Chỉ có thể là yêu – Phần 16

6:39 chiều 30 Tháng Ba, 2017

Thảo Nhi nhìn về phía Trang, nói:

– Tôi đến đây cùng bạn. Chị gái nó nhờ chúng tôi mang xe đến đây sửa. Anh là thợ sửa xe ở đây à?

Long tháo găng tay, cởi áo bảo hộ đầy dầu nhớt ra và vắt nó lên một hộp dụng cụ gần đó. Có cho tiền cô cũng không dám tin rằng gã trắng trẻo đẹp trai đang đứng trước cô lại biết làm một nghề như nghề sửa xe. Long không trả lời ngay mà anh bật nắp một lon nước ngọt đưa cho cô. Thảo Nhi lắc đầu từ chối. Anh ta ngửa cổ uống liền một hơi cạn lon nước. Một lúc sau anh ta đưa tay mướt nhẹ lên mui xe, nhìn nó với ánh mắt thích thú.

– Sao cô nghĩ nó là Silver Wings?

– Tự nhiên thấy nó giống thiên thần thôi. Nó đẹp thật đấy, nhưng nó bị hỏng gì à?

– Không, chỉ là kiểm tra lại mọi thứ trước khi chính thức bước vào cuộc đua thôi.

– Nó dùng để đua sao?

– Đúng vậy.

– Anh Khánh có tham gia cuộc đua này không?

– Tất nhiên.- Long nhún vai- Nó mà không tham gia thì cuộc đua còn có ý nghĩa gì nữa. Sao? Lo lắng cho nó à? Khánh không chỉ là một bác sĩ giỏi, nó còn là một tay đua cự phách đấy.

Dường như bị nói trúng suy nghĩ, cô chuyển chủ đề:

– Những vết thương của anh không sao rồi chứ?

– Không sao.- Đột nhiên anh chuyển giọng lạnh lùng.- Tôi phải làm việc rồi, cô ra chỗ khác đi.

Nhi quay người bước đi, lòng bực bội vì hắn đã dám đuổi cô thẳng thừng như thế. Nhưng ngay lập tức, hắn đã chộp lấy khuỷu tay cô, giật lại, hỏi:

– Chân cô làm sao vậy?

chi-

Cô cúi nhìn cái chân đau của mình, nhăn mặt:

– Chúng tôi vừa bị ngã ở ngoài cửa, không sao đâu.

Long im lặng ngẫm nghĩ thế nảo rồi cúi người, bế bổng cô lên và đặt cô ngồi lên mui chiếc xe bạc. Thảo Nhi ngượng quá định kêu lên nhưng anh ta đã nhấc chân cô lên và kéo ống quần nghe cái “soạt” một cách thô bạo. Thảo Nhi đau đến tái người đi, cô vội bám vào vai anh ta cho khỏi ngã. Hải Long nhìn vết thương từ đầu gối cô kéo xuống đến tận giữa ống đồng, cau mày:

– Cô nghĩ gì mà để mặc nó vậy?

– Chính bản thân anh còn không quan tâm đến mình cơ mà, trách tôi làm gì.- Cô đáp lại sự quan tâm của anh ta bằng một thái độ còn hơn là xẵng.

– Cô cho là chúng ta giống nhau à? Tôi để mặc cũng chẳng sao, nhưng cô để mặc thế này sẽ có người đau lòng đấy.

– Có gì khác đâu. Anh không nghĩ là cũng sẽ có người lo lắng cho anh không kém à ? Anh Khánh vì lo cho anh mà bất đắc dĩ mới đến tìm tôi đấy.

– Bất đắc dĩ ư?- Long nhếch mép cười- Cô nghĩ đơn giản thật…

– Ý anh là gì?

Long không đáp. Anh đi vào căn phòng phía trong, rồi mang ra một chai nước lạnh và một hộp gì đó trông giống hộp cứu thương.

– Rửa vết thương đi, ở đây không có cồn, nước đá sẽ làm cô không còn cảm giác đau nữa. Sau đó lấy bông và băng trong này quấn tạm vào, tôi không có thuốc.

– Không cần mà, nếu đổ nước ra đây sẽ ướt chiếc xe và sàn mất…

– Cô bướng bỉnh nhỉ… Có làm không hay để tôi làm, tôi mà làm sẽ đau lắm đấy.

Thảo Nhi chưa nói gì thì anh ta đã nâng chân cô lên, rót nguyên chai nước lạnh vào. Cái lạnh làm những dây thần kinh trên da giật giật, cô khẽ rùng mình.

– Tôi tự làm được…- Cô giằng lấy bông từ tay anh ta và lau lau quanh vết trầy xước. Sau đó cô cẩn thận dùng băng y tế quấn kín vết thương.
Long lại đi từ trong ra với một chiếc ghế gấp.

– Tôi xong rồi. Cám ơn anh.

Không nói không rằng, anh ta tiến lại, nhấc cô lên một lần nữa bằng đôi tay khỏe khoắn của mình rồi đặt cô vào chiếc ghế, nói :

– Bây giờ tôi bận rồi, cô làm ơn ngồi im đây không thì ra ngoài kia kiếm chỗ nào mà ngồi.

– Tôi có thể đi được mà.- Cô đứng dậy nói.- Tôi quay ra đây không bạn tôi sẽ đi tìm.

Thảo Nhi trở về chỗ Trang mà không hiểu tại sao Long có thể thay đổi nhanh như thế? Lúc thì lạnh như một tảng băng, lúc thì nóng như một núi lửa sắp phun trào, lúc thì thô bạo, lúc lại rất nhẹ nhàng như một làn gió mát khiến người khác thấy yên tâm đến kì lạ.

Cô đã kể với Trang về Khánh, nhưng tuyệt nhiên không nói gì về Long. Đầu tiên là vì cô cảm thấy khó chịu khi nói về anh ta, còn sau đó cô cảm thấy anh ta không cần thiết phải xuất hiện trong những cuộc buôn chuyện của hai đứa. Nếu chẳng may anh ta biết cô nói xấu anh ta, kiểu gì anh ta cũng sẽ trừng mắt và nhắc lại câu “nhiều chuyện không phải là một thói quen tốt”, cô ghét cái kiểu ăn nói đó vì cho rằng như thế là anh ta đang coi thường cô. Trang có hỏi về anh chàng đẹp trai mà cô đã nói chuyện trong gara ô tô Nguyễn Vũ, nhưng cô chỉ nói là lần đầu gặp anh ta nên con bạn cũng chẳng hỏi gì thêm.

Huy Khánh tháo cặp kính cận để trên bàn, day day sống mũi cho tỉnh táo. Phòng Long vẫn im lặng. Tùng đã ở trong đó với cậu ta suốt 2 tiếng đồng hồ. Anh không biết Long đang có trò gì, nhưng việc hội kiến với Tùng thì hẳn là rất quan trọng, vì hai người họ ít gặp nhau. Tùng có cuộc sống khác biệt hoàn toàn với hai người, một cuộc sống thực sự trong lành, không bia rượu, không đánh lộn, không có những mối tình chớp nhoáng. Hắn luôn là một kẻ “trí thức mẫu mực” như Long hay nhạo báng.

Còn tiếp..

Tìm kiếm nâng cao: