Chỉ có thể là yêu – Phần 26

12:50 chiều 8 Tháng Tư, 2017

– Nếu không xin được việc gì, em sẽ làm nghề trồng hoa để bán. Em sẽ trồng cả một cánh đồng hoa hướng dương. Còn anh, nếu không làm một kĩ sư điện máy thì anh sẽ làm gì?

– Tôi không biết.- Long khẽ đáp.

– Tại sao? Anh phải biết rõ hơn ai hết là anh thích gì chứ? Người ta lớn lên là nhờ có mơ ước mà.

– Tôi không tin cái triết lý vớ vẩn đó.- Anh hừ giọng- Ngoài muốn đua xe ra, tôi chẳng muốn làm gì cả.

– Chẳng lẽ anh chỉ có mỗi ước mơ là đua xe thôi à? Thế anh sẽ làm gì để nuôi bố mẹ anh, rồi còn vợ con anh sau này nữa chứ?

– Cô thật nhiều chuyện.

– Rõ ràng là anh có ước mơ đúng không? Nhưng anh không muốn nói ra thì em cũng không ép đâu.
– Hoa hướng dương.

– Tại sao?

– Chẳng tại sao cả. Khi anh yêu ai đó thì làm gì có lý do nào ngoài yêu yêu đâu. Thích là thích thôi.

Long nhìn cô, hình như một hình ảnh của quá khứ lại ập đến tâm trí anh. Nhi vẫn tiếp tục:
Long im lặng, xe đã đến chân cầu Long Biên. Thảo Nhi ôm bó hoa trong khi chờ anh trả tiền. Nhìn thấy cái ví của anh, cô lại nhớ đến hai bức ảnh trong đó. Có lẽ hai người con gái trong hai bức ảnh ấy chính là hai mối tình khắc cốt ghi tâm của anh. Một cảm giác thật lạ trào lên trong lòng cô, có cái gì đó đắng đắng nơi cổ họng mà cô không tài nào lý giải được. Mãi đến khi nghe anh nhắc cô mới lật đật chạy theo. Nhiều người đi qua nhìn theo hai người, nhất là nhìn Long.

chi-co-the-la-y

Bóng anh trùm gọn lên người cô, dưới cái nắng buổi sáng muộn. Cô không thể không thừa nhận rằng Long là một chàng trai thực sự hấp dẫn, với vẻ mặt ngang tàng, ánh mắt sắc lạnh nhưng cuốn hút. “Liệu có ai nghĩ hai người là một cặp không nhỉ?” Nghĩ vậy nhưng rồi cô tự cắn vào môi một cái để chế nhạo và trừng phạt cái ý nghĩ vớ vẩn của mình.

Thảo Nhi vẫn tấp tểnh bước theo anh. Dưới ánh nắng mặt trời, mái tóc Long đỏ lên một cách kiêu kì, mùi nước hoa nhè nhẹ thoảng trong gió. Chiếc áo sơ mi ngắn tay thẳng nếp vì được là lượt tương đối cẩn thận, khác xa với Hải Long của những lần gặp trước. Mỗi lần gặp anh là cô lại nhận ra anh khác đi. Lần thứ nhất, anh te tua trong bộ quần áo đầy máu và rách tơi tả. Lần thứ hai, thứ ba anh giống một tên giang hồ tàn nhẫn. Lần thứ tư ở đảo lại là một người ham mê tột cùng trò chơi tốc độ. Và hôm nay đây, anh có một cuộc sống gia đình phức tạp, một nụ cười hiền khô và là một người đàn ông hấp dẫn theo đúng nghĩa.

Long dẫn cô xuống bãi giữa sông Hồng, rồi lại đi tuốt về phía cuối bãi. Thảo Nhi đã phải thốt lên ngạc nhiên khi thấy ở đó có một ngôi mộ xây bằng đá cẩm thạch. Lẽ nào Long mua hoa đến viếng ngôi mộ đơn độc này? Đúng như cô dự đoán, anh đến trước ngôi mộ và đặt bó hoa lên trên. Cô bước lại gần hơn và giật mình khi nhìn vào bức di ảnh trên mộ. Chính là một trong hai cô gái có trong bức ảnh anh giữ trong ví. Bia mộ có ghi tên “Ngô Khánh Linh”- đúng là mối tình đầu của anh. Chị đã qua đời được 5 năm.
Long cứ đứng lặng mãi trước ngôi mộ, chẳng nói gì cả. Chưa bao giờ cô thấy gương mặt anh trở nên u uất như vậy, một nét đau buồn có thể dễ dàng nhận thấy. Nụ cười của người con gái trong bức di ảnh sao mà ấm áp đến thế. Có lẽ vì thế mà những người đang sống không sao quên được.

Một lát sau, Long dợm bước trở lên cầu, mang theo bó hoa còn lại. Anh đi tiếp ra tận quãng giữa cầu rồi quăng bó hoa xuống dòng nước đục ngầu phía dưới. Một vài người nhìn anh hiếu kì, Nhi cũng vậy. Rồi Long tựa vào thành cầu và cứ đứng mãi như thế. Mất một lúc, anh mới dứt mình ra khỏi tâm trạng đó và quay sang hỏi cô:

– Tại sao cô lại im lặng?

– Anh hỏi sao cơ ạ?- Cô hỏi lại vì nghĩ mình nghe nhầm.

– Tại sao cô không thắc mắc người trong ngôi mộ đó là ai? Mọi khi cô nhanh nhảu lắm mà?

– Em sợ nếu em nói ra anh sẽ nổi giận.- Cô ấp úng đáp.

– Tại sao tôi lại nổi giận?

– Vì chắc chắn anh không thích điều này. Khi anh nổi giận, trông anh rất đáng sợ, nên tốt nhất là em sẽ im lặng.

– À phải, tôi quên mất là chúng ta đã gặp nhau trong hoàn cảnh như thế nào.- Long vẫn nhìn thẳng ra phía trước.- Nhưng cô cứ nói đi, tôi sẽ không nổi giận với cô.

– Thực ra em biết người trong ngôi mộ đó là ai. Lần trước khi anh bị thương, em đã vô tình nhìn thấy hình chị ấy trong ví của anh. Chị ấy hẳn là một người quan trọng với anh đúng không?

– Quan trọng ư?- Long lẩm bẩm.

– Bạn gái của anh phải không?

Long im lặng. Có những câu hỏi anh không biết phải trả lời như thế nào.

– Nếu người mà cô rất tin và yêu một ngày phản bội cô, thì cô sẽ làm gì?

– Nếu anh học được cách tha thứ thì anh sẽ vượt qua những chuyện đó dễ dàng thôi.

– Tha thứ ư? Tôi có thể tha thứ cho kẻ đã phản bội tôi và mang thai với một thằng khác sao?

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: