Chỉ có thể là yêu – Phần 25

1:01 chiều 5 Tháng Tư, 2017

– Nếu không có việc gì thì em cũng về đây.- Cô vơ vội cái túi xách ở trên ghế.

– Khánh nói nếu cô không có việc gì quan trọng thì ở lại đợi nó. Xong việc nó sẽ đến ngay.

– Vậy thì hai anh cứ nói chuyện đi, em ra ngoài một lát sẽ quay lại.

Cô vừa định quay đi thì Long đã chộp lấy cổ tay cô, kéo cô ngồi phịch xuống ghế. Anh thản nhiên nói tiếp:

– Cô ở lại giúp tôi gọt táo mời khách ăn đi.

Nhi đưa mắt nhìn Năm Đại Bàng, lúc này vẫn đang ngồi đợi tiếp tục câu chuyện vừa mới bị cô ngắt quãng. Rồi cô miễn cưỡng kéo đĩa táo lại gần, bắt đầu gọt, nhưng trong lòng thì vẫn sợ hãi và lo lắng.
– Nghe nói anh bị thương, anh em rất lo lắng.- Năm Đại Bàng lên tiếng, vẫn cái giọng trầm trầm và có uy ấy.

– Nói anh em yên tâm, tôi không sao. Cũng không cần động tay vào chuyện lần này, tôi sẽ tự giải quyết được.

– Vậy tôi yên tâm rồi. Anh ở lại dưỡng thương cho lành hẳn rồi hãy ra nhé! Mọi người rất muốn đến thăm anh nhưng sợ làm phiền tới anh.

– Tôi biết anh em có lòng thế là được rồi.

– Vậy tôi đi đây.

Năm Đại Bàng đứng dậy, chào một cách chân thành rồi lại đội sụp cái mũ lên đầu và đi ra. Nhi nhìn trái táo đang gọt dở trên tay, rồi lại nhìn Long thắn mắc. Phớt lờ ánh mắt của cô, anh chậm rãi lần cởi từng chiếc cúc áo. Thảo Nhi thoáng đỏ mặt dù đây chẳng phải lần đầu cô nhìn thấy cơ thể anh ta. Do bị gãy một tay nên loay hoay mãi anh mới cởi được áo ra. Cô nhận thấy ngực anh cũng được băng trắng lại. Đặt trái táo xuống, cô hỏi:

– Anh có thể tự mặc áo được không?

– Cô nghĩ tôi vô dụng thế sao?- Long liếc nhìn cô.

– Ngực anh bị sao thế?

– Gãy hai xương sườn. Không sao.

ch

“Vậy mà còn nói không sao ư?”- Cô thầm nghĩ. Bây giờ cô mới nhận ra những vết thương cũ của Long đã hoàn toàn biến mất, không để lại dấu vết gì, dù chỉ là những vết sẹo nhỏ nhất. Cô cứ ngây ra cho đến khi Long ngẩng đầu lên nhìn cô khiến cô bối rối cúi xuống bổ quả táo vừa gọt xong. Long lại tiếp tục công việc mà không biểu lộ thái độ gì. Không khí yên lặng làm cô thấy nghẹt thở, cô đằng hắng một tiếng rồi hỏi:

– Bố mẹ anh có vẻ rất thương anh đấy chứ? Tại sao anh không sống cùng họ? Dù sao thì sống bên cạnh những người thân vẫn là tốt nhất mà.

– Tôi không quen.- Long đáp lại, giọng nhẹ bẫng khiến cô cảm thấy hơi chông chênh.

– Lần đầu tiên em nghe có người nói không quen sống cùng bố mẹ đấy.

– Cô không biết thì đừng phát biểu lung tung nữa.- Long gằn giọng, cố kết thúc cái chủ đề mà anh rất ghét này.

– Anh luôn cho là tôi rắc rối, không hiểu chuyện. Ít nhất thì cũng phải cho tôi biết rồi mới đánh giá được tôi có hiểu hay không chứ?- Cô cự lại.

Long lặng thinh. Anh lại bắt đầu cái thái độ khép mình lại và thờ ơ với xung quanh như bao lần khác. Cô muốn đứng dậy, ra ngoài để không khí trong phòng bớt căng thẳng, nhưng đúng lúc ấy thì anh lại đột ngột nói tiếp:

– Họ đã vứt bỏ tôi ngay từ khi tôi còn bé. Họ không có lý do gì để đòi hỏi ở tôi một thái độ khá hơn cả. Trong thâm tâm họ, tôi chỉ là một thằng bé láo lếu, ranh mãnh, lười biếng và cứng đầu mà thôi.

Nhi chết sững trước lời bộc bạch của anh. Hình như đôi mắt luôn cao ngạo kia vừa chùng xuống và có cái gì đó long lanh nơi mi mắt. Long quay mặt đi. Khi ngoảnh lại, mắt anh lại ráo hoảnh, khô khốc và lạnh nhạt.

– Vậy anh đã lớn lên mà không có sự quan tâm của cha mẹ sao?

– Nói vậy đủ rồi.- Long dựa lưng vào ghế và nhắm mắt lại. Anh lúc nào cũng dừng câu chuyện với cô một cách ngang chừng như thế khiến đôi khi cô cảm thấy hẫng hụt.

Lại có tiếng gõ cửa. Cô đứng dậy. Sau cánh cửa là hai cô gái trông rất đẹp mà cô đoán họ là những người mẫu. Thấy cô, hai người họ ngừng cười, nhìn nhau rồi cô gái ôm bó hoa hỏi bằng giọng hách dịch:

– Anh Long ở trong này à?

Cô khẽ gật, thế là hai người họ xô cô ra và đi vào. Hai cô gái ríu rít chào anh rồi ngồi xuống hai bên thành ghế nơi Long đang ngồi.

– Sao hai cô biết tôi ở đây?

– Bọn em biêt tin từ chiều qua. Hỏi mãi mới biết anh ở đây. Ai cũng lo cho anh hết á.

– Vậy hai cô cứ ngồi đây đi, tôi có cái hẹn với bác sĩ đi chụp lại não rồi.- Anh lạnh lùng đứng dậy và đưa mắt ra hiệu cho Nhi đi theo mình.

– Anh sẽ trở lại ngay chứ?- Hai người tẽn tò đưa mắt nhìn nhau.

– Dĩ nhiên, nếu hai cô có thể chờ.

Thảo Nhi vội theo Long. Nhưng khi thấy anh đi vào thang máy và xuống thẳng tầng 1 rồi đi ra sân, cô ngạc nhiên hỏi:

– Không phải anh phải đi chụp X- quang sao?

– Cô định ngồi đó nghe họ lải nhải thì cứ quay lại.

– Nhưng anh đâu được phép rời khỏi bệnh viện.- Cô cau mày.

– Không được rời khỏi đây là ý của họ, còn có ở lại đây hay không là do tôi quyết định. Tôi nói rồi, nếu cô không đi cùng tôi cũng không sao…

Không yên tâm với việc để anh ra ngoài một mình trong tình trạng này, Thảo Nhi mím môi và chạy theo anh ra cổng.

Chương 7

Long gọi taxi cho hai người và yêu cầu ra cầu Long Biên. Thảo Nhi rất muốn thắc mắc về nơi đến đó, nhưng rồi cô lại không hỏi. Đi được một lúc, Long yêu cầu người lái xe dừng lại trước một cửa hàng hoa. Một lúc sau, anh ôm ra theo hai bó hoa thạch thảo tím rất to. Cô quay sang ngạc nhiên hỏi:

– Sao anh mua nhiều thế?

Long không trả lời. Im lặng một lúc, đột nhiên anh hỏi lại cô:

– Cô thích hoa gì?

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: