Chỉ có thể là yêu – Phần 2

8:05 chiều 15 Tháng Ba, 2017

– Sao nửa đêm rồi còn xuống thăm anh thế?

– Không dám đâu.

Cô đáp bằng thái độ nhạc nhặn dù cô chẳng ưa gì cái kiểu rào đón con gái của anh ta.

– Bán em ít bông băng, thuốc sát trùng với thuốc bôi vết thương ngoài da đi.

– Ai bị làm sao à?

– Bạn em bị ngã xe. – cô đáp gỏn lọn.

– Bạn nào? Bạn trai à?

– Vớ vẩn, thôi lấy cho em nhanh nhanh đi.

– Thì chỉ có bạn trai em, em mới lo lắng như thế chứ, đúng không?

– Không có, là đứa bạn vừa trở em về nhà đi đến đầu ngõ thì gặp mấy thằng cầm dao kiếm nó sợ quá tránh nên bị ngã xe, đang ở trên phòng em.

Thảo Nhi cuối cùng cũng tìm ra được một cái cớ để bịt miệng anh ta lại, tối nay không cần anh ta nói thêm gì nữa thì cô cũng đủ đau đầu rồi.

Thảo Nhi lên đến phòng khoá cửa nẻo thật kĩ rồi mới bật đèn, anh chàng kia vẫn nằm nguyên tư thế như lúc đầu, loay hoay mãi cô mới cởi được cái áo phông vàng nhạt đã rách tả tơi và cố không động vào những vết thương trên người anh ta. Cảm giác đầu tiên của cô là kinh hoàng và tự nhiên cô ứa nước mắt khi nhìn vào những vết thương cả cũ cả mới trên người anh ta. Tại sao con người lại có thể đối xử với nhau tàn độc như thế? Tại sao những người như con người đang nằm đây lại chẳng biết quý trọng cơ thể mà bố mẹ đã cho như thế? Cô cảm thấy ghê sợ và căm ghét anh ta kinh khủng.

1441034151-phan1e

Cồn chạm đến đâu là những vết máu sạch đến đấy, có những lúc cô thấy cơ thể đó giật nhẹ khi cô vô tình chạm vào vết thương trên lưng anh ta, nhưng tuyệt nhiên không hề tỉnh giấc. Những vết chém đều ngắn và nông nên chỉ cần bôi thuốc và băng bó là khỏi, đến khi trên người anh ta không còn vết máu nào và những vết thương được băng bó lại cẩn thận cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Bây giờ nhìn anh ta cô lại đỏ mặt, gương mặt của gã thanh niên này đẹp với những nét cân đối và hài hoà phải nói một cách thẳng thắn là cô chưa gặp một chàng trai nào đẹp như anh ta. Đó không phải vẻ đẹp có chút nữ tính của các anh chàng diễn viên hay ca sĩ hiện nay mà là một vẻ nam tính, rất ngông hơi bướng và có chiều hà khắc, nhìn anh ta nằm đó không ai dám nghĩ rằng anh ta vừa bị một đám giang hồ đuổi chém, nó mới bình yên và đáng ghen tị làm sao.

Trong túi quần anh ta có một chiếc ví da, bên trong có chứng minh thư, bằng lái xe, hai tấm ảnh của hai cô gái khác nhau, một thẻ tín dụng và tiền mặt. Giấy tờ trong ví đều đề tên Vũ Nam Phong, trong ảnh trông anh ta hiền và thư sinh hơn hẳn, anh ta hơn cô 7 tuổi và sống ở Hà Nội. Như vậy là chẳng có cách nào liên lạc được với người thân của anh ta rồi, cô nhìn hai tấm ảnh nữ sinh ở trong ví anh ta, thở dài lẩm bẩm. “ chắc hai người sẽ đau lòng lắm khi thấy anh ta như thế này? “

Đặt cái ví lên đầu giường cạnh anh ta, cô đi tắm. Nước lạnh làm Thảo Nhi phần nào cảm thấy thư giãn, quyết định ngó qua người bị thương trước khi đi ngủ cô giật mình khi thấy sắc mặt và hơi thở của anh ta có gì đó không ổn, hơi thở nóng và đầy mùi rượu, hoá ra vì uống rượu nên anh ta mới thành ra thế này. Thảo Nhi lắc đầu ngao ngán và đưa tay lên trán anh ta, cả vầng trán nóng như hong than, cô vội ra tủ lạnh lấy đá và dùng khăn chườm lên trán anh ta để hạ sốt sáng ra rồi tính sau.

Nam Phong mê man suốt đêm có lúc sốt cao anh nói nhảm và gọi tên một ai đó nhưng Thảo Nhi trong giấc ngủ chợp chờn cũng chẳng muốn nghe xem đó là tên ai, cô ngủ gục bên giường anh ta đến tận sáng. Đến sáng Nam Phong quat nhiên đã hạ sốt cô để lại giấy nhắn rồi khoá cửa đi làm.

Thấy mình đang đứng trên một cánh đồng hoa lớn, nơi này thật quen. Hoa thạch thảo tím trải dài bát ngát nó làm anh cô đơn đến vô cùng. Linh đứng đó nhìn anh cười, anh chạy đến bên cô rồi cô mỉm cười biến thành một cánh hoa trắng bay lên trời cao. Anh ào đến cố bắt lấy cánh hoa mong manh ấy nhưng nó đã bay theo gió bay cao lắm rồi, anh ngước nhìn theo cánh hoa mãi rồi đất dưới chân anh vỡ vụn ra và anh cứ rơi mãi xuống cái vực sâu đó.

Hải Long choàng tỉnh giấc, mồ hôi toát ra ướt đầm người, ngơ ngác anh nhận ra mình đang nằm trong một căn phòng lạ lắm rồi anh nhớ lại mọi chuyện xảy ra với mình đêm qua. Trong đời Hải Long đã trải qua rất nhiều giây phút nguy hiểm nhưng đêm qua là lần đầu tiên anh thất thế. Anh đến Sky một mình, gã phục vụ mới ở quầy bar đã đưa cho anh một thứ rượu gì đó mà chỉ say một ngụm anh thấy toàn thân bủn rủn.

Linh cảm có điều không lành, anh đã điện cho thằng Vinh đến đón. Nó chở anh về đến đầu cầu vượt Ngã Tư Sở thì bị một đám du côn đuổi theo, một nhát chém sượt qua lưng của anh, sau đó Vinh bị bốn chiếc xe máy ép tay lái nên cả hai ngã ra, cả bọn lưu manh xông đến. Giữa cái lằn ranh mong manh ấy anh chống trả lại chúng yếu ớt rồi chạy xuống hầm đường bộ anh đã lên một lối nào đó, chạy vào một ngõ nào đó mà trong cơn bấn loạn anh cũng không nhớ rõ. Một cái cầu thang tối hun hút, một người đã cố gọi cấp cứu cho anh nhưng đã bị anh gạt đi, sau đó thế nào anh cũng không nhớ nổi nữa.

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: