Chỉ có thể là yêu – Phần 3

9:20 sáng 17 Tháng Ba, 2017

Nghĩ đến đây Long loạng choạng bước xuống giường, cổ anh khô khốc bụng thì đau thắt lại, những vết thương trên người anh đã được băng lại và điều kì lạ là chúng làm anh không hề cảm thấy đau, anh tiến đến chỗ cắm đèn ngủ và lần bật công tắc điện, ánh sáng đèn điện khiến anh phải nheo mắt một lúc, anh đang đứng cạnh một cái bàn học và nhìn xung quanh hình như không có ai ở nhà, anh nhìn xuống bàn một tờ giấy nhỏ dán trên vua của anh “ nếu anh tỉnh dậy trước khi tôi về thì cứ mở nồi cơm điện lấy cháo ăn, ăn xong thì uống hai viên thuốc tôi đặt trên bàn, chiều tôi về tôi sẽ đưa anh về nhà “. Đến bây giờ anh mới cảm nhận được cơn đói, lâu lắm rồi mới có cảm giác này, mùi cháo thịt tía tô càng làm anh cồn cào khó chịu hơn. Anh đậy nắp nồi cơm điện lại và đi quanh căn phòng xem xét.

Một căn phòng nhỏ so với anh nhiều đồ nhưng nói chung khá gọn, có vẻ như đây là một phòng trọ toàn đồ con gái. Anh mở cửa bước ra ban công có một chậu sương rồng treo trên cao, cạnh ban công có một cánh cửa khác anh đẩy cánh cửa đó, nó dẫn sang nhà vệ sinh và nhà bếp. Thì ra đây là một căn hộ tập thể cũ trông cách sống của những người ở đây có vẻ tạm bợ.

Không ngó ngàng đến bát cháo thơm nức trong nồi anh nuốt hai viên thuốc và tìm điện thoại,nhưng hình như nó bị rơi ở ngoài đường đêm hôm qua rồi, anh cảm thấy chóng mặt kinh khủng rồi anh ngã vật xuống giường và chẳng biết gì nữa.

Long tỉnh dậy lần thứ hai thì thấy một người đang ngồi cạnh mình, một cô gái trẻ đang nhìn anh chằm chằm, mặt tái đi và có vẻ khiếp đảm. Thấy anh mở mắt ra cô ta đứng phắt dậy mắng như tát nước vào mặt .

– Anh muốn chết hay sao mà không ăn đã uống thuốc rồi hả?

Nếu Long biết Thảo Nhi đã hốt hoảng thế nào khi thấy anh nằm nửa người trên giường nửa người dưới đất, mặt tái mét và miệng sùi bịt mép thì anh sẽ hiểu tại sao cô lại giận dữ như vậy, nhìn bát cháo còn nguyên trong nồi và hai viên thuốc không còn cộng thêm những triệu chứng kia nên cô đoán ra ngay anh bị say thuốc. Nhưng Long không biết điều đó và anh nhìn cô, mặt lạnh.

– Tôi ăn hay không là ở tôi, tôi muốn sống hay chết cũng là ở tôi đừng nghĩ cô cứu tôi một lần thì có quyền dạy bảo tôi, ngay cả mẹ tôi cũng không dám nặng lời với tôi đâu, cô hiểu chưa?

Sửng sốt, đó là cảm giác duy nhất mà Thảo Nhi có lúc này, cô đã cứu một kẻ không nên cứu, anh ta bị bọn giang hồ rượt chém có lẽ cũng chẳng oan uổng chút nào.

– Phải rồi (cô lẩm bẩm), mẹ anh mà biết nặng lời với anh thì anh đâu có ra thế này, đúng là làm ơn mắc oán.

Cô thất vọng quay đi không nói thêm câu gì, cầm cốc nước đường chỉ còn non nửa ra bàn cô đưa điện thoại cho anh ta.

– Được, anh chết là quyền của anh nhưng làm ơn đừng có chết trong nhà tôi, cầm lấy và gọi người nhà đến rước anh đi. Tôi giúp anh thế là tận tình lắm rồi.

Long định nói gì nhưng rồi anh cầm máy lên bấm số điện thoại duy nhất mà anh nhớ được, cô nghe anh ta nói ngắn gọn một câu “gọi lại cho tao” rồi cúp máy ngay. Chỉ 3s sau người kia gọi lại, Long ngẩng đầu hỏi cô.

– Địa chỉ ở đây là gì vậy?

Thảo Nhi đọc địa chỉ, anh ta nhắc lại một lần rồi cúp máy ngay. Lại thêm một quãng thời gian im lặng đến chết người nữa, cả hai đều không nói câu gì. Thảo Nhi quay ra loay hoay với đống bài tập trên máy tính, mười lăm phút sau có tiếng bấm chuông cô đứng dậy ra mở cửa. Xuất hiện trước mắt cô là một anh chàng cao to không kém gì gã trong kia, anh ta cận và lối ăn mặc mang phong cách một thanh niên trí thức lịch lãm, mỉm cười chào cô anh ta hỏi bằng giọng tinh nghich.

bi-mat-kinh-khung-cua-chong-duoc-phat-giac-khi-toi-dang-nam-im-trong-cop-xe2

– Xin hỏi trong đó có một người nào làm em phải phiền lòng và em muốn tống khứ hắn đi ngay không?

Đoán anh ta là người mà gã Phong kia gọi đến, cô không cười cũng không trả lời chỉ né người cho anh ta bước vào, thấy cô im lặng vết khó chịu, anh ta lại tiếp tục.

– Chắc nó làm em bực mình đúng không? Để anh giúp em xua cái bực ấy đi nhé.

Cô vẫn một mực im lặng, anh ta bước vào trong phòng nhìn bạn mình đang ngồi trên ghế, anh ta quay lại tiếp.

– Thằng bạn anh không biết nó có phúc gì mà luôn gặp may thế chứ? Lần này không có em thì không biết có chuyện gì sảy ra nữa.

Hình như anh ta đang cố gắng để cô phải mở lời, Long cau có lên tiếng.

– Làm quái gì mà đến chậm vậy?

– Mày gọi lúc tao đang khám bệnh cho người ta mà.

– Lại khám ba vòng cho một con bé tốt mã nào chứ gì?

Thảo Nhi trợn mắt khi nghe thấy câu đó, cô thực sự không thể chịu đựng được cái kiểu ăn nói khó nghe và không coi ai ra gì đó.

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: