Chỉ có thể là yêu – Phần 34

2:55 chiều 11 Tháng Tư, 2017

Long liếc nhìn cô không đáp. Quen với thái độ dửng dưng, lạnh lùng đó rồi nên cô vẫn bình thản coi như không. Dạo này anh có vẻ khác trước, khác ở điểm nào thì chính cô cũng không thể nói ra thành từ ngữ chính xác được. Vẫn phong cách ăn mặc rất riêng và cá tính, vẫn ánh mắt không ngôn ngữ, khô khốc, vậy mà cô vẫn thấy có gì đó không khớp với Long thường ngày.

– Chắc sau trận vừa rồi anh chẳng còn gì trong bụng đâu nhỉ? Ăn hết đấy nhé!

– Tôi ói không phải vì ngộ độc…- Anh chống chế.

– Thế tại sao?- Cô bẻ một miếng pizza và liếc nhìn anh.

– Tôi bị say xe bus.- Anh bối rối đáp.

– Sao?- Cô trố mắt kinh ngạc.- Anh bị say xe bus á?

Cô ngẫm nghĩ rồi bật cười thành tiếng:

– Tay đua xe như anh mà biết say xe sao?

– Tôi không đi được trên những chiếc xe có quá nhiều hơi người, đặc biệt là xe bus.

– Anh đang khoe cái thói công tử bột của anh đấy à? Thôi, ăn đi…- Cô dứ miếng bánh vừa bẻ về phía anh.

Long miễn cưỡng cầm lấy miếng bánh. Anh nhìn cô đang cầm một miếng bánh khác, ngoạm một miếng thật to và ăn ngon lành. Đôi lông mày lúc nào cũng chau lại của anh giãn ra, và hình như đôi mắt anh, lần đầu tiên, biết cười.

– Thế nào, mùi vị cũng được đấy chứ?- Cô nhìn anh hỏi.

– Bình thường…- Long đáp không buồn giấu diếm.

– Anh đúng là vô tâm, người ta mời anh thì anh cũng phải cảm ơn lấy một câu chứ, hoặc ít nhất cũng phải khen để đối phương vui lòng…

– Tự cô kéo tôi vào đây đấy chứ…- Anh điềm nhiên nhấp một ngụm café.

– Phải rồi, anh lúc nào chẳng đúng.- Cô chun mũi- Mà tại sao không đi được xe bus anh còn bon chen leo lên làm gì? Không phải anh lên theo tôi đấy chứ?

Hiếm khi Thảo Nhi ăn nói mạnh bạo và chủ động như thế. Cô cũng không hiểu tại sao cô lại dám hỏi bông đùa anh như thế.

– Đúng vậy. Tôi đi theo cô.

Thảo Nhi sửng sốt vì câu trả lời đến nỗi suýt làm rơi miếng bánh đang kề bên miệng. Cô hỏi chỉ để vui, không nghĩ rằng câu trả lời lại đúng. Cô cứ nghĩ anh sẽ giãy nảy lên, sẽ chối đây đẩy, và cô muốn thấy khi Long phản ứng như thế trông anh sẽ như thế nào? Nhưng hình như lúc nào anh cũng không suy nghĩ theo sự nắm bắt của cô…

– Chắc cô lại muốn hỏi tôi tại sao chứ gì?- Anh nhếch mép, dường như đoán được suy nghĩ của cô.- Đừng có nghĩ bậy bạ…

– Tôi suy nghĩ bậy bạ hồi nào.- Cô hốt hoảng phản ứng lại.

thoảng onlin

– À, vậy chắc tôi đoán nhầm.- Anh nhún vai.

– Nhưng anh không thể nói tại sao anh đi theo tôi được à?- Cô hạ giọng năn nỉ.

– Tôi ăn xong rồi, tôi phải đi đây.- Anh nói một câu làm cô có cảm giác như bước hẫng. Nói gì thì nói, cô vẫn không làm sao thích nghi được với cách nói đâm ngang của anh, chẳng theo một quy luật nào hết.

– Nếu anh thích đi thì tôi không giữ được.- Cô lắc đầu.

– Vậy cô cứ từ từ ăn nhé! Cảm ơn vì đã mời tôi bữa sáng.

Long đứng dậy, đi vào trong rửa tay rồi đi thẳng.

Chương 10

Buổi sáng đầu hè nắng gay gắt, Thảo Nhi ngồi trên ghế đá, dưới một tán xà cừ xanh mướt và lần giở lại bài trước khi thi. Cây phượng vĩ ở góc sân trổ hoa đỏ rực một góc, kiêu kì và nóng bỏng. Những cây bằng lăng hoa tím ngát cũng đua nhau phô chiếc áo lộng lẫy của mình.

– Sao hôm nay trông mày yêu đời thế?- Trang cười toe, ngồi xuống cạnh cô.- Đích thị là đang yêu rồi.

– Ngày đẹp thế này chẳng lẽ yêu đời một chút không được sao?- Cô vặn lại.

Trang ngồi im, ngước mắt nhìn những chùm phượng vĩ, rồi mới thong thả tiếp:

– Nhanh thật, chẳng mấy mà tụi mình ra trường…

– Ừ, những tháng ngày vô lo vô nghĩ sắp kết thúc rồi.- Nhi gật đầu.- Mà dạo này mày còn gặp anh Khánh không?

– Thỉnh thoảng online tao vẫn gặp.

Trang đáp cụt lủn. Nhi định đứng dậy rủ đứa bạn đi uống nước thì Trang bất ngờ quay sang, hỏi một câu khiến cô sững lại:

– Tại sao mày lại từ chối tình cảm của anh ấy?

Trang đã biết chuyện giữa cô và Khánh rồi? Thảo Nhi thầm than.

– Mày đừng nhìn tao như thế.- Trang phá ra cười.- Chuyện mày và anh ấy quen nhau từ trước tao biết lâu rồi. Ừ thì lúc đầu tao cũng giận hai người lắm đấy chứ. Tao chỉ ngạc nhiên và không hiểu tại sao mày lại từ chối tình cảm của anh ấy? Chẳng phải mày rât có cảm tình với anh ấy sao?

– Có lẽ tao và anh ấy không có duyên.

– Chứ không phải vì tao đấy chứ?

– Dĩ nhiên là không, sao mày lại nghĩ như thế?- Thảo Nhi phân bua.

– Tao đã nói với anh ấy về tình cảm của tao, và anh ấy kể tao nghe chuyện của hai người nên tao biết. Anh ấy buồn lắm. Mà tao thấy tụi mình sao sao đó, tao thì bị anh ấy từ chối, còn mày thì từ chối anh ấy.- Trang thở dài.

– Thì tao cũng đang bị thất tình như mày nè. Bạn anh ấy cũng từ chối tình cảm của tao nè.

Trang thộn mặt ra nghe con bạn kể chuyện về Long, rồi nó đánh bốp vào vai Nhi, nói như hét:

– Ô cái con điên này, mày yêu cái thằng mắc toi đó thật hả? Mày mê vẻ đẹp mã của hắn à? Hay là con xe của hắn? Cái quái gì làm mày có quyết định ngu ngốc như thế hả?

Tìm kiếm nâng cao: