Chỉ có thể là yêu – Phần 10

8:02 chiều 27 Tháng Ba, 2017

Thế mày có đi chơi 30 tháng 4 không?

– Có chứ sao không. Mày định nói là mày bận không đi được chứ gì. Dẹp đê. Toàn lấy lý do này nọ để trốn không đi chơi cùng với lớp. Đây có thể là lần cuối cùng lớp mình tổ chức đi chơi trước khi kết thúc thời sinh viên đấy, liệu hồn mày nhé!

Thấy cô nhăn mặt, Trang tiếp:

– Việc này không có gì để bàn cái nữa. Mày không đi thì nhớ cạch mặt tao ra nghe chưa con ranh.

Thảo Nhi bật cười trước cái giọng chua ngoa đanh đá của con bạn.

– Thế chiều nay có đi làm không?- Nó đột ngột chuyển chủ đề.

– Không, tao làm ca tối thôi, chiều nay tao đi dạy.h

-Gớm, làm gì mà tham thế, chả trách mày chỉ còn cái xác không.- Trang bĩu môi.

Nhà hàng Hương Lan là một nhà hàng có tiếng ở thành phố. Thảo Nhi đã làm ở đây được 4 tháng, mặc dù công việc vất vả nhưng lương lại rất khá. Nó được đứng tên bởi một ông chủ lớn, nhưng hình như người đó rất ít khi đến đây, mà cô chỉ thấy có người quản lý đại diện hằng ngày đến coi chừng việc làm ăn. Nghe nói ông chủ của nhà hàng này còn có một loạt những nhà hàng khác ở khắp thành phố này.

mot-nam-sau

Tối nay, khách đến không đông lắm nên cô không phải luôn chân luôn tay như những ngày cuối tuần, cô đứng tư lự ở một góc và suy nghĩ mãi về lời đề nghị đi du lịch cùng lớp của Trang. Không phải cô bận đến nỗi không thể đi được, nhưng cô biết rủ ai đi cùng đây? Cô không phải là người giao thiệp bạn bè rộng, và bạn trai thân đến độ có thể rủ đi du lịch cùng thì càng không có. Làm sao mà tụi ở lớp có thể nghĩ ra cái trò oái oăm này cơ chứ? Đành rằng nếu đi đông thì chi phí sẽ giảm đi rất nhiều, và có con trai đi cùng sẽ càng vui hơn, nhưng không có nghĩa là bắt buộc mọi người phải có partner.

Suy nghĩ của cô bị cắt đứt bởi một tiếng choang ngoài phòng ăn. Nó lớn đến nỗi cô đang đứng ở phía trong cũng nghe thấy được. Thảo và chị Thanh đưa mắt nhìn nhau không hiểu có chuyện gì. Ngay lập tức có tiếng quát:

– Gọi thằng chủ nhà hàng đến đây xem nào.

– Con ôn này, mày điếc tai à? Mau đi kiếm cái khăn tay sạch đến đây.

Tiếng Huyền bật khóc nức nở. Thảo Nhi và Thanh chạy ngay ra. Bốn năm gã đang đứng quanh chiếc bàn gần cửa sổ nhất, rất hung dữ. Có một kẻ đang ngồi trên ghế, chiếc áo dính đầy nước sốt và trên sàn, ngay dưới chân hắn là thức ăn bắn tung tóe. Thanh vội xin lỗi rồi cúi xuống thu dọn những mảnh vỡ trên sàn. Cô thầm lo lắng cho Huyền, bởi lẽ người quản lý ở đây rất nghiêm khắc, chỉ cần mắc một lỗi nhỏ là có thể bị đuổi việc rồi, chứ không nói gì đến nỗi trầm trọng thế này.

Huyền cuối cùng cũng mang được khăn tay đến, nhưng sợ hãi đến nỗi không dám lại gần người khách mà nó đã vô tình làm đổ thức ăn lên. Thảo Nhi cầm lấy chiếc khăn, tiến lại từ phía sau người khách đó và vội vàng gạt thức ăn ra khỏi áo anh ta. Nhanh như chớp, người đó chẳng hề quay lại mà chộp ngay lấy tay cô nói bằng giọng ra lệnh khô khốc:

– Đừng động vào nó.

Một luồng điện chạy dọc sống lưng của cô, và như một phản xạ, Thảo Nhi vội lùi lại khi nhận ra giọng nói to, trầm, luôn ngắn gọn và đầy sắc thái ấy. Anh ta chính là Hải Long. Không thèm quay lại lấy một cái, Long buông tay xuống và đưa mắt nhìn bọn xung quanh. Lúc này chị Thanh và Huyền đã đứng sang một chỗ, cạnh Thảo Nhi, cả hai đều run như cầy sấy. Không hiểu sao từ lúc nhận ra đó là Long, cô thấy vừa tức giận vừa khinh ghét hắn. Gây chuyện có lẽ là sở thích đã ngấm vào máu thịt của hắn rồi.

Anh Thái, người quản lý của nhà hàng đi đến với một thái độ vội vàng. Sau khi quét mắt qua ba nhân viên một lượt tỏ ý không hài lòng, anh ta đến trước mặt Long, đấu dịu:

– Chúng tôi thành thật xin lỗi quý khách. Nếu quý khách yêu cầu, chúng tôi sẽ lập tức chuẩn bị cho quý khách một bộ trang phục mới, và bữa ăn tại nhà hàng hôm nay của quý khách sẽ được tính giá ưu đãi nhất. Mong quý khách sẽ tiếp tục ủng hộ nhà hàng chúng tôi.

Không để ý đến lời xuống nước của người quản lý, Long nhìn anh ta hỏi bằng một giọng xẵng:

– Anh là Trần Thắng Lợi?

Một giọt mồ hôi lạnh toát ra trên trán quản lý Thái. Đây là lần đầu tiên anh nghe có người hỏi thẳng tên của giám đốc mình, và rõ ràng là với một giọng không có chút thiệ chí nào. Gã thanh niên trẻ này là ai mà có gan vuốt râu hùm như vậy? Trần Thắng Lợi đâu phải là cái tên để người ta tùy tiện gọi đâu. Nghe giọng điệu và khẩu khí rất có uy đấy, anh đoán gã thanh niên mặt non choẹt đang ngồi trước mặt anh kia phải là một tay giang hồ tầm cỡ, và anh không dám mạo hiểm gọi đàn em đến dọn dẹp như mọi lần nữa.

– Ông chủ chúng tôi hiện không có mặt ở đây.- Anh vẫn đáp bằng thái độ mềm mỏng.

– Thế không biết gọi hắn tới à? Nói với hắn rằng nếu hắn không đến đây ngay thì kẻ phơi xác trên cầu vượt Ngã tư Sở đêm nay sẽ là hắn đấy. Tao không đùa đâu.

Sau khi gọi điện cho ông chủ mình, quản lý Thái quay lại nhìn Long bằng ánh mắt dò xét. Liệu kẻ gây rối này là ai mà có thể lôi ông chủ của anh ra khỏi một vụ làm ăn quan trọng như thế được nhỉ?

Trong giới làm ăn, ai cũng biết giám đốc Lợi nổi tiếng không chỉ là một người có trực giác nhạy bén trong kinh doanh, mà còn là một kẻ rất bạo tay, không ngại san bằng bất cứ chướng ngại vật nào bằng bất cứ cách nào.

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: