Chỉ có thể là yêu – Phần 28

12:56 chiều 8 Tháng Tư, 2017

Cô dành hết tình yêu thương cho Long và nuông chiều nó hết mức. Silver Wings là món quà sinh nhật mà cô ấy tặng cho nó. Người thứ hai rời bỏ Long sau chú Max là Linh. 3 năm trước, người thương yêu cậu ấy nhất cũng ra đi vì căn bệnh ung thư, căn bệnh mà vì nó cô Lan không thể có con được.

Đối với Long, đó là giai đoạn tệ hại và khó khăn nhất cuộc đời nó, vì đó cũng là thời điểm mà My Vân bỏ đi. Nó cũng vì thế mà suy sụp hoàn toàn.

– Em không nghĩ anh ấy lại có một quá khứ buồn như thế.- Cô thở dài- Em chỉ luôn thấy trong mắt anh ấy những nỗi đau mà không sao có thể bật thành tiếng khóc được. Có lẽ chính những nỗi đau đó đã giam hãm anh ấy và làm cho anh ấy trở thành tồi tệ như thế.

Khánh lặng im trước những lời cô nói. Lặng im và nhìn cô đầy đau khổ, anh khẽ cười:

– Đây là lần đầu tiên anh biết thế nào là cảm giác ghen tuông, quả thật nó chẳng dễ chịu chút nào. Có lẽ trước đây anh đã quá vô tâm, không để ý đến suy nghĩ của những cô gái luôn chạy theo anh.

Thảo Nhi bối rối khi nhận ra cô đã vô tình làm anh đau. Cô đã quên rằng anh không thích cô nhắc đến Long.

– Anh cảm thấy anh không còn là chính anh khi đứng trước mặt em nữa, mọi sự tự tin đều tan biến cả. Mỗi lần nghe em hỏi chuyện về Long, anh thấy thực sự rất khó chịu. Anh luôn tự hỏi, tại sao không bao giờ em quan tâm đến cuộc sống của anh như nó? Tại sao em không bao giờ hỏi những chuyện riêng liên quan đến anh?

Cô lúng túng nhìn vào đôi mắt buồn tênh của Khánh. Đúng là cô chưa bao giờ hỏi. Trước mặt cô, anh luôn là một người thật hoàn hảo, không đau khổ, không nổi loạn như Long, nên cô đã chẳng bao giờ biết anh sẽ buồn. Cô đã không quan tâm đến cảm giác của anh.

hi-co-hi-co-

– Em còn nhớ đã hứa với anh chuyện gì không?- Khánh tiếp- Anh không muốn làm em khó xử. Trước đây, anh đã nói rằng em là một người quá hiền lành, hiền lành đến dại dột. Em không biết từ chối điều gì, chuyện đó quả thật không tốt chút nào. Nếu em muốn từ chối anh, em cứ nói, vì em được cái quyền từ chối đó. Anh không ép em quyết định chuyện gì làm sau này em phải hối hận. Nếu em chưa quyết định, anh vẫn có thể đợi, bao lâu cũng được. Còn nếu em đã có câu trả lời, thì dù thế nào anh cũng vui vẻ đón nhận nó.

– Em không biết phải nói với anh thế nào.- Cô nhìn vào mắt anh ngập ngừng.- Đêm hôm đó ở bãi biển, những lời anh nói đã làm em cảm thấy thực sự rất… vui và hạnh phúc. Cảm giác đó rất thật. Ngay lúc đó em đã có thể không ngần ngại mà nói với anh rằng em đồng ý.

Khánh lặng im nhìn cô, ánh mắt anh khích lệ cô cứ việc nói ra suy nghĩ của mình.

– Em đã luôn băn khoăn tự hỏi tại sao anh lại chọn em, một người chưa bao giờ nổi bật giữa những người khác? Tại sao anh không chọn một người xinh xắn như Trang hay cá tính như chị Tú Linh? Đã có lúc em cho rằng anh chỉ coi em như người qua đường mà thôi, và em không đủ tự tin để giữ trái tim một người như anh. Em cứ hoài nghi như thế mãi. Nhưng rồi em nhận ra anh thật lòng với em, em đã khao khát được đáp lại tấm chân tình đó.

Giá như tất cả cứ diễn ra như em nghĩ thì mọi chuyện đã khác. Nhưng sáng nay, khi đến thăm anh Long, khi em mong gặp anh biết chừng nào thì em mới nhận ra, thế giới của hai chúng ta quá xa nhau. Em cảm thấy bản thân em lạc lõng và bị cô lập hoàn toàn trong cái thế giới của anh. Tất cả mọi người, cả anh đều nhìn em với ánh mắt hoàn toàn xa lạ…

– Lý do chỉ có vậy thôi sao? Chứ không phải vì ai đó đã buộc em phải nhìn nhận lại tình cảm của em à?- Anh cười buồn.

– Em không biết điều gì đang diễn ra trong lòng em. Em chỉ không muốn sau này phải hối hận. Trái tim em sẽ sớm cho em biết nó đập vì ai.

– Anh không phải là người bỏ cuộc trong bất cứ chuyện gì. Nhưng có lẽ lần này anh phải từ bỏ em rồi, anh hiểu ánh mắt của em đang hướng đến ai. Nhưng dù sau này có thế nào đi chăng nữa, anh sẽ luôn đi bên cạnh em, anh muốn che chở cho em…

– Em… em thực sự không đáng để anh làm vậy đâu.- Thảo Nhi lắc đầu, chính cô cũng đang muốn khóc òa lên. Làm sao mà cô lại có thể làm con người kia buồn và thất vọng vì mình nhiều như thế?

Chương 8

Thảo Nhi đến chỗ làm hơi muộn, nhưng quán hôm nay đóng cửa, nhưng lại không hề báo trước. Khi cô đến, người ta đang cho hạ chiếc biển “Nhà hàng Hương Lan” khổng lồ treo trước quán và dàn đèn nháy được coi là rực rỡ và hoành tráng nhất khu này. Cô không thấy anh quản lý mới đâu mà thay vào đó là một người lạ, một người còn rất trẻ.

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: