Chỉ có thể là yêu – Phần 30

1:00 chiều 8 Tháng Tư, 2017

Để lại cô trong căn phòng nhỏ, anh đi ra ngoài. Những người trên chiếc xe con màu đen cũng đã bước xuống, họ lôi xuống đất một người bị bịt băng đen ở mắt làm người đó rên lên một tiếng. Bốn người đi mô tô bỏ mũ bảo hiểm ra, họ đều còn trẻ, tóc nhuộm đủ các màu, họ đều mặc áo da và quanh người họ đeo đủ các thứ dây xích bạc. Một trong bốn người đó nhìn Long, cười:

– Anh Long, không đến muộn chứ?

– Đáng ra tụi mày nên báo trước.- Long chẳng hề có chút biểu lộ gì gọi là hân hoan trước sự xuất hiện của bọn này.

– Em cũng không ngờ là tìm nó lại nhanh đến vậy.- Hắn chỉ vào người đang nằm dưới đất- Em muốn xử nó ngay tại chỗ nhưng thằng Hòa bảo phải mang về cho anh.

Không đáp lại nụ cười nửa miệng của hắn, anh cúi xuống nhìn kẻ đang nằm dưới đất. Khi nghe ra tên anh, mặt hắn càng kinh hoảng hơn, hắn hiểu hắn sắp phải đối diện với cái gì.

Long nhìn lại gương mặt này. Ở hắn có cái gì đó quen thuộc đến nỗi anh phải giật mình. Anh cố lục lại quá khứ xem đã gặp hắn ở đâu, nhưng không thể nhớ ra. Một người giật phăng dải băng đen ra, rồi cởi trói cho hắn theo lệnh anh. Ánh điện làm hắn phải nheo mắt một lúc. Bắt gặp ánh mắt anh, hắn đáp lại bằng một ánh nhìn đầy căm giận. Hai người xốc nách hắn dậy, những người khác đứng xung quanh hắn, trên tay có gậy, thậm chí cả kìm, cờ lê… những vật dụng trong xưởng xe, chỉ chờ lệnh của anh là xông vào ngay. Long vẫn đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt kiêu hùng và đầy khinh bạc. Anh hỏi với thái độ nhã nhặn, hoặc cố tình tỏ ra nhã nhặn:

– Mày nhận ra tao không?

Mặc dù anh không nói bằng giọng đe dọa, nhưng hắn vẫn run lên. Nếu không có hai người xốc nách để cho hắn đứng thẳng, chắc hắn đã ngã quỵ xuống ngay lập tức.

– Chắc mày phải thất vọng lắm đúng không? Vì tao đã không chết như kế hoạch của mày.- Anh gằn giọng.

Rồi anh quắc mắt lại khiến những người xung quanh dù đã quen nhưng cũng phải dựng tóc gáy:

– Nói, thằng nào sai mày giết tao?

– Tự tao muốn giết mày, việc gì tao phải nghe theo ai.- Hắn khó nhọc đáp lại một cách giọng cứng đầu.

– Không hiểu tại sao, nhưng tao ghét những thằng như mày, vì mày giống tao quá! Tao ghét những ai bắt chước tao…

– Mày có yêu ai đâu, mày chỉ yêu bản thân mày thôi. Chính vì thế mà có biết bao nhiêu người phải rời bỏ mày mà đi. Đêm mày ngủ có ngon không? Có khi nào những người đó trở về trong cơn ác mộng của mày không?

Giận run người trước những lời khiêu khích đó, nhưng rồi anh kiềm chế lại được. Quay qua những tên đi xe mô tô, anh hỏi:

– Nó là thằng nào vậy?

– Thành viên của hội đua xe Nhất Tâm ở Hải Phòng. Bố mẹ nó là chủ tàu cá. Gia đình nó khá giàu có.

“Vậy thì lý do không phải vì tiền rồi.” Long thầm đoán.

– Vậy mà dám gây sự với đàn anh ở Hà Nội sao? Mày chán sống rồi à?

Long vung tay ra hiệu cho người đó im lặng. Anh cúi xuống nhìn hắn, giọng sắc lẻm:

– Tự nhiên tao lại không muốn giết mày ngay, dù rằng tao không thể nào kìm nén được khi nghĩ mày đã làm gì với xe của tao. Tao sẽ cho mày lựa chọn một trong hai cách, vượt qua coi như số mày lớn.

– Mày vẫn giữ thói quen áp đặt lựa chọn cho người khác, muốn làm gì tao thì làm, lũ khốn.

– Câm mồm.- Người đang xốc nách hắn điên tiết thọi ngay một cú đấm vào bụng hắn làm hắn oằn người xuống.

– Một, vượt qua tất cả những người ở đây. Hai, đua xe với tay đua mô tô số 1 của tao. Nhưng nếu mày bỏ mạng trên đường đua thì hãy đổ cho số mày không thoát chết được.

– Cách nào thì tao cũng không sống được. Vậy thì chọn cách nhanh nhất đi, tao chấp tất cả tụi mày.

– May quá, đang ngứa tay.- Một người cười phá lên.

Hội của Long có 12 người. Sau câu nói của hắn, hai người buông hắn ra để hắn tự đứng, còn Long thì lùi lại đằng sau. Ngay lập tức cả bọn xông vào kẻ bị thương như con thú dữ tấn công con mồi. Không cần nói thì cũng biết lợi thế thuộc về ai. Gã tay đua người Hải Phòng không thể chống đỡ nổi với cơn mưa những cú đấm nặng như búa tạ, nhưng hắn cũng không phải tay vừa vì thỉnh thoảng vẫn trả được những cú đá đẹp mắt. Bị trúng một cú đá của hắn vào ngực, Sinh- một trong những người của Long chộp lấy cây gậy gỗ lim, lao đến giáng thẳng xuống đầu hắn khi hắn vừa ngã khụy xuống. Nếu trúng cú đánh này, hắn sẽ chết chắc.

Một tiếng hét thất thanh vang lên ngay phía sau Long và Thảo Nhi lao xuống, đè lên người bị thương, định hứng trọn cú đánh của Sinh đang giáng xuống.

Nhanh như chớp, Long lao theo, dùng cánh tay không bị thương kéo cô ra và dùng chân đá ngược lại cú đánh đang giáng xuống với một lực cực kì lớn. Sinh bị đá trúng vào tay và bật lùi trở lại. Cả bọn dừng tay, há hốc trước cảnh tượng vừa xảy ra. Nhi giằng mạnh khỏi tay anh, cúi xuống bên người bị thương lúc này đang gượng ngồi dậy.

chi-co-5

Cô ngẩng đầu nhìn Long, mặt tái xanh, nước mắt đầm đìa trên má. Có lẽ cô đã quá sợ hãi trước cảnh tra tấn này, và cũng quá sợ hãi trước cú đánh mà không có Long thì cô đã hứng trọn. Long thấy trống ngực đập thình thình, hình như chính anh cũng bị nỗi sợ hãi làm cho dao động trong tình huống vừa rồi.

– Em xin anh, hãy thôi đi. Anh ta không chịu được thêm nữa đâu. Anh ta sẽ chết đấy.

Long mím môi, lạnh lùng:

– Trò chơi đã kết thúc đâu, ai cho dừng lại. Lôi cô ta dậy.

Một người kéo mạnh Nhi dậy khiến cô không thể chống lại được. Họ lại xông vào con người đáng thương đã hoàn toàn kiệt sức đó.

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: