Chỉ có thể là yêu – Phần 35

2:57 chiều 11 Tháng Tư, 2017

– Mày có cần bạo lực thế không?- Thảo Nhi suýt xoa vì cú đánh của con bạn.- Tao làm sao mà biết được chứ. Giờ tao cũng đang hối hận lắm đây nè. Tự dưng làm cả hai cùng khó xử…

– Đồ thần kinh.- Trang tiếp tục tổng sỉ vả cô- Đi mê cái thằng một xu cũng không kiếm nổi, rồi sau nó lấy gì nuôi mày, ngửa tay xin tiền bố mẹ mãi à?

– Mày làm cứ như tao và anh ấy lấy nhau đến nơi rồi ấy.- Nhi bĩu môi- Người ta mà thèm để ý đến tao à? Thôi đi uống nước đi, còn vào thi nữa đấy.

Trang nghiến răng trèo trẹo định bật lại nhưng Thảo Nhi đã đi trước rồi nên nó đành đứng dậy chạy theo.

*

Thi xong, Thảo Nhi xin đi làm cả ngày. Cùng làm ở quầy café tầng 4 với cô bây giờ là hai người mới được tuyển: Dung- một cô bé sinh viên năm thứ nhất học trường Văn hóa, và một anh chàng tên Thuận, không có nghề nghiệp ổn định.

– Em có thấy anh Trung ở đâu không?- Cô hỏi Dung.

– Chị mới đến làm à? Sao chị lại quen anh Trung?- Cô bé lắc lắc mái tóc nhuộm vàng một cách kiêu kì và hỏi lại.

– Không, chị cũng đi làm một thời gian rồi. Chị có chuyện định nói với anh ấy nên mới hỏi thôi.

– Chắc anh ấy đi gặp ông chủ rồi.- Dung cười, đôi mắt long lanh khi nhắc đến Trung.

– Vậy thì để sau cũng được.

– Dung…- Tiếng Thuận gọi.- Mang rượu xuống tầng dưới nè.

– Em ra đây.- Dung đáp lại và chạy biến đi.

Thảo Nhi lúi húi với đáng ly cốc và cố nhớ lại cách pha cocktail mà Trung dạy cô tuần trước. Sau khi truyền dạy cho cô bí quyết pha café ngon, anh lại tiếp tục dạy cho cô cách pha rượu. Cô đã từng há hốc mồm kinh ngạc khi thấy Trung trổ tài với những chai rượu trên giá. Cô khoái chí nhìn những ly rượu ba bốn tầng màu khác nhau mà anh pha chế nên quyết tâm học hỏi.

Nhìn ly rượu hỏng, cô khẽ thở dài. Cô để nó lên bàn và quay ra, định tiếp tục làm ly khác cho đến khi thành mới thôi. Tim cô bắn ra ngoài khi ngay phía sau cô, ngồi trên ghế cao, tay chống lên mặt bàn không ai khác, chính là Long. Cô bị giật mình đến nỗi chiếc ly rỗng trên tay cô rơi xuống vỡ tan tành làm vài khách nhìn ra. Long vẫn nhìn cô chăm chú, còn từ bao giờ thì cô cũng chẳng rõ.

– Sao thế em?- Thuận chạy lại hỏi.

chi-co-

– Cứ đi làm việc của cậu đi.- Long quay sang đáp.

Thuận chào anh rồi lại quay về bàn bida nơi anh đang phục vụ.

– Anh lúc nào cũng thích dọa người ta chết khiếp mới thích sao?- Nhi cau có đáp và cúi xuống lúi húi nhặt những mảnh thủy tinh vỡ.

– Nếu muốn ai chết, cần gì phải dọa cho mất công.- Anh cười khẩy đầy thích thú.

Thảo Nhi nhặt những mảnh vỡ cuối cùng còn sót lại rồi đứng dậy, hỏi:

– Anh đến đây làm gì? Kiếm giám đốc à? Hôm nay ông ấy có đến đấy.

– Cô có biết một chiếc ly cô vừa làm vỡ trị giá bao nhiêu không?

– Không biết. Nhưng anh quan tâm làm gì?

– 20 đô la là giá của chiếc ly này.

– 20 đô la?- Cô nói như hét vì kinh ngạc.

– Không lẽ tôi bịa ra để dọa cô à?- Anh nhún vai.

Im lặng vài giây, anh hơi chồm về phía trước nói khẽ:

– Nhưng thật may là tôi chẳng ưa ông chủ của cô tẹo nào nên cho hắn thiệt hại một chút cũng đâu có sao. Nhưng cô sẽ trả tôi cái gì để tôi lặng im? Mời tôi một ly cocktail chắc không quá đắt chứ?

– Tôi vẫn chỉ đang tập pha rượu thôi. Anh nhìn đi- Cô chỉ ly rượu pha hỏng vẫn còn trên mặt bàn.- Nó đâu có như tôi mong đợi.

Long cúi nhìn ly rượu, phì cười:

– Đây là cocktail gì vậy? Trông nó kì dị quá! Có chắc là uống được không đó?

– Đã nói là nó là rượu pha hỏng mà… Này, anh đừng uống…

Nhưng khi cô kêu lên thì anh đã uống gần cạn ly rượu rồi. Anh đặt ly xuống, hơi nhăn mặt, nhưng đầu lại gật gù:

– Tôi nghĩ nó tuyệt đấy chứ.

– Sao ạ?- Nhi ngẩn ra không hiểu.

– Tuy mùi vị có lạ và hơi khó uống, nhưng tôi thích nó đấy.

– Anh không phải nói vậy để an ủi tôi đấy chứ?

– Tôi tưởng cô hiểu rõ về tính cách của tôi chứ?

– Ngoài tính ngang tàng, bất trị, tàn nhẫn và khó ưa của anh thì tôi chẳng biết gì hơn cả.

Không bị những lời cô vừa nói làm cho mất lòng, Long ngồi im để tận hưởng chút dư vị còn lại của ly cocktail lạ. Đột nhiên, tiếng Trung ở phía sau anh vang lên:

– Hóa ra anh ở đây.

– Tôi về đây.- Long đứng hẳn dậy, vỗ vai Trung.- Cô phục vụ của cậu vừa làm vỡ một chiếc ly, nhưng bù lại tôi đã được uống một ly rượu tuyệt ngon, bỏ qua mọi chuyện nhé!

Long đi rồi, Trung nhìn Thảo Nhi thắc mắc:

– Chuyện gì vậy?

Cô ấp úng đáp:

– Dạ em lỡ tay làm rơi chiếc ly ạ.

– Dọn mảnh vỡ đi, cẩn thận bị thương đấy.- Anh nói và đi ra ngoài.

Dung đến nơi, hỏi nhỏ:

– Anh ấy lên đây làm gì thế chị?

– Chị không biết.- Thảo Nhi nhìn theo Trung, lắc đầu thật thà.

– Anh ấy có hỏi em đi đâu không chị?

– Không.

Thảo Nhi chưa nói với Trung về việc cô xin nghỉ làm để về Cát Bà phụ giúp dì Huyền. Buổi tối cô nói với anh điều đó thì Long lại đến. Dung thấy anh, chào thật to và hỏi:

– Hôm nay anh uống gì ạ?

Long gật đầu hờ hững chào lại rồi nhìn sang Thảo Nhi. Dung thấy anh không thèm liếc mình lấy một cái thì xụ mặt xuống. Nhi lúng túng khi anh chẳng chịu dừng chiếu tướng vào cô.

– Anh gọi đồ uống đi chứ.- Cô nhắc lại lời Dung, đặt hai ly rượu vào khay và định mang đi cho khách.

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: