Chỉ có thể là yêu – Phần 18

2:15 chiều 1 Tháng Tư, 2017

Chương 5

Cuối cùng cũng đến ngày mà lớp của Thảo Nhi đi du lịch. Địa điểm đi chơi lần này sẽ là khu du lịch Cát Bà nên ai cũng háo hức, trừ Thảo Nhi. Cô đã quá quen với hòn đảo luôn đầy sóng và gió ấy rồi, vì đó là quê ngoại của cô. Cái chính sách của Trang Anh cuối cùng đã được bãi bỏ vì chỉ có một nửa số thành viên trong lớp là mời được người đi cùng.

Trang Chim Lợn nhân cơ hội này đã mời được anh chàng Dark gì đó đi cùng. Anh ta thậm chí còn rất hào hứng với chuyến đi và còn hứa sẽ tài trợ cho quỹ của lớp một khoản kha khá để ăn chơi xả láng.

Thảo Nhi đã nghĩ đến việc sẽ mời Khánh đi cùng trước khi cái luật quái ác kia được hủy bỏ, nhưng tuyệt nhiên trong suốt hai tuần qua, từ cái ngày cuối cùng uống cafe ở Silver Building đến giờ, Huy Khánh dường như bốc hơi hoàn toàn, anh không còn đến tìm cô nữa. Số điện thoại của anh cô cũng vô tình xóa mất sau khi anh đưa Long rời khỏi phòng trọ của cô lần trước. Anh chắc cũng chẳng lưu số của cô, hoặc có lẽ anh cũng không có gì để lưu tâm nữa.

Mỗi lần đi trên đường, cô đều chú ý để tìm chiếc xe vàng cam kiểu cách, nhưng không bao giờ dù chỉ là vô tình, cô thấy nó lướt qua. Cũng có thể anh đang lo chuẩn bị cho cuộc đua thì sao? Cô muốn đến phòng khám tìm anh, nhưng nếu tất cả không như cô nghĩ thì người ta sẽ nhìn cô ra sao? Nếu đơn giản chỉ là anh không thích gặp cô thì cô sẽ rất vô duyên sao?

Chuyến đi lần này, cả lớp sẽ ở nhà dì Huyền, dì ruột của cô đang kinh doanh nhà nghỉ ở Cát Bà. Khu nhà nghỉ của dì không rộng lắm, ở gần biển, sạch sẽ và dễ chịu. Ngoài dì ra thì trong nhà còn 5 người làm nữa và cô đều quen họ cả. Có ba nhân viên dọn phòng, một nhân viên lễ tân và anh Công là người hay lượn lờ ngoài bến tàu để chào mời khách, chăm sóc cây cảnh và lái xe.

Sau khi nói chuyện cùng dì, Thảo Nhi đưa các bạn lên nhận phòng và chuẩn bị giúp dì làm bữa trưa cho lớp. Lũ bạn ào ngay ra phố chơi. Cô chợt nhớ là hôm nay không thấy anh chàng nào đi cùng Trang Chim Lợn. Hay gã Dark kia đã cho nó leo cây? Có điều là sao cô vẫn thấy nó vui vẻ, thậm chí còn là đứa đầu tiên biến mất khỏi nhà nghỉ khi vừa đến đây. Mãi sau bữa trưa, khi mọi người trở về phòng nghỉ ngơi, cô mới bắt chuyện được với con bạn.

truyen-tinh-

– Anh bạn mày bận không đi được à?

– Đâu có.- Nó lắc đầu ráo hoảnh- Anh ấy đang ở trên đảo này rồi mà.

– Sao tao không thấy anh ta đi cùng lớp mình?

– Anh ấy đi cùng hội bạn đến đây từ trước rồi. Chiều nay anh ấy sẽ đi chơi cùng lớp mình.

– Mày gặp anh ta rồi à?

– Ừ, hồi nãy đến là tao đi tìm anh ấy ngay mà.

– Trông anh ta thế nào?

– Hết sảy… Mày cứ gặp mới biết được.

– Có vẻ như mày say nắng thằng cha đó rồi.- Cô khoác chiếc áo chống nắng lên, tủm tỉm.

– Đi đâu thế? Tao đi với.

– Ở đây mà ngủ trưa đi, tao đi thuê tàu để chiều ra vịnh chơi. Lát về tao sẽ gọi. Nhắn anh chàng của mày đến sớm nhé, muộn là cho ở nhà đấy.

Cô nói câu cuối cùng rồi đi ra ngoài.

Nắng tháng tư ở đảo thực sự gay gắt. Thảo Nhi bước vội trên con phố vắng, đôi mắt nheo lại. Dì Huyền dặn cô tìm thuê tàu của bác Trương. Trước đây bác lái tàu cho chú Lãm, chồng dì, sau đó nhờ sự giúp đỡ của chú mà bác mua được tàu riêng để chở khách du lịch đi thăm biển.

Đang bước nhanh trên phố, một chiếc xe màu hồng vượt qua cô, rồi đột nhiên nó đi chậm lại và lùi đến chỗ cô. Chiếc xe thật đẹp và trang nhã. Cửa kính hạ xuống, nhưng lần này lái xe lại là một cô gái, một cô gái tóc nhuộm đỏ, đeo kính màu ánh tím, mặc chiếc áo đen sát nách cổ lọ. Nhoẻn miệng cười với cô, chị nói:

– Em có phải là người sống ở đây không? Chị muốn hỏi đường.

– Chị muốn tìm chỗ nào ạ?

Cô gái đưa cho cô một tờ giấy, trên ghi một dòng địa chỉ. Thảo Nhi chỉ về phía trước, nói :

– Chị đi về phía trước khoảng 100m, sau đó rẽ trái. Đi hết phố ấy, đến một ngã tư thì rẽ sang trái tiếp, lên dốc. Chắc ngôi nhà này ở cuối cái dốc ấy.

– Chị loanh quanh ở đây cả buổi mà tìm mãi không ra. Cảm ơn em nha.

Chiếc xe lại phóng vọt đi. Cô đứng ngẩn ra mãi mới đi tiếp.

Chiều, cô gọi điện về cho anh Công bảo đưa cả lớp ra bến tàu rồi đứng bàn lịch trình với anh lái tàu. Đột nhiên, một bàn tay đập bộp vào vai cô và có tiếng của Trang :

– Này, có người muốn làm quen với mày đây.

Cô quay lại, nhưng rồi cô lặng ngắt, nụ cười vụt tắt trên môi khi thấy người đứng sau lưng con bạn. Cái anh chàng cao lớn, lịch lãm, cuốn hút đó đâu phải ai xa lạ, chính là Khánh.
– Không làm em bất ngờ chứ?

Cô bối rối trước anh. Có nằm mơ cô cũng không tin rằng Khánh, người mà cô ngày đêm nghĩ đến lại xuất hiện trước mặt cô trong hoàn cảnh này. Nhưng anh đứng đó, cùng Trang, không lẽ anh chính là Dark mà Trang hay nhắc đến?

– Hai người quen nhau à?- Trang có vẻ ngạc nhiên.

– Dĩ nhiên là không rồi.- Thảo Nhi lắc đầu đáp, nhưng cô không dám nhìn vào mắt Huy Khánh.

– Đây là anh Khánh. Còn đây là Nhi, bạn thân của em.- Trang giới thiệu.
– Chào anh.- Cô ngoan cố tỏ ra xa lạ với Khánh, mặc dù hai hàng lông mày của anh càng lúc càng chau lại khó hiểu.

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: