Chỉ có thể là yêu – Phần 24

3:59 chiều 4 Tháng Tư, 2017

– Long nói đúng đấy, anh Phương.- Khánh gật đầu đồng tình.- Bây giờ anh đủ mạnh để hạ hắn mà không cần đến hai bác rồi.

– Hợp đồng cái resort ở Cát Bà tôi giao lại cho anh, coi như là tôi tạo cho anh bước đà, còn bay được lên hay không anh phải tự dựa vào sức mình thôi.

– Lâu lắm không gặp lại, không ngờ chú ngày càng giống bố. Tiếc là chú lại chọn đi con đường khác. Cũng đến lúc chú lo làm ăn đi là vừa đấy, chú có biết mẹ rất lo cho chú không?

– Cuộc sống của tôi thế nào tự tôi sẽ lựa chọn.

– Được rồi.- Phương đứng dậy- Anh biết là anh không thể thuyết phục nổi chú. Chú ở đây nghỉ ngơi đi, anh sẽ quay lại sau. Hai đứa ở lại với nó nhé!

Lúc này, Tú Linh và Nhi đang trên đường quay trở lại bệnh viện. Thấy Thảo Nhi cứ im lặng mãi, Linh gặng hỏi:

– Em nghĩ gì mà im lặng ghê thế?

– Em thấy em quá xa lạ với những người trong phòng bệnh của anh Long, như thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác nhau vậy.- Cô thật thà đáp.

– Đấy là em chưa quen thôi mà. Họ đều là những người rất dễ gần. Người mặc áo sơ mi kẻ ca rô chính là anh Tùng, một người bạn thân khác của anh Long. Anh ấy là một luật sư. Người còn lại là anh Phương, anh trai của anh Long.

– Thật thế ạ?

– Chị biết là em sẽ ngạc nhiên mà.- Tú Linh bật cười. Đến ngay lần đầu khi gặp họ chị còn không dám tin họ là anh em ruột nữa. Chị nghe bố chị nói anh Long không giống bố mẹ mà giống một bà dì ruột. Cô ấy rất đẹp, nhưng đã qua đời từ 3 năm trước rồi. Em biết không, chị suýt trở thành chị dâu của anh Long đấy.

– Sao cơ ạ?

– Thật đấy. Bố mẹ chị và bố mẹ anh Long muốn kết thông gia nên muốn chị và anh Phương thành một đôi, nhưng chị đã không đồng ý.

– Tại sao không ạ?

– Vì bọn chị đâu có yêu nhau. Anh Phương sau đó sang Úc và nghe nói đã lấy vợ bên đó rồi. Hai người họ mới về Việt Nam được vài tuần thôi.

Nhi im lặng nghe Linh kể về những kỉ niệm của ngày trước, khi bố mẹ cô nhất định bắt cô lấy Phương. Nhưng như chợt nhó ra điều gì, Thảo Nhi quay sang hỏi:

– Thế còn Silver Wings và Prince Sun, hai chiếc xe ấy vẫn ở Cát Bà ạ?

chi-co-the-

– Không, sáng nay hai chiếc xe sẽ về đến Hà Nội. Silver Wings hư hại khá nặng. Chiếc xe đó là quà tặng sinh nhật của dì anh Long nên nó rất quan trọng với anh ấy.

Thảo Nhi thở phào vì cuối cùng Long cũng được bình an. Nhìn thấy anh vẫn bình thường, thậm chí là có thể ngồi nói chuyện với cái giọng thường ngày mà cô rất ghét, nhưng cô vẫn thấy vui.

Khi Nhi và Linh về đến bệnh viện thì Phương và đám vệ sĩ đã rời đi. Khánh cũng không còn ở đấy, chỉ có Tùng đang nằm dài trên salon đọc báo một cách lười biếng, còn Long đang được mấy cô y tá giúp thay băng ở đầu. Thấy hai người đi vào, Tùng nhổm dậy, còn Long thì mở mắt ra.

– Bữa sáng muộn đấy em gái.- Tùng mỉm cười nói, mắt không chừng liếc sang Thảo Nhi.

– Anh Khánh đâu rồi?- Linh ngạc nhiên hỏi.

– Nó có hẹn khám với một ông lớn nên về rồi.- Tùng đáp hờ hững.

Thảo Nhi cố nén một tiếng thở dài thất vọng.

– Nghe nói em chính là người đã giúp đỡ Long dạo trước đúng không?- Tùng chợt quay sang cô.- Anh là Tùng, bạn của Long, tên em là gì?

– Cô bé tên Thảo Nhi.- Linh xen vào- Cái kiểu nói chuyện của anh làm em sởn hết cả gai ốc lên rồi.

Tùng chưa kịp đáp lại thì Long lên tiếng:

– Chiếc xe đã về đến Hà Nội rồi, mày qua công ty bảo hiểm lo thủ tục cho tao đi.

– Ừ, vậy tao đi một lát sẽ quay lại.

Tùng chào hai cô gái và đi luôn. Trong phòng chỉ còn lại ba người. Trong khi Tú Linh thao thao bất tuyệt về mấy thứ liên quan đến xe cộ thì Long ngồi ăn một cách ngon lành. Chợt có tiếng gõ cửa rất nhẹ và lịch sự. Long buông thìa, nói với Linh:

– Ra mở cửa giúp tôi đi.

Tú Linh vui vẻ đứng dậy. Long quay sang nói với Nhi, vẫn một mực im lặng nãy giờ:

– Cô giúp tôi đem bỏ nó vào thùng rác trong bếp rồi giúp tôi lấy cái áo sơ mi ở trong tủ. Chiếc áo này toàn mùi thuốc sát trùng, tôi không thở được.

Cô ngoan ngoãn làm theo lời anh. Khi mang áo ra cho Long, cô giật mình thấy Năm Đại Bàng đang ngồi lù lù trên ghế, còn Tú Linh thì không thấy đâu. Hôm nay, Năm Đại Bàng ăn mặc có hơi khác. Tóc anh ta chải cụp xuống và anh ta bận một chiếc áo sơ mi hơi nhăn nhúm, một chiếc quần bò bụi. Nếu không có vết sẹo dài cắt ngang mà thì không ai dám cho rằng anh ta là một đại ca giang hồ có tiếng. Có lẽ hắn cố ăn mặc một cách lương thiện nhất khi đến đây. Cô đưa mắt nhìn Long, hỏi trống:

– Chị Linh đâu rồi?

– Về rồi. Ở nhà cô ta có việc gì đó.

– Gọi là lễ chào mừng cho con của con chứ đúng không ạ, lễ đó được không mẹ?

Cô ta cười rồi quay đi, đi qua tôi cô ta cười nhẹ, bác quỵ xuống rồi ngất đi.

– Bác ơi bác……

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: