Chỉ có thể là yêu – Phần 41

3:08 chiều 18 Tháng Tư, 2017

– Làm hết rồi, mọi thứ đều ổn.

– Vết thương trên đầu thì sao?

– Đó chỉ là vết thương ngoài da thôi. Cậu ấy có thể ra viện bất cứ lúc nào.

– Cứ để cậu ấy ở đây cho đến khi hoàn toàn chắc chắn là mọi việc đều ổn.

– Nhưng tại sao Lâm lại ở đây?- Thảo Nhi có vẻ sốt ruột vì hình như cô là người duy nhất ở đây không biết chuyện gì đang diễn ra.

– Chỗ này có rất nhiều người bệnh cần nghỉ ngơi, em ra ngoài với tôi.- Em phải ở đây với Lâm…

– Thôi.- Lâm giãy nảy- Người ta buồn ngủ lắm rồi. Nhi ở đây thì ngủ ở đâu. Cứ đi về đi, sáng mai nhớ mang vào cho em một suất cháo ngao của bác Vinh nhé!

– Nhưng Lâm ở đây một mình được chứ?

– Nhi cứ làm như đây là trẻ con ấy.- Lâm bĩu môi.

– Vậy ở đây đêm nay nhé! Sáng mai chị vào.

Nhi đứng dậy và bước ra ngoài theo Long. Gió thốc vào hành lang làm cô cảm thấy lạnh. Long dừng lại hỏi:

– Tôi đưa em về nhé! Sáng mai sẽ có người qua đón em vào đây.

– Có chuyện gì đã xảy ra với Lâm? Sao anh lại biết nó?

Long nhắm mắt lại và hơi lảo đảo người. Cô nhìn anh lo ngại. Người đàn ông mặc áo đen khi nãy cũng vừa đi đến. Anh ta gọi:

– Long… Cậu có vẻ không khỏe. Cậu có chắc là cậu không bị thương gì chứ?

Long quay lại nhìn người đó lắc đầu:

Louis Wu

– Tôi không sao. Anh về đi, hôm nay vất vả cho anh rồi.

– Bão đang mạnh lên. Tốt nhất là anh không nên lái xe vào lúc này. Anh biết với sức gió này thì xe rất dễ bị lật tung mà.

– Nếu thế thì ở đây đi.- Nhi sợ hãi can.- Em không cần về nhà đâu.

– Hai người về chỗ tôi đi…- Anh ta gợi ý.
Long im lặng. Hai hàng lông mày của anh cau lại, hai mắt sụp dần xuống. Anh chới với tìm bức tường để dựa vào. Nhi vội ôm lấy người anh để Long khỏi đổ xuống. Người đàn ông cũng đỡ lấy Long.

– Anh đỡ anh ấy nhé! Em đi gọi bác sĩ.

Thảo Nhi định buông tay ra nhưng dường như Long vừa siết chặt lấy cô, anh có vẻ hơi tỉnh. Rồi anh dúi vào tay người kia chùm chìa khóa xe, nói:

– Lấy xe của tôi đến đây. Tôi cần một chút rượu.

– Lúc nào rồi mà anh còn đòi uống rượu được.- Cô mắng anh.- Người anh nóng ran rồi này. Đúng là đồ công tử bột, mới dính chút mưa mà đã lăn ra ốm.

Mọi khi, kiểu gì Long cũng phải bật lại cô vài câu mới chịu, nhưng lúc này anh cảm thấy đầu óc nặng chịch, quay cuồng, chân tay rã rời và hai mí mắt không tài nào nhấc lên được nữa. Điều duy nhất anh muốn bây giờ là ngủ, ngủ thật say, ngủ một giấc không bao giờ phải dậy nữa.

Nhìn Long, Nhi cảm thấy đau lòng. Cô không gặp anh tính ra cũng đã hai tuần từ sau buổi tối cuối cùng anh đưa cô về. Cô cứ nghĩ sẽ rất lâu nữa mới gặp lại anh. Không ngờ hai người gặp lại nhau trong hoàn cảnh này, và lúc này đây, cô đang ở rất gần anh, có thể đếm được từng nhịp đập trái tim anh, từng hơi thở nóng rẫy của anh. Long đang sốt.

Người đàn ông đã quay trở lại với chiếc ô trên tay và giúp cô dìu anh ra xe. Đỡ anh vào băng ghế sau, cô băn khoăn:

– Hay đưa anh ấy vào trong kia tìm bác sĩ đi ạ. Anh ấy bị nhiễm nước mưa thế này dễ bị viêm phổi hoặc phong hàn lắm.

– Về chỗ tôi gọi bác sĩ cũng được. Cô không biết chứ, nơi cậu ấy ghét nhất chính là bệnh viện đấy.

Thảo Nhi im lặng. Đúng là con người này là một thế giới vô tận, dù cô có biết bao nhiêu về anh thì cũng là rất ít. Long đã lịm đi không còn tỉnh táo nữa. Nơi mà người đàn ông đến là nhà hàng lớn cách đó không đầy 500m. Người đàn ông đánh xe thẳng vào gara. Bên trong yên tĩnh, dường như chẳng ăn nhập gì với thế giới dữ dội ngoài kia.

Dìu Long đi qua sảnh lớn về phía thang máy, người đàn ông gọi ba cô lễ tân đang đứng tán dóc ở quầy:

– Phượng, mang chìa khóa lên mở phòng 507 cho tôi. Thắm tìm bác sĩ Ly đi. Cô ta đến thì đưa lên ngay.

Sau khi đặt Long xuống giường, người đàn ông quay sang nhìn cô:

– Cô ở lại đây tạm qua đêm nay nhé!

– Anh có phiền đưa em quay lại bệnh viện được không ạ?

– Cô muốn quay lại đó à?- Anh ta ngạc nhiên hỏi lại.

– Vâng.

– Vậy cô xuống dưới đại sảnh đợi tôi đi. Bác sĩ khám xong cho cậu ấy tôi sẽ xuống đưa cô đi. Phượng, hãy đưa cô ấy xuống và cho cô ấy một cốc trà bạc hà hay bất cứ cái gì cô ấy yêu cầu nhé !

– Vâng.

Khi Thảo Nhi đang ngồi với cốc trà bạc hà ở dưới quầy bar và lo lắng cho Long, cô thấy một cô gái cao ráo, mặc áo blouse trắng, trang điểm có phần hơi đậm, cau có bước ra khỏi thang máy. Theo sau là cô nhân viên tên Thắm. Cô bác sĩ trẻ ngúng nguẩy đi về phía tầng trệt, có vẻ bực mình.

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: