Chỉ có thể là yêu – Phần 31

2:35 chiều 10 Tháng Tư, 2017

Nhi vùng lao vào lần nữa, nhưng Long đã chộp lấy vai cô, kéo về phía mình. Chỉ với một tay, anh cũng có thể ôm chặt cô trong lòng. Nhi không tài nào giẫy ra được, mà hình như cô cũng không muốn giẫy nữa. Lòng cô đang vô cùng hoảng hốt, nhưng sao bây giờ lại thấy yên tâm đến kì lạ. Long càng giữ cô chặt, cốt không để cô quay đầu lại để chứng kiến những cảnh này. Nhưng rồi những tiếng kêu, những tiếng rên lại vang đến tai cô khiến cô bừng tỉnh. Nhi vùng vẫy dữ dội hơn, Long thì quyết không nới lỏng tay, đến nỗi cô càng giẫy càng nghẹt thở. Cô nói trong tiếng khóc và tiếng nấc:

– Em xin anh… Hãy dừng tay đi. Em sợ lắm. Đừng sống thế nữa… Hãy tha cho người đó đi, chẳng phải anh vẫn yên bình sao? Tại sao nhất quyết phải dồn anh ta vào đường chết?.. Anh ta cũng có mẹ, có cha như anh… Nếu một ngày nào đó cũng có người đối xử với anh như thế, liệu những người quan tâm đến anh có chịu nổi không?

Thảo Nhi cắn chặt răng vào vai anh, như không để phát ra tiếng nấc của mình. Lòng cô như có hàng ngàn mũi dao đang đâm vào. Cô đau.

Long cau mày lại vì đau.

“Nếu một ngày tôi bị đối xử như thế, thì liệu em có thương xót tôi như thương xót hắn không?” Anh thì thầm rồi nới lỏng vòng tay ra. Sau đó anh ra lệnh:

– Đủ rồi… Không phải đánh nữa.

Mọi người trố mắt nhìn anh, nhưng không ai dám lên tiếng thắc mắc vì khi anh đã quyết định thì không một ai dám trái. Họ ngạc nhiên vì lần đầu tiên Hải Long chịu nhượng bộ một ai đó, mà đó lại là một cô gái. Từ việc anh ra tay cứu cô trong đường tơ kẽ tóc, đến việc vì cô ta mà thay đổi ý định đều khiến họ kinh ngạc và thắc mắc về cô.

Long nhìn kẻ may mắn đó, cảm thấy hơi tức ngực. Cảm giác gì đây? Không dám nhìn sang đôi mắt đẫm lệ đứng bên cạnh, anh nói tiếp:

– Mày không nói ra tao cũng chẳng ép nữa. Hôm nay cảnh cáo mày như thế để mày hiểu, dù có là ai đi chăng nữa, chỉ cần động đến những thứ quan trọng của tao, thì tao không tha cho đâu. Cút về nhà và hãy yên phận ở đó đi.

Rồi anh quay sang, nói với những người đi mô tô:

– Đem trả nó về chỗ cũ. Câm đứa nào được đụng đến một sợi tóc của nó.

– Rõ rồi anh Long.

Chúng đáp lại rồi một tên dùng khăn đen bịt mắt hắn lại, cho lên xe. Cửa gara kéo lên, những chiếc xe lại lao vào màn mưa mịt mùng.

Gara nhanh chóng trở lại yên tĩnh vì những người thợ cũng ra về luôn.

Chỉ còn lại hai người.

Nhi nhìn Long rồi tiến lại, tát mạnh vào mặt anh. Một nét sững sờ hiện lên trên gương mặt Long. Chưa bao giờ có người dám đối xử với anh như thế, nên thái độ không phục tùng của Nhi làm anh lần đầu phải ngỡ ngàng.

– Tôi căm ghét anh. Tại sao anh lại sống như thế này cơ chứ?- Cô hét lên.

– Vì đó là cuộc sống của tôi.- Long chộp lấy cổ tay cô khi cô vừa giơ tay lên lần thứ hai.- Tôi buộc phải sống như vậy, nếu cô không thích thì hãy tránh xa nó ra.

– Nhưng tôi biết làm sao bây giờ, tôi lạc trong thế giới của anh mất rồi.- Cô bật khóc.- Tôi không làm cách nào để rời xa nó được. Mỗi lần nghĩ về anh là tôi lại đau lắm, đau đến thắt lòng. Tôi càng không muốn nghĩ thì tôi càng không làm chủ được suy nghĩ của mình. Tôi thấy tôi quá tệ hại. TẠI SAO TÔI LẠI THÍCH MỘT NGƯỜI NHƯ ANH KIA CHỨ?- Cô gào lên.

– Xin lỗi, nhưng cô đã thấy thế giới của tôi rồi đó. Nó không dành cho cô. Cô có thể tìm được những người tốt hơn tôi. Tôi không thể đón nhận tình cảm của cô được.

Dường như biết trước được câu trả lời, cô bật cười trong nước mắt:

– Phải rồi, tôi ngu ngốc khi quên rằng không ai có thể thay thế được những người đã đi qua cuộc đời anh. Tôi là ai mà dám nghĩ đến anh cơ chứ. Xin lỗi vì hôm nay đã làm hỏng việc của anh. Từ bây giờ, tôi sẽ không làm phiền anh nữa.

Cô nói và quay người, chạy thẳng ra ngoài, lao vào cơn mưa và bóng tối đen đặc. Long quay ra nhìn theo cô, cảm giác như vừa đánh rơi vỡ một thứ gì đó vô cùng quý giá: “Phải, như thế có lẽ sẽ tốt cho em hơn chăng? Không ở cạnh tôi, em sẽ không phải khóc, cuộc sống của em sẽ bình yên hơn, là thứ mà em không bao giờ tìm thấy được trong cuộc sống của tôi. Em xứng đáng có được hạnh phúc mà.”

Chương 9

chi-co-

Café Jimmy nhanh chóng trở thành một thương hiệu có tiếng ở Hà thành, là nơi những dân chơi nổi tiếng đổ bộ về rất đông. Đội ngũ nhân viên được quản lý Trung đào tạo bài bản hơn. Thảo Nhi được Trung cho phép học pha chế rượu từ hai nhân viên pha rượu lão luyện anh mới tìm về được.

– Này…- Thảo Nhi vừa đặt ly café xuống bàn cho khách đang chơi bi da thì nghe tiếng gọi giật lại.- Tao gọi bia chứ có gọi cái thứ quê mùa này đâu.

Cô xin lỗi khách và lại đặt tách café vào khay mang đi. Nhưng gã vừa lên tiếng ấy đã gọi giật lại, hình như hắn đang say. Hắn nhìn cô từ đầu tới chân bằng cặp mắt háo sắc rồi đưa tay bẹo má cô.

– Sao giờ anh mới thấy em ở đây nhỉ? Đi bay với anh nào. Yên tâm, tiền em làm ở đây bao nhiêu anh trả gấp 10 lần cho xem.

Mấy tên bạn chơi cùng hắn cười ré lên khoái trá. Thảo Nhi lùi lại nhưng hắn đã nhanh tay giữ lấy vai cô:

– Hê hê… chạy đi đâu được hả em? Đi với anh nào, thôi không chơi nữa…

Hắn vung tay nói với đám bạn chơi. Nhưng rồi hắn im bặt, tất cả sựng lại, không ai cười nữa, sau đó là giọng nói rất nhanh và lạnh:

– Bỏ bàn tay bẩn thỉu của mày ra.

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: