Chỉ có thể là yêu – Phần 1

5:05 chiều 15 Tháng Ba, 2017

“Trong cuộc đời mỗi con người, có những người chỉ yêu một người, cũng có người yêu rất nhiều người. Có những người chỉ trải qua một cuộc tình, nhưng cũng có những người trải qua rất nhiều cuộc tình. Có những cuộc tình đến rồi quên ngay, nhưng cũng có những cuộc tình làm ta day dứt mãi”

PHẦN 1: NỔI SÓNG

Chương 1.

Thảo Nhi vừa rẽ vào ngõ chợ thì có bốn chiếc xe máy chạy đến, rú ga ầm ĩ. Đám người vụt qua ánh sáng đèn điện từ quán ăn đầu ngõ hắt vào làm sáng lên những thanh kiếm dài, những con dao và mã tấu mà những tên du côn đang cầm trên tay. Chúng gọi nhau í ới chia nhau ra tìm ai đó trong cái ngõ vắng này làm mấy bác bán hàng khuya ven đường vội dạt vào hai bên. Chắc lại có vụ đâm chém săn đuổi ai đó đây??

Cô thở dài nghĩ vậy và rẽ vào cầu thang, đi lên tầng bốn. Cái cầu thang tối này nằm ngay đầu ngõ nhưng không phải ai cũng nhìn ra nó khi đến đây lần đầu. Cô ểu oải cố bước những bước cuối cùng lên phòng trọ, lâu rồi cô mới có cảm giác mệt như vậy cả buổi tối chạy bàn nên giờ đây hai chân cô mỏi nhừ, cuối tuần này cả gia đình bác chủ nhà và ba người bạn cùng phòng của cô đều về quê hết chỉ còn mình cô ở lại.

Đang lần tìm ổ khoá sau cánh cổng sắt nặng trịch, thình lình một tiếng “hự” vang lên dù rất nhỏ nhưng với Thảo Nhi cũng không khác gì một tiếng sét khiến cô phải thót tim. Cô ngẩng đầu nhìn vào bóng tối im lìm nơi vừa phát ra tiếng kêu đó, không gian lại yên ắng như không hề có gì sảy ra. Cho rằng mình quá mệt nên bị ảo giác, cô quay vào tiếp tục lần tìm ổ khoá thì lần thứ hai tiếng kêu ấy lại vang lên, lần này rõ ràng là một tiếng rên nghe có vẻ vô cùng đau đớn. Toàn than cô đột nhiên run bắn “ cái khoá chết tiệt sao hôm nay mở khó đến thế?”

Một mình giữa bóng tối chỉ có ánh sáng yếu ớt hắt ra từ chiếc điện thoại đang cầm trên tay, cô nghe lạnh hết cả người.

e che bi chong duoi khoi nha

Tiếng rên đó mỗi lúc một to hơn nhưng chỉ được một chốc lại tắt lịm, lấy hết dũng cảm Thảo Nhi bước lên tiếp, điện thoại huống về phía trước để lấy ánh sáng. Chưa đến tầng năm cô thốt lên kinh hãi bởi phát hiện ra một thân hình nằm lù lù ngay giữa chỗ chiếu nghỉ, chân cô bị chôn cứng trước cảnh tượng này. Anh ta nằm im chắc là kẻ mà bọn du côn đang tìm dưới kia. Cô tiến lại gần, tay run run, cô lay vai anh ta khẽ gọi. Đáp lại cô là tiếng rên đau đớn, cô vội rụt tay lại như chạm phải điện, dưới anh đèn mờ cô thấy áo anh ta bê bết máu, đầu óc cô bấn loạn lên và lúc này cô chả nhớ được số điện thoại cấp cứu là bao nhiêu nữa, 114 hay 115??

– Gì thế này? Hạnh trả lời cô bằng giọng ngái ngủ.

– Số điện thoại cấp cứu là 114 hay 115 hả mày? – cô cuống quýt hỏi.

Nhưng chưa kịp nghe Hạnh trả lời thì một bàn tay thò tới, giật phắt lấy chiếc điện thoại từ tay cô. Anh chàng kia đã có vẻ hơi tỉnh, cô trừng mắt.

– Muốn nằm chết ở đây à?

– Im đi….. Tôi không chết đâu mà cô phải lo, đi đi và để tôi yên.

Chỉ trong vòng chưa đầy 10 phút mà những gì cô vừa trải qua còn nhiều hơn cả những nỗi khiếp sợ trước đó mà cô từng đối mặt cộng lại. Thảo Nhi cảm thấy bực bội với cái vẻ lỗ mãng, cục cằn ấy.

Cô đứng phắt dậy, giật chiếc điện thoại ra khỏi tay anh ta, cái giật vô tình của cô làm anh ta kêu lên một cách đau đớn rồi lại nằm im, lần này hình như anh ta ngất thật sự. Cô dậm chân vừa bất lực vừa thấy mình có trách nhiệm khi làm anh ta ngất đi như thế mặc dù chẳng phải tại cô thì nhìn ang ta cũng đã te tua lắm rồi. Sau một hồi cân nhắc cô lại cúi xuống.

– Này anh lánh tạm vào nhà tôi nhé.

Đáp lại câu hỏi của cô chỉ có tiếng thở nặng nề và khó nhọc, chợt bên dưới có mấy tên giang hồ nói với nhau khi phát hiện ra cái cầu thang này. Cô vội xuống mở cửa sẵn rồi quay lên dìu anh ta xuống, đến tận sau này cô cũng không thể giải thích vì sao cô lại có thể làm được chuyện không tưởng đó, anh ta chí ít cũng phải cao đến 1m8, chân tay dềnh dàng không để đâu cho hết còn bản thân cô thì khá là nhỏ bé và mảnh mai.

Đặt anh ta nằm xuống giường xong, cô đứng dậy thở dốc và tự nhiên đầu óc cô dối bời, tại sao cô lại đi lo việc thiên hạ thế này? Anh ta còn chua biết có bị nguy hiểm gì đến tính mạng hay không? Lỡ có việc gì thì cô biết ăn nói làm sao với bác chủ nhà. Khắp người anh ta đầy máu, không biết anh ta bị bao nhiêu vết chém nữa?

Thảo Nhi tháo giầy và để anh ta nằm ngay ngắn trên giường, anh ta vẫn nằm yên không hề rên la, im lìm như một người đang ngủ, mà còn ngủ rất ngon nữa.

Thấy cô, Hưng- chàng dược sĩ trẻ bán thuốc ở đầu ngõ mỉm cười ngạc nhiên.

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: