thảo Nhi nhìn đống bông băng trên bàn, khẽ lay:

– Anh Long, Saphia em mang cho anh rồi đây. Dậy đi.

Chẳng có phản ứng nào chứng tỏ là Long nghe thấy cô gọi. Thảo Nhi nhấc cánh tay trái của anh ra, tim cô nhói lên một cái khi thấy vết rách dài ở cánh tay. Tuy không sâu nhưng máu cũng đã loang ra ướt thẫm một bên tay áo. Cô với lấy chai thuốc sát trùng, dùng bông thấm và bắt đầu lau vết thương. Có lẽ đau nên khi bông vừa chạm vào vết thương, Long chộp lấy tay cô. Bị bất ngờ, Nhi đánh rơi cả lọ nước sát trùng đang cầm trên tay. Cô nghe anh nói, rất khẽ:

– Em đâu có muốn chữa tất cả những vết thương trong lòng tôi, đúng không?

Bối rối vì câu hỏi rõ ràng không phải được nói ra vì mê sảng ấy, Thảo Nhi im lặng. Long lại buông tay ra và nằm im. Cô làm những việc còn lại trong sự im lìm đến ghê rợn của căn phòng. Nét mặt của người đàn ông mà cô không biết tên kia đã giãn ra nhẹ nhõm. Anh ta ra hiệu cho Thắm đi xuống, để mặc cô với Long ở lại. Nhi cứ ngồi bên giường nhìn anh, chỉ có khi anh ngủ cô mới được ngắm gương mặt mà cô yêu một cách thỏa thích. Vẻ mặt lúc ngủ của anh làm cho người khác phải ghen tị, dường như đó là một giấc ngủ thật ngon, thật sâu, thật yên bình và không có một chút vướng bận. Anh ngủ hiền quá, chẳng có đôi mắt lạnh như băng, chẳng có nụ cười cao ngạo.

– Tại sao vẫn còn ở đây?- Long thình lình cất tiếng hỏi và mở mắt ra.

chi-co-the-la-ye

– Anh có vẻ tỉnh táo rồi nhỉ?

Long không đáp, với lấy ly rượu để trên bàn uống một hơi cạn sạch. Rồi anh lại nằm xuống, nhìn cô tiếp:

– Cô kiếm một căn phòng nào đó nghỉ tạm đi. Sáng mai chúng ta sẽ nói chuyện.

Anh nhắm mắt lại rồi, cô mới đứng dậy, tắt đèn, khép cửa lại và đi xuống.

Khi xuống đến quầy bar thì chỉ còn có người đàn ông khi nãy ở đó, không thấy bóng ba cô nhân viên đâu. Ai từng biết đến Long trước đây thì hẳn sẽ rất tò mò về cô, không riêng gì người đàn ông này. Họ sẽ vô cùng bất ngờ khi thấy một cô gái có thể chạm được vào anh, một cô gái có thể khiến Long ngoan ngoãn nằm im, một cô gái mà dù nhắm mắt anh cũng không lầm với bàn tay của bất kì ai. Rõ ràng với những người ở đây, Thảo Nhi là một nhân vật kì bí mà họ muốn tìm hiểu.

– Long ngủ hẳn rồi chứ em?- Anh ta thay đổi hẳn cách xưng hô với cô.

– Vâng.

– Em vẫn muốn tới bệnh viện chứ?

– Ơ…

– Đã khuya lắm rồi. Anh nghĩ em nên nghỉ lại đây thì hơn. Anh đã sắp xếp cho em ở phòng bên cạnh phòng của Long rồi. Em cứ lên đó nghỉ ngơi đi, sáng mai anh sẽ đưa em quay lại viện.

– Em có vài chuyện muốn hỏi anh.- Cô ngập ngừng nói.

– Chuyện gì vậy? Anh tên là Dương, em tên gì?

– Em tên Nhi ạ!

– Thế em muốn biết chuyện gì?

– Tại sao cả tay của anh Long và Lâm đều bị thương thế ạ?- Cuối cùng cô cũng nói ra được khúc mắc lớn nhất trong lòng từ tối đến giờ.

– À, Long bị thương vì đỡ tấm biển quảng cáo khi nó suýt văng vào cậu nhóc kia.

Thảo Nhi nhìn anh ta sửng sốt. Anh ta điềm đạm tiếp.

Tìm kiếm nâng cao: