Cái kết của người vợ ngoan – Phần 79

8:09 chiều 5 Tháng Mười Hai, 2016

Mẹ bảo nàng “Con phải vâng lời các soeur. Muốn cho tội lỗi và buồn phiền vơi đi, con chỉ có thể làm theo lời chỉ bảo của những bề trên tốt lành. Phải chăm chỉ làm việc, phục vụ, giúp đỡ người khác. Con phải siêng năng giữ mình trong sạch và năng cầu nguyện mỗi ngày. Mẹ sẽ giúp con làm được việc này.”

Mẹ bảo nàng quỳ xuống và khoanh tay trước mặt soeur để cầu nguyện và được nghe soeur hướng dẫn. Đoan, tên của vị nữ tu trẻ tuổi ấy, nhỏ hơn nàng đến 6 tuổi, rất tận tâm chỉ bảo cho nàng nhiều việc. Đoan chính là soeur mà Mẹ đã dẫn nàng đến gặp và đã giúp nàng trong ba ngày tịnh tâm đầu tiên. Đoan xưng hô với nàng cũng theo kiểu “chị, em”, nhưng nàng thì lại phải rất cung kính gọi Đoan là soeur và xưng là em. Hai chị em dần dần trở nên đôi bạn tương kính lẫn nhau. Dù vậy, khi bước vào làm lễ, khi cầu nguyện, khi tâm sự hoặc khi làm việc với Đoan, nàng luôn giữ vẻ tuân phục và xem Đoan là bề trên của nàng. Cứ như thế, Đoan giúp nàng dành trọn tâm trí cho công việc và dần dần kéo nàng ra khỏi tâm trạng u uất, buồn bã.

Một buổi chiều, trước khi theo Mẹ trở về, theo quy định nàng đến phòng chào Đoan rồi cùng Đoan cầu nguyện và tịnh tâm. Hôm ấy, nàng đề nghị Đoan dành thời gian cuối tuần để nàng có thể tâm sự với Đoan nhiều điều, những điều mà nàng đã chưa nói hết khi xưng tội với Cha xứ hôm trước. Đoan đã vui lòng nhận lời “Vâng! Chị không có gì phải ngại cả. Em sẵn lòng dành thời gian cho chị.”

Với khả năng học rộng, hiểu nhiều, cùng với tấm lòng sẵn sàng rộng mở của Đoan, nàng tin rằng Đoan sẽ giúp được chuyện khó của nàng…

– “Em nó lúc trước từng có ý nghĩ đi tu soeur à! Giờ thì cuộc sống đưa nó đi xa nên đã xảy ra biết bao chuyện đổi khác. Giá mà…”

Mẹ khẽ giọng nói với Đoan về nàng như thế, rồi quay sang bảo nàng:

– “Con quỳ xuống để cầu nguyện với soeur nhé! Mẹ đi công việc rồi chiều mẹ sẽ ghé đón. Hôm nay cuối tuần, con gắng phụ giúp soeur làm việc cho tốt nhé!”

Nàng vâng lời quỳ xuống và khoanh tay như mọi khi. Rồi Mẹ chào tạm biệt rời đi. Nàng ở lại đọc kinh cầu nguyện. Khi lễ xong, Đoan cúi xuống nâng hai cánh tay nàng và nói:

– “Chị ngồi lên ghế đây với em đi. Quỳ lâu như thế sẽ làm áo dài của chị bị nhàu mất. Chỉ có chị em mình ở đây thôi nên đâu cần giữ lễ với nhau làm gì!”
– “Dạ, em xin ạ!”

Rồi nàng ngồi lên ghế đặt cạnh chiếc bàn làm việc cùng với Đoan. Sáng hôm ấy, nàng sẽ cùng Đoan chuẩn bị việc phát chẩn cho một số gia đình nghèo. Sau đó, chuẩn bị tập văn nghệ cho một nhóm học sinh tiểu học đến nhà thờ sinh hoạt. Đoan cũng chỉ cho nàng cách ghi chép những hồ sơ, sổ sách, rồi hướng dẫn cho nàng một số kỹ năng để làm công việc chăm sóc cho người già. Nhiều việc trước đây nàng cũng từng tham gia, nhưng cũng có nhiều việc đối với nàng là hoàn toàn mới mẻ.

Quá giờ trưa, nàng dùng bữa thanh đạm cùng với Đoan. Sau đó, Đoan dẫn nàng vào một căn phòng nhỏ dành làm nơi nghỉ trưa cho nàng khi nàng làm việc ở đây. “Soeur nghỉ chút đi ạ. Rồi em xin soeur dành thời gian nói chuyện với em, soeur nhé!”

Đoan gật đầu, mỉm cười chào nàng. Còn lại một mình trong phòng, nàng ngồi xuống chiếc giường nhỏ, lặng yên suy nghĩ. Lấy trong túi xách ra một quyển sổ tay, nàng dùng bút ghi ra một vài ý, như để chuẩn bị cho điều mà nàng sắp sửa tâm sự với Đoan…

Áo dài lâu rồi không mặc, thấy yêu, thấy nhớ nó vô cùng. Dù công việc hôm ấy tấp nập, bận rộn, nàng vẫn quyết định chọn áo dài để mặc. Áo bằng vải lụa màu trắng nền nã, không họa tiết, không cách điệu, thích hợp với những nơi chốn trang trọng nhưng không xa hoa như ở nơi đây. Sáng ra, Mẹ nhìn nàng trong chiếc áo dài trắng mà mỉm cười hài lòng. Trông nàng có vẻ nhiều phần đã hồi phục và lấy lại thăng bằng cho tinh thần được rồi. Để gương mặt mộc không trang điểm, cầm theo chiếc túi xách màu trắng bình dị, chân mang sandal gót thấp màu trắng, nơ kẹp cài tóc cũng trắng… nói chung thứ gì nàng dùng hôm ấy cũng đều màu trắng cả. Ôi, yêu sao màu trắng trinh nguyên! Cái sắc màu kỳ diệu, vẫn đẹp mà không hề cần đến sự tô vẽ, vẫn đẹp vì nó vừa sáng, vừa ấm áp…

Nàng không nghỉ ngơi mà chỉ dành thời gian ghi chép một chút vào sổ. Rồi nàng nấu nước, pha chút trà sen, lấy ra từ túi xách một hộp bánh đậu xanh đặt vào chiếc đĩa nhỏ để trên bàn. Thay lại nước lọ bình hoa, lúc nào cũng có hoa tươi mà soeur Đoan đã chuẩn bị sẵn từ khi nàng đến sử dụng căn phòng này. Nàng đứng ngắm nghía căn phòng nhỏ, cảm thấy chút vui vui trong lòng. Nàng soi gương, chăm chút lại gương mặt và chải lại mái tóc. Nàng muốn gặp lại Đoan khi mọi thứ chuẩn bị, dù đơn giản, nhưng phải thật chỉnh chu. Nàng cần nói chuyện…

Chỉ vài ngày cùng làm việc bên cạnh soeur Đoan, nàng thấy tâm hồn mình thanh thản và ấm áp lắm. Nàng là thế! Cứ mỗi khi có ai đó để nàng trân trọng, quý mến, có ai đó để nàng yên tâm nương tựa vào, thì cuộc sống của nàng lúc đó mới thực sự an lành và có ý nghĩa… Nàng muốn nói lời cảm ơn Đoan về những gì soeur đã làm cho nàng, giúp nàng trong những ngày qua! Đoan giúp nàng nấy lại lòng tin và sự can đảm để nàng có thể chuẩn bị được cho cuộc nói chuyện hôm nay. Hễ mỗi lần nàng nói cảm ơn thì Đoan luôn bảo thế này “Vâng! Chị khách sáo rồi! Em chỉ làm phận sự của em thôi! Chị cứ tự nhiên xem em như chị em trong nhà để nói chuyện ạ!”… Nàng mỉm cười khi nghĩ về Đoan. Nàng thấy hình ảnh của mình nhiều năm về trước, khi nàng chỉ là cô gái trẻ trung mới ra trường, rồi những khó khăn, va vấp ở đời khiến nàng nghĩ đến chuyện đi tu. Giả như lúc đó nàng đi tu thật thì cũng có thể nàng đã trở thành một soeur thánh thiện như Đoan hôm nay chăng? Dáng người thấp nhỏ, gương mặt tròn đều đặn cùng giọng nói miền Bắc nhỏ nhẹ nghe thấy ấm lòng… Chỉ bấy nhiêu thôi Đoan đã gây cho nàng có những ấn tượng tốt đẹp và tích cực về soeur.

Ngồi trước mặt Đoan, nàng thấy mình thật nhỏ bé và tội lỗi. Nàng ngập ngừng, chỉ biết cúi đầu một hồi thật lâu cho đến khi Đoan đưa tay nắm lấy bàn tay của nàng và khẽ nói:

– “Chị à! Chị cứ kể đi, kể những gì chị cảm thấy đang nặng lòng, kể những gì chị thấy là cần kể và kể những gì chị nghĩ rằng em có thể được phép biết… Từ hôm cô Phương đưa chị đến đây, dù không biết rõ chuyện gì xảy ra cho chị, nhưng em nghĩ rằng một người xinh xắn, thành công như chị chắc hẳn phải có điều khó khăn nên mới tìm đến đây…”
– “Soeur!”, nàng ngước nhìn Đoan và nói, “trông bề ngoài thì đâu ai nhận ra chuyện gì khác biệt nơi em phải không ạ?”
– “Chị trông giống một phụ nữ ngoan đạo. Nhất là hôm nay, chị mặc áo dài rất đẹp! Em còn thấy ở chị sự tận tâm trong khi làm việc nữa…”
– “Vâng, soeur nói quá rồi! Em… em có nhiều chuyện khó nói…”
– “Em có thể hiểu! Chị kể đi…”

Như được nâng cánh, câu chuyện của nàng được khơi dậy, như con chim vụt bay ra từ cõi lòng nàng… Nhiều lần chuyện bị ngắt quãng, bởi sự uất nghẹn và nước mắt… Nàng không bắt đầu bằng chuyện hiện tại mà khởi đầu câu chuyện từ thuở xa xưa, khi chị em nàng vẫn còn là những đứa trẻ sống lam lũ trên khu nương rẫy ở một tỉnh vùng cao…

Đoan đứng dậy, bước đến đứng bên cạnh ghế nàng ngồi, rồi lấy hai cánh tay ôm đầu nàng vào lòng mình. “Em nghe mà thấy thương chị quá! Chị yên tâm đi! Tương lai vẫn ở trong tay chị. Dẫu là không thể quên được mọi điều đã xảy ra nhưng ta vẫn có thể làm lại những điều mới tốt đẹp…”

Giọng của Đoan nghe êm dịu, ngọt ngào, như đang vỗ về, an ủi nàng. Có điều Đoan nói những gì cô tin tưởng hơn là những gì mà cô trải nghiệm thực trong đời sống. Tuy vậy, nàng cảm thấy như thế cũng đã đủ đối với nàng.

– “Vậy là… chị đã phải chịu đựng những khó nhọc ngay từ khi còn là một cô bé mới lớn. Lúc đó, chắc chị cảm thấy cô đơn lắm nhỉ?”
– “Dạ!”
– “Rồi sau đó cũng ổn phải không chị? Nghe chị kể về thầy giáo của chị, em tin rằng thầy là người tốt. Thầy đã giúp chị học tiếp và sống tiếp. Trên đời vẫn có người tốt để giúp ta, chị nhỉ?”
– “Dạ!”
– “Em đoán là chị có thời gian hạnh phúc với chồng chị, phải không?”
– “Dạ… Đúng vậy ạ! Em gặp chồng em đúng 10 năm trước. Là duyên… Em có duyên gặp và yêu chồng em, nhưng lại không có duyên sống đời với anh ấy… Hôm khác, có thời gian, em sẽ kể tiếp, soeur nhé!”
– “Uhm! Em rất sẵn lòng. Em tin rằng chị vẫn còn nhiều điều muốn kể… Chị đừng ngại gì cả! Làm được điều gì giúp chị, em sẽ làm.”

Nàng đứng dậy, nâng giữ hai bàn tay Đoan trong tay mình, nàng cúi đầu nói một cách trân trọng:

– “Em cảm ơn soeur nhiều lắm! Hôm nay soeur đã làm cho em nhẹ lòng đi rất nhiều. Em… chỉ sợ làm soeur phiền…”
– “Ồ, không đâu chị! Em vui khi có cơ hội giúp chị. Công việc của em mà…”

Rồi Đoan “À” lên một tiếng và mời nàng ở lại dùng cơm với soeur. Đoan cười “Chỉ là cơm với rau thôi. Chị ở lại dùng xong rồi hẳn về nhé!”

Nụ cười thật dễ thương của Đoan khiến nàng không thể từ chối. Nàng mỉm cười gật đầu. Cơm chiều là cơm Đoan tự làm, không giống bữa trưa là bữa mà các cô nhà bếp nấu giúp để Đoan và nàng dùng khi ở lại làm việc. Nàng xắn tay áo vào bếp cùng với Đoan, điện báo cho Mẹ khỏi đến đón để nàng tự bắt taxi về sau. Đoan nhìn nàng trong chiếc áo dài mà phải làm bếp, cô bảo nàng coi chừng làm bẩn áo. Nàng cười “Không sao soeur ạ! Cứ để em giúp một tay!”

– “Em nói thật điều này: Chị mặc áo dài thấy hay hay. Mỗi ngày đến đây, chị cứ mặc áo dài, chị nhé!”
– “Dạ! Nhưng liệu… mặc thế này có làm mình xa cách với các bé, các cụ không ạ?”
– “Ồ, không đâu chị! Mặc vậy trông sinh động, đẹp… Em thì không có dịp để mặc áo dài… Chị mặc đi, chị nhé!”

Nàng mỉm cười với Đoan… Hai chị em trở nên thân nhau hơn bao giờ hết. Nàng thầm nói “Cảm ơn Đoan! Buổi nói chuyện chiều nay thật kỳ diệu!”

Mẹ sớm nhận ra vẻ hân hoan trên gương mặt nàng khi nàng về đến nhà. Mẹ có vẻ hài lòng khi nhìn thấy nàng với bé con cùng nhau vui đùa trong bồn tắm, một thói quen mà nàng vẫn thường làm cùng con. Rồi đến 9 giờ tối, khi chị giúp việc cho bé con đi ngủ, Mẹ bảo nàng thay trang phục nghiêm chỉnh đến quỳ trước tượng Đức Mẹ để cầu nguyện, tĩnh tâm và để yên cho nàng tự quỳ một mình như thế gần suốt một giờ liền. Nàng không hề thấy mệt mỏi nữa. Trong lòng chỉ tràn đầy một cảm giác thanh thản…

cai-ket-cua-nguoi-vo-ngoan-phan-79

Sáng ra, nàng thức dậy sớm. Hôn chào tạm biệt bé con, nàng đi theo Mẹ ra xe khi cửa hiệu chưa kịp đến giờ mở cửa. Khoác chiếc áo dài màu hồng nhạt, nàng bước theo Mẹ vào nhà thờ dự buổi lễ sớm. Đó là buổi sáng chủ nhật, nên nàng không đến làm việc với soeur Đoan. “Vào đi con! Bắt đầu từ mai, con sẽ tự đi một mình nhé! Mẹ sẽ về lại quê, chị giúp việc sẽ ở lại với con trong vài ngày để giúp con trông bé nhé. Hôm nay đi lễ xong thì theo Mẹ về cửa hiệu. Mẹ sẽ có chuyện nói với con”. Nàng “dạ” rồi đi theo Mẹ bước vào hành lễ…

—-

Mẹ muốn nàng trở lại dần với công việc, bắt đầu bằng cách hiện diện thường xuyên mỗi buổi chiều tối tại cửa hiệu, cùng với các nhân viên. “Con rời xa cửa hiệu lâu nay rồi, cả bên Viet Lady của con cũng thế, vì vậy Mẹ muốn con trở lại để không bỏ dở nghề của mình. Tuyết Phương đã là của con nên con đừng lãng quên nó. Mẹ đã giúp chị con rất nhiều bên kia, con không cần phải lo. Cả bên ấy lẫn bên này đều cần đến con. Trước mắt thể nào cũng sẽ có những lời điều tiếng về con, nhưng Mẹ nghĩ con không nên để tâm đến chúng. Cuộc sống mà! Có bao giờ mình làm vừa lòng được tất cả mọi người đâu! Chỉ cần con cố gắng, Mẹ nghĩ con sẽ bình yên trở lại với gia đình và công việc. Con nhé!”

Nàng cúi đầu cảm ơn Mẹ. Mẹ thật chu đáo không còn gì bằng! Ngay trưa chủ nhật ấy, Mẹ bảo nàng chọn chiếc đầm kiểu mới nhất, mặc vào, rồi nàng theo Mẹ đi xuống các gian hàng của cửa hiệu. Một phòng làm việc nhỏ cận kề bên gian chính đã được chuẩn bị cho nàng ngồi làm việc. Nàng gặp lại Linh, cô gái trẻ ngày nào mà nàng đã biết. Cô ấy sẽ là người phụ tá chính cho nàng…

Vậy là mỗi ngày, nàng dành trọn buổi sáng cho việc nhà thờ, chiều tối sẽ là dành cho cửa hiệu. Nàng theo Mẹ bước vào gian phòng dành cho nàng, ở đó Mẹ đã cho sắp xếp đầy đủ phương tiện để nàng làm việc.

– “Trên lầu vẫn đầy đủ tiện nghi, con cứ suy tính, nếu để cho tiện làm việc mỗi ngày thì có thể ở lại lâu dài. Còn nếu muốn về lại với chị thì con cứ về, chỉ ngại là đi lại xa hơn thôi.” – Mẹ ngưng một chút rồi nói tiếp, “Thời gian này con nhớ nhé, chỉ cần làm ba việc này thôi: cầu nguyện, làm việc và vui đùa với bé con. Chỉ ba việc này thôi, con nhớ phải làm thật tốt mỗi ngày! Mẹ sẽ đến thăm mỗi cuối tuần để con cần gì thì mẹ giúp.”
– “Dạ, Mẹ! Con hiểu rồi! Mẹ thật chu đáo với con, con không biết làm gì lúc này để giúp Mẹ hết, vậy nên con chỉ biết vâng lời Mẹ thôi. Mẹ tin con đi! Con sẽ cố gắng làm con gái ngoan của Mẹ. Có Mẹ là hạnh phúc, con thật không mong gì hơn vào lúc này…”

Mẹ mỉm cười nắm tay nàng, dẫn nàng đến ghế ngồi xuống bên cạnh Mẹ. Rồi Mẹ gọi Linh vào phòng, nói với cô ấy về việc nàng trở lại làm việc ở cửa hiệu. Linh vẫn vồn vã như ngày nào. Cô mỉm cười chào nàng, còn Mẹ thì nói thật nhiều về những gì mà nàng cần biết để làm việc cùng với Linh. Một cảm giác an toàn và thân quen đang dần trở lại với nàng, tại cửa hiệu này…

Mẹ khuyến khích nàng đi theo Linh bước ra các gian hàng. Cửa hiệu nay thật khác trước, mở rộng và đa dạng hơn rất nhiều. Linh hẳn phải loay hoay rất nhiều với công việc.

– “Em giỏi quá!”, nàng thốt lên lời khen Linh, “Nếu có thể làm được điều gì đó, chị sẽ làm để giảm bớt gánh nặng cho em. Chị em mình chung tay chắc là việc sẽ ổn thôi.”
– “Dạ, em cũng nghĩ vậy! Mà chị nè…”
– “Gì em?”
– “Chị ổn chứ ạ? Em có biết qua chuyện của chị.”
– “Ồ, chị ổn mà! Em nghe gì cơ?”
– “À, không… Em biết chị ở xa mới về và sức khỏe chưa ổn… Cô Phương dặn em phải nhắc nhở chị giữ sức khỏe và không để chị cố sức quá nhiều…”
– “Vậy à?”, nàng nhìn Linh, có vẻ cô không biết gì nhiều về nàng, “Không sao đâu! Chị khỏe hẳn rồi. Chỉ là do đi xa về nên hơi mệt thôi. Chị vẫn làm việc được mà…”
– “Dạ! À… Chị sang phòng em, em có những hàng mới về… Cô bảo em giúp chị mặc thử và cho ý kiến. Dường như cô Phương muốn chị phải xinh đẹp để làm mẫu giới thiệu với khách hàng những mẫu hàng mới đó chị.”

Đi theo Linh vào phòng, nàng nhận ra có rất nhìn mẫu hàng mới nhập về. Linh giúp nàng ướm thử những bộ đầm cách điệu xinh xắn, kiểu có vẻ dành cho lứa tuổi nhỏ hơn nàng. Linh liền miệng ríu rít khen mỗi khi nàng thử qua một kiểu. Dĩ nhiên, nàng cũng nhân đó, thử qua những mẫu nội y kiểu mới. Đa phần chúng là hàng nhập, cả kiểu Á, lẫn kiểu Âu. Bỗng nhiên, nàng nhớ lại những ngày đầu tiên đến làm việc với Kha, cũng Linh, khi ấy, là người giúp nàng chuyện trang phục. Trong lúc bàn tay Linh đang chạm vào người nàng, giúp nàng mặc vào chiếc áo ngực loại không dây, dán vào da, rồi khoác lên người nàng chiếc đầm liền hở vai, nàng chợt nhớ lại những đôi giày cao gót, những chiếc đầm form rộng và những buổi tập theo ý Kha mà nàng đã trải qua. Bất giác, nàng đứng ngây người, thẫn thờ trong thoáng chốc, khi nhìn thấy hình ảnh nàng hiện ra trong tấm gương lớn đặt trên tường – Một búp bê mannequin sống động…

Nếu làm việc với Đoan giúp nàng vơi dịu những chuyện nặng lòng thì làm việc với Linh khiến nàng gợi nhớ những chuyện buồn đã qua. Nàng hiểu ý Mẹ. Mẹ chỉ muốn nàng hội nhập trở lại với công việc, một công việc vốn từng quen thuộc với nàng. Nàng im lặng gắng chịu, tự nhủ “Chỉ là sự gợi nhớ thôi, Na à! Nếu mi tỉnh táo, cảm giác khó chịu sẽ qua mau thôi!”

Buổi chiều, nàng pha nước ấm trong bồn tắm, rồi cùng tắm chung với bé con. Vấn mái tóc cao và gọn trong chiếc khăn lưới, nàng bế bé con trong tay, hai mẹ con ngồi ngâm mình trong làn nước ấm. Nàng ngồi yên ngắm nhìn con vô tư chơi nghịch với mấy con vịt nhựa, thỉnh thoảng quay sang nhìn mẹ nói năng đủ chuyện, rồi theo thói quen lấy tay nghịch hai đầu ti của nàng. Nàng lại chợt nhớ đến Sơn, chồng nàng, không biết lúc này Anh làm gì, ở đâu. Anh có nhớ hai mẹ con nàng hay không nữa. Nếu là trước đây, Anh sẽ cùng vào cùng nghịch đùa và cùng chăm sóc cho hai mẹ con nàng. Nàng thấy nhớ, nhớ thật nhiều!

Ôm bé con vào lòng, nhắm mắt lại, nàng tưởng tượng chồng đang ngồi bên ngoài, cạnh chiếc bồn tắm và Anh đang lấy tay vuốt ve, xoa nắn đôi vai trần của nàng…

Mẹ đã cắt hộp mail riêng của nàng trong những ngày qua. Nàng được khuyên không dùng điện thoại riêng, không vào mạng, không thư từ… Nói chung là Mẹ không muốn nàng duy trì những liên lạc với bên ngoài nữa để tránh cho nàng những phiền lụy. Nàng bặt tin của Cho, của Hương, của Yang Min, vì Mẹ bảo nàng làm thủ tục ủy quyền cho chị để chị thay nàng giải quyết công việc. Mẹ và chị bảo bọc nàng một cách nghiêm ngặt.

Đêm đến, khi bé con đã ngủ, nàng lại quỳ cầu nguyện, tịnh tâm… Mẹ lặng lẽ bước đến sau lưng hồi nào mà nàng cũng không hay. Đến khi nàng nhận ra bàn tay Mẹ đang vuốt lên tóc, nàng mới giật mình ngẩng lên nhìn.

– “Đứng lên được rồi con ạ! Mẹ sẽ về quê và con sẽ tự lo liệu lấy nhé. Mẹ giao cho Linh giúp việc cho con, mọi chuyện cần gì con cứ bảo Linh nó làm cho. Muốn điện thoại cho mẹ, cho chị thì cũng bảo Linh. Mẹ đã dặn dò chú tài xế đưa đón con thật chu đáo, con không nên tự đi xe vào lúc này. Ráng giữ gìn sức khỏe con nhé!”
– “Mẹ yên tâm đi ạ!”, nàng vẫn quỳ và khoanh tay khi nói chuyện với Mẹ, “Con sẽ nghe lời Mẹ mà gìn giữ sức khỏe cho con, cho bé con. Con cảm ơn Mẹ đã giúp con rất nhiều. Con cũng xin lỗi Mẹ vì đã làm mẹ ưu phiền…”
– “Mẹ muốn con từ nay sẽ ở nhà, bên cạnh bé con, bên cạnh chị và Mẹ. Con rất dễ bị tổn thương nên không thể rời xa nhà được nữa đâu! Công việc thì đã có Linh giúp, phần tinh thần của con Mẹ đã nhờ cậy soeur Đoan. Đừng đi đâu nữa nhé! Con có thể cảm thấy hơi mất tự do, nhưng hãy thông cảm cho mẹ. Chị con cũng muốn như thế…”
– “Dạ, Mẹ! Con hiểu rồi! Con không phiền gì ạ!”

Nói rồi nàng vòng hai tay ôm quanh chân Mẹ, khẽ thì thầm “Mẹ ơi! Con yêu Mẹ!”

Có lẽ, ngay cả con gái ruột cũng hiếm khi có được những ứng xử theo kiểu như nàng đang làm với Mẹ. Nàng cảm thấy mình quá nhỏ bé và yếu đuối trước Mẹ…

Chia tay Mẹ buổi sáng hôm sau, nàng bắt đầu một tuần tự lo sau chuỗi ngày dài phải nương nhờ sự chăm sóc, đỡ đần của chị và Mẹ. Giờ thì nàng trông cậy, nương nhờ một phần vào Đoan và Linh. Công việc rồi cầu nguyện, cầu nguyện rồi lại làm việc, vì thế ngày qua mau. Nàng lại tiếp tục cuộc trò chuyện với Đoan buổi thứ hai, rồi buổi thứ ba. Câu chuyện nói về cuộc hôn nhân giữa hai vợ chồng nàng. Nàng kể những điều tốt đẹp về Sơn, người chồng mà có lẽ suốt đời nàng cũng không thể nào quên được. Rồi câu chuyện dừng lại ở chỗ nàng chịu khuất phục trước sức ép của Kha, bởi ý muốn của nàng muốn giúp Mẹ bảo tồn việc kinh doanh…

Đoan nắm lấy tay nàng, nói nhỏ nhẹ:

– “Chị không cần kể nữa đâu ạ. Em có thể hình dung ra phần kế tiếp. Em có thể hiểu được mà. Chị có thể nói cho em nghe về những suy nghĩ của chị thôi!”
– “Dạ! Em yêu chồng em. Em càng nhớ anh khi anh đi xa. Thế nhưng em đã để mất anh. Em bị vấp ngã, rồi trượt dài. Em chỉ biết làm theo sự sắp xếp của người khác…”
– “Chị đã cố gắng nhiều lắm phải không? Em thấy cô Phương vẫn yêu quý chị nên em tin rằng chị vẫn còn rất nhiều ý nghĩa đối với cô…”
– “Soeur thấy như thế ạ? Em tự thấy xấu hổ… khi mình được Mẹ thương như thế…”
– “Chị ạ! Em nghe cô Phương nói về chị trước đây rất nhiều. Cô nói chị ngoan hiền và siêng năng. Cô cũng đã nhận chị làm con, xem chị như con gái ruột của cô…”

Đoan nắm tay nàng chặt hơn, nhìn vào mắt nàng:

– “Chị! Chị nhìn em đi! Chị đừng nghĩ ngợi về quá khứ nữa! Chị làm lại từ lúc này, chị nhé!”
– “Vâng, soeur ạ! Có việc gì làm được để giúp soeur, em sẽ giúp…”

Đoan mỉm cười với nàng. Nói chuyện với Đoan, một soeur với tinh thần trong sáng, những nội dung quá phàm tục của đời sống không thể được đề cập đến. Nhưng Đoan cũng đã biểu lộ sự cảm thông và khích lệ đối với nàng. Đoan lại nắm tay dẫn nàng đứng lên, bước vào làm việc mỗi buổi sáng. Mỗi lần làm gì đó, Đoan đều nói rằng “Chị em mình sẽ… chị nhé!” – Cách nói ấy làm cho nàng thấy Đoan thật gần gũi. Những buổi sáng làm việc bên cạnh Đoan, nàng trở lại hình ảnh con chiên ngoan ngày nào…

Bận bịu với công việc sáng nơi này, chiều nơi nọ, nàng đã vơi bớt phần nào sự chú ý đến những mối quan hệ trắc trở trong công việc trước đây của nàng. Nàng đã không biết rằng đã nhiều lần Yang Min đã liên hệ tìm gặp nàng. Nhưng tất cả những lần ấy, Mẹ hoặc chị đều đã nói thay lời cho nàng. Mẹ và chị không muốn nàng làm việc cho họ nữa.

Một buổi trưa nọ, khi chuẩn bị chia tay Đoan để trở về nhà, nàng nhận điện thoại từ Linh. Linh bảo nàng giữ máy rồi đầu dây bên kia vọng lên giọng nói của Hương.

– “Em à, chị đây! Chị đã nghe chị em nói về em, nhưng sao chị lại không được gặp trực tiếp em vậy? Em khỏe không? Nghe nói sức khỏe em không tốt à? Trưa nay chị gặp em một chút được không?”
– “Dạ, chào chị!”, nàng đáp, “Em khỏe ạ! Em chuẩn bị về cửa hiệu đây…”
– “Vậy chị đợi em nhé!”

Có lẽ nhiều lần Hương đã gặp Linh, nhờ cô liên hệ với nàng nhưng không được. Hôm ấy, Hương cứ nài nỉ Linh và cô đã không thể từ chối. Linh dặn nàng “Em lỡ cho chị ấy gọi điện cho chị. Phen này chắc là cô Phương sẽ la em chết. Chị giúp đừng nói cho cô biết nhé!”

Nàng về cửa hiệu thì gặp Hương ngồi đợi nàng trong phòng làm việc. Chị đứng lên mỉm cười với nàng. Trong bộ đầm vest màu hồng trang nhã, Hương có vẻ trẻ trung hơn nhiều so với thường lệ trước đây của chị.

– “Chào cưng! Thật khó khăn để gặp cô nàng này! Cô được người nhà bảo vệ kỹ lưỡng quá thế! Có chuyện gì phải không em?”
– “Ồ, không, chị ạ! Chị muốn gặp em có việc gì quan trọng không ạ?”
– “Cũng không hẳn là quan trọng! Chị đến tạm biệt em trước khi về lại bên kia… Đi! Đi dùng bữa với chị rồi cùng nói chuyện, em nhé!”

Nàng lưỡng lự một chút, quay sang nhìn Linh. Linh nói: “Bé đang được chị giúp việc tắm rồi cho đi ngủ. Việc ở đây em lo được chị ạ. Chị cứ đi đi!”.

Nàng nhìn lại Hương, xin phép lên phòng thay áo và chuẩn bị. Nàng thay áo dài, mặc vào chiếc đầm ôm màu tím, mang sandal trắng và cầm theo chiếc ví trắng, rồi bước xuống nhà theo Hương ra xe. Chị chào nàng để về bên kia thôi hay còn muốn trao đổi gì với nàng vậy nhỉ?

– “Chị đã nhiều lần tìm em”, Hương nói khi chị và nàng đã vào bàn và gọi xong thức ăn, “nhưng cô em đã yêu cầu chị để em nghỉ ngơi, vì lý do sức khỏe gì đó… Rồi chị phải làm việc với chị của em. Tuy nhiên, chị thấy vẫn phải gặp em để nói rõ nhiều điều.”
– “Vâng, em xin lỗi vì chuyện riêng nên em không tiếp chị trực tiếp trong nhiều ngày qua. Giờ thì em đã gặp chị. Chị cứ nói đi, em nghe ạ!”
– “Uhm! Chỉ là chị muốn hỏi ý em về việc công tác với Yang Min. Theo như trước đây, chị vẫn mong là em sẽ tiếp tục cùng làm việc với chị. Nay thì dường như chuyện đó là không thể. Chị muốn nghe em nói có phải như vậy thật không. Nếu thế, chị cũng không miễn cưỡng với em…”

Hương vẫn nhẹ nhàng, hồn hậu với nàng. Chị giục nàng dùng thức ăn, vừa ăn vừa nói chuyện. Chị lắng nghe nàng nói, giải thích và mỉm cười gật đầu. Nàng chỉ có thể lấy lý do vì nàng cần dành thời gian cho gia đình, cho bé con còn nhỏ, để giải thích với Hương về việc tạm ngưng việc cộng tác của nàng với Yang Min. Hương gửi lời cám ơn nàng đã giúp Yang Min trong nhiều tháng qua, nhất là về chuyến đi của nàng cùng với Cho vừa rồi. Hương vẫn nghĩ rằng nàng là một chuyên viên quảng cáo, theo cách gọi của Cho, và chị không hình dung hết công việc mà nàng đã làm. Chị hỏi thăm sức khỏe của nàng, về cuộc sống của nàng. Rồi đột ngột chị đề cập đến chuyện hôn nhân của nàng…

– “Chị… có nghe nói nhiều hơn về chuyện em và chồng em. Sống đơn thân cũng không dễ dàng chút nào. Chị biết… vì cũng từng trải qua khoảng thời gian như thế… Em có định là lúc nào đó sẽ xây dựng gia đình với ai đó không?”
– “Ồ, em chưa nghĩ về điều này chị ạ! Em đang… rất ổn khi sống cùng bé, cùng chị và cô em…”
– “Uhm, chị hiểu! Chỉ là… trước đây, khi chị chia tay chồng cũ của chị, chi cũng từng nghĩ giống như em lúc này. Rồi do duyên mà chị gặp chồng chị lúc này. Em à! Chồng chị cũng từng ly hôn, anh ấy đối xử với chị cũng rất tốt…”

Hương ngừng lại nhìn và xem phản ứng của nàng. Nàng chỉ mỉm cười nhẹ nhàng với chị…

– “Nếu là duyên thì mình đâu cần cố, đâu cần nghĩ, chị nhỉ?”
– “Ồ, không hẳn…”, Hương cũng cười, “chỉ là, chị đang nghĩ… chị sẽ mai mối cho em thôi…”
– “Chị làm mai à? Hihi, em không tưởng tượng ra được chuyện này…”
– “Chị… biết một người”, Hương thôi cười, gương mặt hơi nghiêm, “một người mà trước đây là đàn anh của chị. Anh ấy vẫn ở trong nước, vẫn độc thân…”

Nàng nhìn Hương, trong lúc tự cảm thấy lòng mình vẫn rất phẳng lặng.

– “Em… không biết nói sao lúc này. Có lẽ, em… không nghĩ rằng mình có thể yêu được ai khác cả…”
– “Không sao! Chuyện hệ trọng thì đâu thể quyết định nhanh chóng được đâu. Thôi thì… cứ nghe chị nói về anh ấy đã, rồi thì em suy nghĩ để quyết định sau cũng không muộn”

Hương rút từ trong ví ra vài tấm ảnh chụp một người đàn ông mà chị nói là đã gần 50 và cũng là người đã từng dẫn dắt chị trong công việc khi chị vừa mới ra trường. Một câu chuyện tình thật đẹp thuở xa xưa giữa chị và anh ấy được kể giữa trưa hôm ấy. Nàng nghe chị kể mà cảm nhận dần về người đàn ông kia và thật ngạc nhiên khi hôm nay, chính chị ngỏ ý muốn giới thiệu người ấy với nàng…

Còn tiếp

Tìm kiếm nâng cao: