Chỉ có thể là yêu – Phần 32

2:43 chiều 10 Tháng Tư, 2017

Thảo Nhi suýt thốt lên khi người đứng phía sau cô không phải ai xa lạ, chính là Tùng và Huy Khánh. Một đầu cây gậy bi da trên tay Tùng đặt lên vai hắn.

Có hơi men trong người, gã kia quay lại, hất cây gậy ra cười gằn.

– Mày là thằng nào? Cút đi trước khi ông đá cho mấy cái vào đít bây giờ.

– Mày say rồi Dân…- Một gã bạn nhìn thái độ trên mặt Khánh và Tùng, chạy lại khoác vai tên bạn.- Đi về thôi.

– Ai bảo say…- Gã điên tiết hất tay thằng bạn ra.- Tao say cũng không thể để nó làm nhục tao như thế được. Mày…- Gã chỉ vào Tùng.- Mày thích chơi gì đây? Biết tao là ai không?

Không riêng gì Tùng hay Khánh, mà tất cả những người ở đó đều trố mắt nhìn cái kẻ bất lịch sự đang cố tình kiếm chuyện này. Ở đây có rất nhiều người biết đến Huy Khánh, vì vậy họ háo hức chờ đợi một câu chuyện hay sắp diễn ra. Nhưng không giống những người đó tưởng tượng, khi Tùng vẫn còn đang đứng nguyên tại chỗ thì Trung bước đến. Anh nghe ra mọi chuyện, không nói câu gì mà lẳng lặng bước đến bên gã say xỉn, nói thầm vào tai gã điều gì đó. Mọi người thấy hắn luống cuống, mặt hơi biến sắc. Hắn quay về phía Tùng, cúi đầu lí nhí:

– Tôi xin lỗi, do tôi say quá nên không chú ý lời nói. Mong hai anh bỏ qua cho tôi.

Rồi hắn quay người định bước đi. Nhưng Trung lại lên tiếng:

– Tôi tuyệt đối không bao giờ để nhân viên của tôi phải chịu thiệt thòi, vì vậy, tôi nghĩ anh nên có một lời xin lỗi với cô ấy.

Phải nói là Thảo Nhi chưa từng gặp một quản lý nào lại đối xử với khách hàng của mình bằng thái độ ấy. Thông thường thì dù đúng hay sai, nhân viên nhà hàng cũng phải đưa ra lời xin lỗi để không làm mất lòng khách, còn Trung thì xem nhẹ việc đó. Lời của Trung nhẹ nhàng nhưng lại rất có uy, kết quả là ngay lập tức, Thảo Nhi nhận được lời xin lỗi của hắn.

chi-co-the-la-y

Cô không còn để bụng chuyện ban nãy nữa. Việc Tùng, Huy Khánh và thậm chí cả quản lý Trung ra mặt giúp làm cô cảm thấy hả hê lắm rồi. Nhưng rồi cô lại thắc mắc một chuyện khác nữa, tại sao Khánh và Tùng lại có mặt ở nhà hàng của kẻ đã từng có ý định hãm hại bạn thân của họ? Liệu họ đến đây chỉ để chơi hay còn mục đích nào khác nữa? Long liệu có biết chuyện này không?

Nghĩ đến Long, cô thầm hỏi không biết cánh tay của anh đã khỏi hẳn chưa? Thâm tâm cô không thể phủ nhận rằng cô mong gặp anh biết chừng nào. Nỗi mong nhớ làm cô quay quắt cả cõi lòng. Dù anh đã lạnh lùng thế nào, dù tình cảm của anh thế nào, cô cũng không thể ngừng nghĩ đến anh.

Giữa lúc cô đang băn khoăn giữa những câu hỏi đó thì Khánh đến. Lâu lắm rồi cô cũng không gặp anh, hay nói đúng hơn là cô tránh mặt anh, nhất là từ sau cái đêm bị Long từ chối. Cô xấu hổ với tình cảm của anh dành cho mình.

Khánh đến ngồi trên ghế, trước mặt cô, nhìn cô hồi lâu rồi nhún vai cười, làm cô hơi bất ngờ:

– Anh cứ nghĩ sẽ thật khó để đối diện với em, nhưng cũng không khó khăn lắm. Em làm ở đây lâu chưa?

– Từ đầu năm cơ ạ.- Cô thấy anh có vẻ ổn nên cảm thấy bình tâm hơn.- Em không ngờ lại gặp anh ở đây.

– Sao lại không ngờ?- Anh ngạc nhiên.

Nghĩ đến mối mâu thuẫn giữa ông chủ mình và Long, cô nhún vai:

– Không có gì… Anh uống gì?

Hôm nay anh không thích uống rượu, cho anh một ly café đi.

Cô cảm thấy thật tốt khi lại có thể nói chuyện bình thường được với Khánh. Nhưng liệu anh có biết những gì cô đã nói với Long vào cái đêm mưa ấy không? Nếu anh biết thì anh sẽ nghĩ về cô như thế nào đây? Liệu anh có nghĩ rằng cô yêu Long chỉ vì cái vẻ ngoài hào nhoáng cũng như thú chơi xa xỉ của Long hay không?

Tiếng Khánh lần nữa làm cô giật mình:

– Công việc ở đây tốt chứ? Anh thấy em làm ở đây không ổn chút nào, như hồi nãy, nếu Tùng không lên tiếng thì em sẽ xử trí thế nào?

Nhớ lại chuyện vừa xảy ra, cô mỉm cười:

– Anh thấy đấy, sếp của tụi em đâu có để nhân viên của anh ấy thiệt thòi đâu.

– Nhưng cũng có những người mà cậu ta không thể vươn tay tới được. Nhưng thôi, ở đây cũng có khi là một chuyện hay.

Ngập ngừng mãi, cô mới cất tiếng hỏi được:

– Anh Long sao rồi ạ? Tay của anh ấy đã khỏi hẳn chưa anh?

– Nó đã không sao rồi.- Khánh đáp một cách tự nhiên và không chút mảy may để ý đến thái độ khác lạ của cô khi nhắc đến bạn mình, hoặc là anh đã cố tình không thấy.- Nó đi Sài Gòn từ hôm qua để bảo dưỡng cho Silver Wings. Đợt này chắc Silver Wings phải nghỉ dài dài rồi. Anh ngạc nhiên là nó đã không làm gì quá đáng với cái kẻ đã động đến chiếc xe yêu quý của nó. Silver Wings là món quà sinh nhật mà cô Hương Lan đã tặng cho nó nên nó rất coi trọng chiếc xe đó, hơn bất kì vật gì mà nó có.

Thảo Nhi nhớ lại chuyện đêm hôm đó, nếu cô không vì bất bình mà xen ngang thì biết đâu đã có một vụ án mạng. Nghĩ đến điều đó, cô thấy lưng lạnh toát.

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: