Cái kết của người vợ ngoan – Phần 47

8:07 chiều 2 Tháng Mười Hai, 2016

Khoác trên mình bộ trang phục làm việc chỉnh chu, nhìn nàng không có gì khác với bao phụ nữ trên đời. Tuổi ba mươi tràn trề sức sống, cũng từng làm vợ, làm mẹ, cũng từng biết yêu và được yêu… Nhiều ngày qua, nàng không đi nhà thờ làm lễ. Một con chiên lạc đàn đúng nghĩa!

Hôm nay, nàng mặc lại chiếc áo trắng dài tay, jupe ngắn màu đen, mang tất da, giày bít đen gót thấp, rồi tự mình đến nhà thờ mà mình vẫn thường cùng cô, cùng chồng đi lễ trước đây. Lễ tối đông người, không khí thật trang nghiêm, ấm áp! Nàng chợt chạnh lòng nghĩ về những người thân yêu và chú tâm vào việc cầu nguyện cho họ…

Còn bản thân nàng, nàng ngước nhìn Chúa, hỏi thầm sao Người lại tạo ra nàng? Người muốn nàng phải sống tiếp như thế nào và cần làm tiếp điều gì? Có lẽ còn lâu thêm nữa mới có câu trả lời của Người? Hay là… nàng được sinh ra là để chịu tội, sinh ra là để gian truân? Nếu thế thì, những gì nàng đang làm là không có gì sai, phải không? Xin Người chỉ cho nàng thấy con đường nào khác để đi tiếp! Nếu có tiếng gọi của Người, xin cho nàng nghe được qua lời nói của những người thân của nàng! nàng chỉ có thể tin vào họ mà thôi! Nếu chồng nàng cất tiếng gọi nàng trở về, nàng sẽ trở về! Nếu chồng nàng trách mắng và bảo nàng phải ra đi, nàng sẽ không do dự mà đi ngay! Vì nàng tin đó là ý của Người! Nếu sau này bé con vẫn gọi nàng là mẹ, đó cũng là ý của Người! Nếu bé không nhận nàng là mẹ, nàng cũng tin đó chính là ý của Người! Vậy thôi!

Đêm tối, gió mát… Nàng có dịp trở lại sân nhà thờ, nhìn ngắm những gia đình đầm ấm đi bên nhau đến đây để dự lễ… Chỉ mỗi nàng là một mình… Có những ánh mắt nhìn nàng, hơi ngạc nhiên khi thấy người phụ nữ chỉnh chu này đi dạo bước từ tốn, im lặng trong sân sau khi hành lễ, khi nàng đến đứng một lúc lâu trước tượng Đức Mẹ… Có lẽ đó là điều người ta thắc mắc, lấy làm lạ về nàng tối hôm đó…

cai-ket-cua-nguoi-vo-ngoan-phan-47

Một buổi tối thật nhẹ nhàng!

Khi chị giúp việc mở cửa cho nàng vào nhà, nàng đã nhẹ nhàng bước vào phòng khách. Vén hai vạt áo dài, nàng từ từ quỳ xuống ở khoảng gần chân cầu thang đợi cô chồng nàng từ trên lầu đi xuống. Khi bà Phương xuất hiện, nàng vội cất tiếng chào bà.

– “Cô ạ! Con về thăm cô đây! Con muốn nói chuyện với cô!”
– “Sao lại phải quỳ như thế? Đứng lên đi!”
– “Dạ!”

Gương mặt bà Phương có vẻ mệt mỏi, hai mắt như thể thiếu ngủ. Bà đến ngồi vào ghế salon, trên bàn chị giúp việc đã pha sẵn một bình trà nóng. Nàng bước theo cô và đến ngồi trên một chiếc ghế nhỏ đặt gần đó.

– “Cô có vẻ không được khỏe phải không ạ? Con không ở nhà nên không làm gì giúp cô được!”
– “Thôi! Vào chuyện đi nhé!”
– “Dạ! Hôm nay con đến thăm cô và… nếu có gì cần bảo ban con thì cô cho con biết ạ!”

Bà Phương im lặng nhìn nàng, rồi hỏi nhỏ:

– “Phải sống như vậy thật sao?”
– “Dạ, sao ạ? Cô hỏi gì ạ?”
– “Sao phải sống bằng cách… chụp ảnh lõa lồ như vậy sao? Có còn nghĩ đến ai nữa không? Để người ta nói lời chế giễu, xỉ nhục gia đình như vậy?”
– “Dạ… chỉ là con…”, nàng ấp úng, cố tìm cách lý giải, nhưng chẳng thể nói được gì, “dạ… con biết con sai rồi…”
– “Mọi chuyện xong rồi thì mới biết sao? Ôi!… Nhưng trách ai cho được… cả tôi cũng thế mà…”

Bà Phương vẻ mặt thiểu não, lắc đầu, lấy tay đấm nhẹ lên ngực. Có lẽ bà cũng đang tự trách chính mình.

– “Dạ, cô! Lỗi tất cả do con làm. Con xin chịu! Cô và chồng con đã đón con về nhà này đàng hoàng, nhiều lần cô đã mở lối cho con, nhưng hôm nay thì… con thấy mình không còn tư cách gì để về nhà nữa! Con không xin cô tha thứ gì cả! Hôm nay con chỉ đến thăm cô… cô như Mẹ con vậy! (Đến đây, nàng bật khóc) Nếu cô có gì chỉ dạy thì cô cứ bảo, con xin nghe theo…”
– “Chồng con vẫn chưa nói gì thêm với cô. Phải đợi chồng con đã! Nhưng chắc có lẽ… nó không về lại nữa đâu. Trừ khi, thủ tục ly hôn cần đến sự hiện diện của nó… Con phải chuẩn bị đi!”
– “Dạ! Vậy từ giờ… con phải làm gì ạ?”
– “Giúp giữ gìn thể diện cho gia đình này một chút với! Còn thì con cứ tự do làm gì mình muốn!”
– “Ôi! Con xin lỗi ạ! Con sẽ cố gắng…”

Rồi nàng bày tỏ ý nguyện muốn về quê thăm bé con. Cô bảo khi nào cô chuẩn bị xong thì sẽ báo để đưa nàng cùng về. Có vẻ gia đình chồng ở quê vẫn chưa được thông báo rõ về chuyện ly hôn của vợ chồng nàng, nàng đoán thế nhưng không dám hỏi thêm. Bà Phương tỏ vẻ mệt mỏi, bảo nàng bà phải đi nằm. Nàng vội đứng lên trước khi cô mình trở lên phòng nghỉ. Lên cầu thang vài bước, bà quay lại nói với nàng: “Từ hôm nay, đừng lui tới đây nữa! Có gì cần thì sẽ có điện thoại gọi cho con! Giữ nguyên số điện thoại liên lạc đấy! À… cứ lấy chiếc xe của con mà dùng đi lại! Cứ vào trong phòng mà dọn thêm những thứ của con rồi mang theo mà dùng!”

Rời nhà, nàng cảm thấy rất buồn, nhưng phần nào cũng thấy nhẹ lòng vì đã gặp được cô. Nàng đến lần này không cho Kha biết, vì sợ anh ta sẽ gây thêm những chuyện không vui cho cô và gia đình chồng nàng. Đó đã từng là nơi bảo bọc cho nàng suốt gần mười năm qua, kể từ khi nàng quen Sơn và đến tập tành làm việc giúp cho cửa hàng của cô. Chuyện đó dường như vẫn có thể hiện ra rất rõ trong trí nàng. Bao nhiêu thứ có thể đổi thay, nhưng ký ức và kỷ niệm thì vẫn còn y nguyên cả đấy…

Hôm sau, Kha đưa nàng giới thiệu với các nhân viên công ty. Ai cũng đưa mắt nhìn nàng dò xét. Dường như trong số họ có những người đã biết về nàng trước đây và cũng có thể họ còn biết nhiều chuyện của nàng nữa. Văn phòng chỉ khoảng 5-6 nhân viên, toàn là nữ, trẻ; những nhân viên các phòng khác thường là nam, cũng trẻ, thường đi công tác bên ngoài nhiều hơn. Kha không giao việc cụ thể gì cho nàng. Anh ta chỉ dẫn nàng đi tham quan để hiểu về công ty mà trước đây nàng ít có liên hệ trực tiếp, vì khi đó nàng chủ yếu làm việc bên ngoài nhiều hơn. Những nhân viên tiếp đón nàng có vẻ dè dặt, và nàng cũng thế. Một phần có lẽ do trang phục của nàng chăng? Khi đến công ty của Kha, anh ta thường yêu cầu nàng mặc tự do chứ không theo đồng phục như các nhân viên. Nàng cũng tự thấy mình trở nên một con người hoàn toàn khác hẳn khi đi cùng Kha, trước đây cũng thế, nay cũng thế. Hình ảnh cô Sen kín kẽ khi đi lễ, chỉnh chu hồi còn làm văn phòng hoặc nết na khi về nhà đã bị thay đổi bằng hình ảnh một quý cô hiện đại với đầm ngắn và giày cao gót. Nàng luôn luôn đi kèm bên cạnh Kha, y hệt như lần làm việc trước đây. Công việc chính của nàng trong hai ngày đầu tiên là… sáng vào văn phòng, pha cà phê, trà cho Kha, sau đó là đi ăn trưa và ăn chiều với Kha. Chỉ thế thôi cũng đã hết cả ngày, vì bữa chiều là một cuộc gặp gỡ nhiều người, có thể kéo dài cho đến tối… Nàng chỉ đi theo, ngồi bên cạnh, tiếp chuyện và cười đáp lại với các thực khách cùng dùng bữa với Kha. Nàng lại bắt đầu uống rượu (dĩ nhiên chỉ là chút vang đỏ), và đêm thứ hai, nàng còn đi cùng với Kha vào quán bar cho đến rạng sáng…

Phòng nghỉ đêm của Kha nằm riêng biệt trong khu nhà phía sau công ty. Buổi tối đầu tiên, chỉ có nàng ở lại trong văn phòng trên lầu. Bảo vệ thì trực ở phòng trước, tầng dưới. Đêm về, Kha thường vào phòng riêng của anh ta, sau khi đã tắm rửa sạch sẽ thì gọi điện cho nàng để anh ta ghé lên phòng của nàng. Kha dọ hỏi xem nàng có thoải mái khi ở lại văn phòng hay không. “Không sao, em ổn mà! Anh về phòng nghỉ đi!”, nàng đáp thế. Nhưng đến tối thứ hai, cuộc chơi kéo dài ở quán bar khiến khi về cả nàng và Kha đều mệt mỏi. Kha uống khá nhiều nên nàng phải gọi bảo vệ dìu anh ta về phòng riêng phía sau. Chỉ hai đêm như thế thôi, nhân viên trong công ty đã đồn đoán nhiều điều về nàng. Cả ngày nàng trở lại như chiếc bóng bên cạnh Kha, đêm đến thì lại về công ty trễ, điều đó dễ khiến tạo những đồn đoán bất lợi cho nàng. Nàng vẫn biết thế, nhưng chưa tìm được cách để thoát khỏi tình huống trớ trêu này. Không lẽ… nàng xin cô được trở về nhà? Hoặc nàng phải tự mình ra ngoài thuê phòng trọ riêng?

Nhưng nàng chẳng phải bận tâm lâu hơn. Đến ngày thứ ba, Kha và nàng chuẩn bị cho chuyến đi công đầu tiên kể từ khi nàng trở lại làm việc ở công ty này. Buổi trưa, Kha gọi nàng sang phòng trưng bày giày kiểu (thú sưu tầm rất đặc biệt của anh ta), ở đó nàng gặp Kha cùng với một chị nhân viên khoảng chừng 40 tuổi.

– “Đây là cô Liên. Cô Liên, đây là cô Trang mà tôi đã nói. Hai chị em ở đây làm việc nhé! Đến chiều tôi sẽ quay lại và mình sẽ dùng bữa chung. À này, (Kha quay sang nhìn nàng) mai ta đi đấy, cô Liên đây sẽ cho em biết chi tiết cụ thể cho chuyến đi!”

Nói rồi Kha rời đi. Nàng nhìn chị Liên, cười chào chị. Chị có dáng cao dong dỏng, trang phục vest jupe như nhân viên văn phòng của công ty. Và đó là buổi chuẩn bị cho nàng vào cuộc trong những ngày tới…

Lại cứ phải viết nhật ký! Không biết đến bao giờ mới ngưng lại được! Tập trước đã đốt bỏ, nhưng tập này lại đang dày thêm…

Sáng ra, nàng khoác lại lên mình chiếc áo dài. Muốn trở về nhà tâm sự với cô nên phải làm cho mình trở nên chỉnh chu một chút. Hôm nay là sinh nhật của cô nên phải ráng mà ghé về thăm cô. Nàng ra tiệm bánh, đặt một ổ bánh kem, cho khắc lên dòng chữ mừng sinh nhật cô. Chắc cô sẽ rất ngạc nhiên khi nàng đến thăm. Nàng cũng không báo trước vì thật sự nàng cũng muốn dành cho cô sự bất ngờ này.

Nắn nót đặt bút lên chiếc thiệp nhỏ, nàng viết: “Con chúc mừng sinh nhật cô! Chúc cô luôn dồi dào sức khỏe! Con – TT”

—–

Taxi đưa nàng trở về nhà. Xe dừng lại trước cổng và nàng bước đến bấm chuông. Chị giúp việc ra mở cổng, ngạc nhiên khi thấy nàng đến. Cô đang nằm nghỉ trên lầu. Không như mọi năm, năm nay cô không tổ chức sinh nhật rình rang cùng nhân viên. Có lẽ cô ngại những cuộc ra mắt, tiếp xúc nhiều người chăng?

Hai cô cháu cùng khóc khi gặp nhau… Những gì cần nói không cần phải nói nữa…

– “Đêm nay con ở lại nhà chơi nhé! Đây vẫn là nhà của con mà!”

Nàng òa khóc và chỉ biết “Dạ!” khi nghe cô nói như thế…

Còn tiếp

Tìm kiếm nâng cao: