Chỉ có thể là yêu – Phần 23

3:57 chiều 4 Tháng Tư, 2017

– Sao ạ?- Cô nói như hét- Anh ấy bị tai nạn ạ? Thế có sao không ạ?

– Chắc là không có gì nghiêm trọng.- Giọng Tú Linh vẫn điềm tĩnh.- Anh Khánh đã đi theo trực thăng đưa anh Long về bệnh viện thành phố rồi lại bay thẳng về Hà Nội mà. Chị cũng đang trên đường lái xe về Hà Nội. Có gì sáng mai chị em mình gặp nhau rồi cùng vào thăm anh ấy nhé!

Tú Linh chào cô rồi cúp máy.

Thảo Nhi ngồi phịch xuống giường, mặt cắt không còn hột máu. Nếu nói là cô không quan tâm gì đến Long thì hình như cô đang dối lòng mình. Đặt tay lên ngực, cô khẽ cầu mong anh được bình yên.

Sáng hôm sau, Tú Linh đến đón cô sớm và đưa cô vào bệnh viện, vừa đi vừa kể vắn tắt cho cô nghe về vụ tai nạn. Thì ra trong khi Silver Wings đang dẫn đầu cuộc đua với một tốc độ kinh hoàng thì bất ngờ xuất hiện một chiếc xe gắn máy đi ngược chiều và đối đầu với anh. Long phanh xe lại rất nhanh, kết quả là chiếc xe chồm lên, lao qua hàng rào phân cách và lao thẳng xuống biển. Trong lúc mọi người hoảng loạn cứu Long thì chiếc xe đó đã nhanh chóng chuồn êm không để lại dấu vết gì.

Phòng bệnh của Long là phòng VIP, hai người vệ sĩ đứng ngoài cửa nhất định không cho Linh và Nhi vào. Sau khi giới thiệu tên và chờ họ vào báo cáo, cả hai mới được vào thăm. Phòng bệnh này giống như một căn hộ riêng vậy. Bên ngoài phòng khách có một bộ bàn ghế salon sang trọng, trên tường là một bức tranh thêu khổ lớn. Lúc này trong phòng có khá nhiều người, trừ Khánh và Long ra, Nhi không biết một ai. Một không khí nặng nề và đáng sợ bao trùm cả căn phòng khiến cho Nhi cảm thấy nghẹt thở. Long ngồi trên một ghế đơn, tay vẫn để nguyên dây truyền nước, tay bên kia bị bó bột, trán thì quấn băng trắng, mặt hơi xây sát.

chi-co-

Ngồi đối diện với Long là hai người đã đứng tuổi. Mặc dù trông họ có vẻ giản dị và hơi xoàng xĩnh so với những người giàu có, nhưng cô vẫn cảm nhận được những nét quý phái, đường bệ từ họ. Ba người ngồi trên ghết salon dài còn trẻ, một trong ba người chính là Khánh. Kéo cô ngồi vào ghế sau khi đã hỏi thăm tất cả, Tú Linh nói với hai người già:

– Lâu lắm rồi cháu mới gặp hai bác nhỉ? Trông bác Liên dạo này trẻ thế?

Con gái càng lớn trông càng xinh nhỉ? Lại mau mồm mau miệng nữa.

– Anh không bị làm sao chứ?- Tú Linh nhìn sang Long vẻ quan tâm.- Trông anh te tua thê thảm quá đi!

– Cô nhìn thì biết rồi đấy- Anh đáp hời hợt.

– Tính nó thế, cháu đừng chấp nhé!- Người phụ nữ cười hiền hậu.

– Hì. Cháu quen rồi bác ạ. Bây giờ mà nghe anh ấy nói câu: “Anh không sao, cám ơn em.” thì chắc cháu lăn ra đây xỉu mất.

Thảo Nhi cảm thấy cô như người thừa ở đây vì chẳng ai để ý đến sự tồn tại của cô cả.

– Thôi hai bác phải về đây. Các cháu trông nom Long dùm hai bác nhé!

Long bướng bỉnh quay đi khi được mẹ mình xoa đầu.

– Tụi con ở đây là được rồi.- Người ngồi bên trái Khánh đáp.

Không một lời chào, đợi bố mẹ đi rồi, Long quay sang nhìn Tú Linh:

– Hai người qua quán Ngọc Trai mua giúp tôi một suất cháo tu hài nhé!

“Hai người” ở đây nghĩa là bao gồm cả Nhi nữa. Tú Linh nói kháy:

– Vẽ chuyện. Không thích bọn này làm kì đà cản mũi thì cứ nói luôn ra, mệt anh quá đấy.

– Thôi, năn nỉ cô đó.- Long cười hiền khô khiến Nhi ngỡ ngàng. Con người này không ngờ khi cười lại dễ thương như thế?

Tú Linh ngúng nguẩy đứng dậy và lôi tuột Nhi đi. Từ đầu đến cuối trong căn phòng này, cô như diễn một vai câm vậy. Cô cảm thấy lạc lõng với những người ở đây, kể cả thái độ im lặng của Khánh nữa. Anh bỗng nhiên trong cô sao mà xa vời quá!

Nhi và Linh đã đi rồi, Long quay lại với vẻ mặt lạnh lùng thường ngày. Tùng hỏi:

Cô gái đi cùng Tú Linh là ai vậy?

– Là người đã cứu Long lần trước.- Khánh đáp thay Long.

– Ra vậy.- Tùng nhếch mép cười.

Không ai trong những người còn lại hiểu câu “ra vậy” của Tùng có ý nghĩa như thế nào. Người ngồi bên tay trái Khánh hỏi sang một chuyện khác:

– Vậy vụ này chú tính sao?

Anh ta hỏi hướng vào Long.

– Có kẻ nhất quyết muốn tôi chết.- Long gằn giọng.

– Tao cũng nghĩ vậy. Và chủ mưu rất có thể là…- Tùng bỏ lửng câu nói.

– Trần Thắng Lợi. Hắn cay cú tao vì tao không những cướp cái hợp đồng resort ở Cát Bà mà còn ép hắn phải nhả ra một trong những thành quả của hắn.

– Giết thằng đó là xong, việc gì chú phải nghĩ nhiều.

– Anh học được cách xử lý đó từ bao giờ thế?- Long liếc nhìn anh ta.

– Chính ngày đó chú đã dạy anh còn gì. Một thời gian làm ăn ở nước ngoài đã dạy anh rằng hãy đối với phó với kẻ thù bằng chính thủ đoạn của hắn. Bây giờ anh chẳng sợ những lời đe dọa vu vơ như trước nữa.

– Anh cứ làm một thằng con ngoan cho ông bà già nhờ đi. Việc của tôi, tôi sẽ tự giải quyết. Anh hãy chơi đẹp với hắn, đánh bại hắn ngay trên thương trường ấy. Cái mối thù ngày trước chẳng đáng để anh làm vậy đâu.

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: