Chỉ có thể là yêu – Phần 27

12:53 chiều 8 Tháng Tư, 2017

– Nhưng chị ấy đã phải trả giá.- Giọng cô chùng xuống.- Thực ra, không người con gái nào lại không muốn sống trọn đời cùng người mà họ yêu và sinh con cho họ. Nhưng cũng vì rất nhiều lý do mà họ không thể đạt được điều mà họ mong muốn. Nếu không phải do hoàn cảnh bắt buộc, em sẽ quyết không bao giờ rời bỏ người em yêu.

– Vậy cô yêu ai? Người cô mong muốn sẽ sinh con cho là ai? Huy Khánh à?

Thảo Nhi đỏ mặt không đáp. Đúng là Khánh đã vụt đến trong tâm trí cô. Nhưng rồi cô vội xua đi hình ảnh đó. Sự việc sáng nay đã khẳng định cô không thuộc về thế giới của anh.

Không đợi câu trả lời từ cô, Long giục:

– Về thôi, nếu không thì mọi người sẽ náo loạn cả lên đấy. Sáng nay vất vả cho em rồi.

Long khẽ cười rồi quay người bước đi, cô ngẩn ra một lúc rồi lại vội vàng chạy theo anh.

Khi Long và Nhi về đến bệnh viện thì Khánh và Tùng đang đợi ở đó, có vẻ hơi bồn chồn. Điện thoại của cả hai đều bỏ lại ở phòng nên không biết cả hai đi đâu mà tìm.

Cái thái độ lạnh lùng cố hữu của Long dường như lại trở về với con người anh. Long chẳng nói gì với cô nhiều nữa mà quay sang giải thích với hai thằng bạn. Nhìn Khánh cười mà Nhi cứ ngỡ câu chuyện trên bãi biển mới tối hôm kia đã xảy ra từ lâu lắm, và hình như anh đã quên khoảnh khắc đó của hai người. Khi người ta mang đồ ăn trưa đến thì cô chào và ra về. Long gật đầu chào bâng quơ, còn Khánh đứng dậy và nói sẽ đưa cô về.

Ngồi trên xe, Thảo Nhi không biết nói gì, Khánh cũng lặng im. Mãi một lúc sau anh mới hỏi.

– Long không bắt nạt em chứ? Cảm ơn em đã ở lại với nó. Mấy hôm nay cả anh với Tùng đều bận quá.

– Không đâu anh ạ! Dù sao hôm nay em cũng rảnh mà.

chi-co-the-la-ye2

– Thực ra cứ nghĩ đến chuyện đó là anh lại không tập trung vào việc được, thế nên xong việc là anh đến bệnh viện ngay.- Huy Khánh quay sang cười, một nụ cười rõ ràng là không vui vẻ gì.

– Anh đi đâu vậy? Nhà em ở hướng này mà.- Cô vội hỏi.
– Ăn Pizza nhé!

Nhi nhìn Khánh và chỉ biết cười đáp lại. Nhìn anh, mọi sự quyết tâm trong lòng cô đều tan chảy.

Lúc này, trong bệnh viện, Tùng và Long đang giải quyết bữa trưa. Thấy bạn mình cứ im lặng mãi, Tùng cười ranh mãnh hỏi:

– Trông mặt mày bất mãn thế? Thức ăn không ngon à?

– Không.- Long đáp cụt lủn.

– Vậy mà mày ăn như kiểu cố lùa nó vào cổ họng ấy.- Tùng vẫn tiếp tục.

– Lặng im và ăn đi.

– Hồi sáng hai em Kim Ngân và Thùy Dương vào thăm mày đúng không?

– Ừ…

– Nghe nói ảnh chụp hai cô nàng với Windy lên trang bìa tháng này. Nghe nói hai em ấy qua tay thằng Khánh hết rồi đúng không? Thế thì còn mong đợi gì mà ve vãn mày nhỉ?- Tùng chép miệng.

– Tao không quan tâm chuyện đó.- Long hờ hững đáp lại.

– Vậy mày có quan tâm không nếu “em bé” kia lên giường cùng nó không?

Long đặt cái thìa xuống bàn mạnh đến nỗi Tùng cũng phải thót tim. Đó là biểu hiện của một cơn thịnh nộ sắp bùng nổ, bất chấp người phải hứng chịu là ai.

Và Tùng chợt hiểu rằng sau này không nên vì bất cứ lý do gì, dù là nhỏ nhặt nhất mà đụng chạm đến cô gái bé nhỏ kia nữa.

Long bỏ bữa ăn luôn và bỏ về giường nằm, không nói gì thêm, khác với cái tính khí thường ngày của anh.

Tại quán Pizza.

– Anh mời em đi ăn. Hình như chúng ta còn một chuyện chưa nói xong mà.

Nhi biết anh đang nói đến chuyện gì. Giá như ngay sáng hôm sau hai người gặp nhau thì có lẽ câu trả lời của cô sẽ không do dự như lúc này. Giờ đây, suy nghĩ của cô đã bị bao nhiêu chiều hướng tác động vào, khiến nó không còn được như lúc đầu nữa. Cô sẽ trả lời anh thế nào đây? Có cái gì đó đang ngăn cản cô nói câu đồng ý với anh, một thứ tình cảm nào đó khiến cô không còn nghĩ đến anh trọn vẹn được nữa. “Tại sao yêu một người mà lại có thể đi mang thai với một người khác?” Câu hỏi của Long văng vẳng trong đầu cô. “Không, không phải phản bội, tất cả chỉ là sự lựa chọn nhầm lẫn mà thôi.” Nhi nắm chặt bàn tay, miệng mím lại để lấy can đảm. Cô quay sang định nói với Khánh thì anh dừng xe trước một cửa hàng Pizza:

Nhi xoay xoay ly nước cam trong tay, ngập ngừng với biết bao suy nghĩ trong đầu. Sau khi gọi đồ ăn và thức uống cho cả hai, Khánh quay vào, nói với cô:

– Hôm nay anh có cái hẹn quan trọng ở phòng khám nên sáng chẳng kịp nhắn em chuyện gì, may mà Long giữ em ở lại được. Em đã theo Long đến chỗ Linh à?

– Vâng, nhưng sao chị ấy lại được chôn ở đó ạ?

– Trong bức thư tuyệt mệnh để lại cho Long, Linh nói muốn được nằm ở bãi giữa sông Hồng. Long nó thường trốn ra đó ngồi cả buổi.

– Chị ấy thích hoa thạch thảo ạ?

– Đúng vậy. Lần đầu Long tỏ tình với cô ấy là ở một thung lũng hoa thạch thảo trên Đà Lạt.

– Anh ấy không sống cùng bố mẹ ạ?

– Ừ, nó sống cùng cô Lan, dì của nó. Sau khi dì ấy mất thì nó thuê phòng trong khách sạn ở. Gần đây anh mới kêu nó về sống cùng anh.

– Anh ấy giống người dì này ạ?

– Cô Lan từng là người mẫu nổi tiếng trên các sàn diễn thời trang trước đây. 15 năm trước cô ấy lấy một người nước ngoài, nhưng cuộc hôn nhân của họ không có con nên Long như con của họ vậy. 9 năm sau, chồng cô ấy gặp tai nạn và qua đời, đó là một cú sốc cực nặng với cô ấy.

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: