Cái kết của người vợ ngoan – Phần 36

8:06 chiều 1 Tháng Mười Hai, 2016

Buổi chiều đến, nàng lui tới trong nhà như một chiếc bóng. Quanh quẩn bên bé con và đút ăn cho bé. Bữa chiều chỉ có nàng và chị giúp việc cùng ăn với nhau, bé con cũng ngồi chơi gần đó. Mẹ đi mãi cho đến gần 8 giờ tối mới về. Khi nghe tiếng chuông cửa, nàng bước ra mở cổng.

_ “Mẹ mới về ạ!”
– “Uhm! Con về khi nào mà nhân viên không hay biết gì cả. Mẹ ghé sang cửa hiệu rồi lại có công việc với Linh cho đến giờ này mới xong.”

Mẹ ở với Linh lâu thế à? Nàng nhìn Mẹ thoáng chút băn khoăn không biết Mẹ và Linh vào phòng làm việc ở đó có nói gì về nàng không nhỉ? Tập hồ sơ kia thì sao? Nàng chờ đợi, nhưng vẫn thấy Mẹ không đề cập gì đến chuyện của nàng.

– “Mẹ ăn rồi nên sẽ đi nghỉ đây! Lát nữa con đưa bé vào phòng Mẹ chơi một chút nhé!”
– “Dạ, Mẹ!”

Khi đưa bé con vào phòng Mẹ, nàng thấy Mẹ đang ngồi trên giường, mắt đeo kính và đang xem một tập hồ sơ trong tay. Mẹ gỡ kính ra, nhìn nàng và nói:

– “Cuối tháng sau là con đi rồi. Bên đó, người ta gửi thư báo cho Mẹ là đã chuẩn bị xong thủ tục cho con vào một trung tâm dành cho phát triển nữ giới ở ngay thủ đô. Từ đó, con sẽ được sắp xếp theo các khóa học ngôn ngữ, rồi sau này sẽ học nghề, tập sự và làm việc. Mẹ đã giúp làm xong các thủ tục bên này cho con rồi. Cho cũng đã gửi hợp đồng cho Mẹ và thông báo về chuyện công ty bên đó giúp hỗ trợ cho cửa hiệu nhà mình trở thành đại lý cho họ.”

Mẹ ngưng một chút rồi nói tiếp:

– “À, con nhớ gửi thư cho Mr Cho cám ơn anh ấy nhé! Con cũng sẽ chuẩn bị sau này làm việc tập sự cho công ty bên ấy. Cũng nên gửi thư thăm hỏi ông Park, ông ấy lo chỗ ở lại bên đó cho con”.
– “Dạ! Cám ơn Mẹ!”, nàng nói với một nụ cười buồn bã.
– “Không! Con mới làm nhiều việc cho Mẹ! Sau này con đừng găp lại Kha nữa nhé! Anh ta không còn làm việc với mình nữa. Cổ phần của anh ấy sẽ chuyển dần sang cho các cổ đông bên mình. Cổ phần của hai vợ chồng con vẫn giữ nguyên như thế, không thay đổi gì cả cho đến khi chồng con về. Mẹ đã lập tài khoản dành riêng cho con để dành dụm về sau và một thẻ tín dụng cho riêng con để khi sang bên kia, con sẽ chủ động mà dùng. Việc lo cho bé con, bên này Mẹ lo liệu hết. Con cứ yên tâm mà đi!”
– “Dạ, Mẹ!”

Nàng không thể nói gì hơn nữa, ngoài việc gật đầu và vâng dạ! Mẹ không nhắc gì đến những chuyện khác nghĩa là sao nhỉ? Vậy Mẹ sẽ vẫn giữ lại “tập hồ sơ” của nàng hay là sẽ giấu kỹ nó, hoặc là sẽ hủy bỏ nó? Nàng băn khoăn nhưng không dám hỏi. Và Mẹ cũng không nói thêm gì khác về cuộc làm việc với Kha chiều nay.

cai-ket-cua-nguoi-vo-ngoan-phan-36

– “Thực lòng con không muốn đi Mẹ ạ! Con sẽ nhớ nhà mình, nhớ bé con nhiều lắm!”
– “Hai năm nhanh lắm! Khi con về, mọi thứ vẫn sẽ yên ổn thôi!”

Nàng cúi đầu che giấu những giọt nước mắt lại tuôn ra không cách nào cầm lại được…

– “Vâng, con hiểu rồi! Con sẽ đi mà!”

Sáng hôm sau, nàng dậy sớm như thường lệ, nhưng tự mình đưa bé con sang nhà trẻ. Rồi trở về nhà chuẩn bị buổi học với Phong. Hôm nay, Mẹ nhắc nàng chuẩn bị trà và chè hạt sen cho cậu thầy giáo trẻ ấy. Dường như Phong cũng bắt đầu làm việc cho mẹ. Khi anh đến, Mẹ đã mời vào phòng khách tiếp riêng khoảng 15 phút, sau đó anh mới trở ra chiếc bàn lớn cũng trong phòng khách nhưng đặt ra phía ngoài, nơi ấy nàng đang ngồi đợi cho buổi học.

– “Chào chị! Xin lỗi vì đã làm trễ giờ học của chị!”, Phong nhẹ nhàng nói với nàng.
– “Dạ, không có gì ạ! Vì thầy bận việc với cô em thôi! Mời thầy dùng trà nhé!”
– “Cám ơn chị!”

Phong bắt đầu buổi học về chủ đề cách thức ứng xử khi xin việc. Anh đặt cho nàng những tình huống khác nhau và chỉ dẫn cho nàng những cách nói chuyện và sử dụng tiếng bản ngữ trong những tình huống ấy. Quyển sách mà Phong đưa cho nàng hôm trước đã giúp nàng rất nhiều trong việc học những tình huống như thế này.

Lúc nghỉ giữa giờ, nàng tự tay mang trà và chè sen cho Phong.

_ “Mời thầy dùng ạ! Món này do em làm rồi để lạnh từ chiều qua. Thầy xem có ngọt quá không nhé!”
– “Vậy à! Chị khéo tay nhỉ! Vừa miệng rồi ạ! Rất ngon!”

Phong vừa nhấm nháp, vừa nói chuyện với nàng. Nàng đứng lên châm thêm trà vào tách cho Phong. Khi nàng ngồi xuống, Phong hỏi: “Dường như hôm nay chị có vẻ mệt mỏi! Chị có thể học tiếp tục được chứ?”

– “Vâng, không sao đâu ạ! Em có thức khuya hôm qua, nhưng không ảnh hưởng gì đâu ạ!”

Phong mỉm cười rồi nói: “Vì bây giờ mình phải có vài bài tập cần chị tập trung nên tôi mới hỏi như vậy thôi”. Rồi Phong yêu cầu nàng cố sử dụng tiếng Hàn trong nói chuyện với Phong ở phần còn lại của buổi học.

Trong bài tập mà Phong đề nghị nàng làm có nội dung là nàng đang đứng trước một giám đốc nhân sự của một công ty, còn nàng là một dự tuyển viên vào công việc làm trợ lý cho giám đốc công ty đó. Nàng chỉ cần tập phần giới thiệu bản thân mình và những kinh nghiệm làm việc của bản thân bằng tiếng Hàn. Nàng sẽ giả định Phong là vị GĐ nhân sự, còn nàng sẽ giới thiệu bản thân.

Bài tập khá thú vị, vì khi làm bài tập, nàng được Phong chỉ dẫn thêm nhiều từ, nhiều cách ứng xử mà khi đọc sách nàng cũng không thể tiếp thu được.

– “Trang phục của chị hôm nay rất chuẩn mực đối với một người phụ nữ khi đi xin việc, đặc biệt là cho nhân viên văn phòng. Chỉ có điều, nét mặt chị không vui lắm!”
– “Vậy à thầy?”, nàng làm động tác hơi cúi đầu, nắm hai bàn tay phía trước bụng và nói: “Mianhamnida!” (Xin lỗi)

Phong cười: “Chị có rất nhiều tiến bộ đấy! Ít người có thể học nhanh như chị! Tôi nghĩ là tác phong của chị rất hợp với kiểu cách của người bên đó”.

– “Vâng, em cũng đang cố gắng, nhưng vẫn còn thấy hơi có chút khó khăn khi nghe!”
– “Mấy buổi sau, tôi sẽ giúp thêm việc nghe hiểu cho chị”

Rồi Phong hỏi: “À, mà chị đi sang bên đó là làm việc cho gia đình à? Tôi hỏi để hiểu thôi chị thôi chứ không có ý gì khác đâu!”

– “Dạ, không sao thầy! Em sang bên đó là tập sự những việc cần cho cô em sau này phát triển kinh doanh thôi. Cô em là người chính mà, còn em chỉ làm việc giúp cho cô. Em làm việc cho cô nhiều năm rồi!”
– “Vâng! Vì tôi thấy chị có con nhỏ…”

Nàng nghe đến đây thì lúng túng và gượng mỉm cười để trả lời Phong: “Cũng vì công việc thôi, em cũng đang cố gắng… Bé của em ở nhà có cô lo liệu. Chắc là cũng ổn thầy ạ!”

Phong dường như thấy mình quan tâm hơi quá nên anh chuyển sang chủ đề trao đổi khác. Buổi học kết thúc khi nàng làm xong phần còn lại của bài tập về cuộc phỏng vấn xin việc.

Sau khi ra cửa tiễn Phong xong, nàng quay trở vào và chợt nhớ mình đã có lời mời trưa nay sẽ đi dùng cơm trưa với Linh. Cô ấy chưa trả lời nàng là có đi được hay không. Nàng vào phòng khách, thu dọn ly tách trên bàn xong, rồi trở lại ngồi xuống chiếc sofa suy nghĩ “Liệu gặp Linh mình sẽ trao đổi chuyện gì nhỉ?”

Rồi nàng đến bên chiếc điện thoại bàn, mở sổ tay riêng của mình và bấm máy gọi cho Linh…

Nàng ngồi đợi Linh trong một quán cà phê – cơm văn phòng. Cách cửa hiệu nhà nàng vài phút đi bộ. Linh đến sau khoảng 10 phút. Cả hai dùng cơm và sau đó vừa dùng nước vừa chuyện trò với nhau.

– “Chị khi nào đi sang bên đó?”, Linh hỏi để mở chuyện khi thấy nàng tần ngần không nói gì.
– “Một tháng nữa em à. Em nghỉ hẳn bên anh Kha rồi à?”
– “Dạ! Cô Phương muốn em về phụ trách quản lý ở cửa hiệu của cô. Em không rành công việc ở đó lắm. Chắc phải nhờ chị nhiều.”
– “Chị lúc ban đầu cũng vậy, giống em thôi. Lâu dần, nghe theo cô chỉ bảo mà chị biết dần. À này, hôm nay chị muốn hỏi em vài chuyện…”

Linh có vẻ đang lắng nghe, cô đặt ly nước xuống bàn và mở lời với nàng:

– “Chị hỏi đi! Chắc chị thắc mắc về chuyện em nghỉ bên anh Kha rồi về làm với cô Phương phải không? Cho em giải thích một chút thế này: Anh Kha, sau đợt kiểm tra vừa rồi bên KS… bị phát hiện là đã làm thất thoát tiền của KS. Số lượng đó không nhiều, em cũng không rõ hết, nên các cổ đông đề nghị anh ấy giao quyền điều hành lại cho cô Phương. Em cũng nghe nói là trước đây lẽ ra là chị đó…”
– “Uhm! Chị biết!”
– “Rồi, cô làm việc với anh Kha về những việc mà trước đây chị đại diện cho cô làm việc bên công ty em. Lúc đó, em có biết chị rồi và em có phụ việc cho anh Kha, nên em cũng được tham gia vào cuộc làm việc giữa anh Kha và cô… Xin lỗi chị là… qua làm việc em mới biết rõ nhiều điểu về công việc của chị đã làm…”

Nàng thấy Linh khó khăn khi nói đến chuyện này, tuy nhiên, nàng vẫn mở lời để Linh vẫn có thể giải bày tiếp:

– “Chị không sao đâu! Em cứ nói đi!”
– “Em biết chị làm việc là cho cô, chứ chị không hề làm gì cho mình cả! Em thấy ngại cho chị quá… Anh Kha đã lợi dụng chị và hơn thế nữa, anh ta còn là người không tốt với nhiều cô gái khác nữa… Em cũng là người trong số đó chị ạ!”

Linh ngừng lại nhấp một ngụm nước, rồi tiếp:

– “Nhưng em phản kháng mạnh nên anh ta không tiếp tục làm gì được. Khi cô Phương cần biết về những gì chị làm ở công ty, chính em đã cung cấp thông tin mà em biết cho cô… Em xin lỗi đã làm việc này mà không cho chị biết!”
– “Uhm! Chị hiểu rồi! Chị hỏi điều này nhé…”
– “Dạ!”
– “Buổi tối chị bị say và trở về KS… Nghe nói em có đi cùng chị và anh Kha đưa chị về?”
– “Dạ đúng! Hôm đó, chị vẫn đi được khi em dìu đi, em đưa chị bằng thang máy lên căn phòng mà anh Thắng bảo là dành cho nhân viên khi ở lại nghỉ trưa. Em chỉ được anh Kha nhờ đưa chị về KS thôi, rồi sau đó em ra về.”
– “À, chị hiểu rồi!”

Rồi nàng đánh bạo hỏi tiếp:

– “Những bức ảnh hôm tập đi giày là do em chụp phải không? Chị cũng thấy có vài tấm khác nữa, có phải cũng do em chụp?”
– “À, thế này! Em chỉ chụp theo lời của anh Kha để làm tư liệu cho công ty khi chị tập đi giày và thuyết trình. Còn những bức hình khác mà chị nói thì em không biết! Nhưng mà hình gì vậy chị?”
– “À, không! Là những hình công việc thôi…”

Rồi nàng hỏi sang những chuyện khác, tránh không nhắc đến những bức ảnh nhạy cảm. Linh kể cho nàng nghe về Kha sau khi bị kiểm tra. Công ty của anh ta mất nhiều khách hàng quan trọng, trong đó có Mr Cho. Linh cũng biết Cho, cũng đã từng làm việc với Kha và Cho. Nhưng có vẻ Linh rất cứng cỏi và quyết đoán nên cô ấy không hề vướng phải những khó khăn và nhầm lẫn nhu trường hợp của nàng. trong thâm tâm, nàng thầm thán phục Linh và thấy mình cần học hỏi nhiều điều từ cô gái trẻ ấy.

– “Chị mong em ở nhà giúp cho cô của chị. Cô khó tính, nhưng rất tận tình chỉ bảo. Em chỉ cần chịu khó, kiên nhẫn một chút, và nhất là biết ghe lời là ổn! Chị chỉ biết chia sẻ những ý kiến như vậy thôi, chứ chị tin em có khả năng học hỏi tốt hơn chị mà!”
– “Chị khéo nói nhỉ! Em cũng thấy mình phải học hỏi ở chị nữa… Có điều là… Em ái ngại cho chị, khi chị đi xa và nhất là chị quá tin người, dễ để cho người khác dẫn dắt mình, nên em nghĩ sau này chị nên thận trọng hơn thì sẽ tốt…”
– “Uhm, chị hiểu rồi! Cám ơn em nhiều!”

Còn tiếp

Tìm kiếm nâng cao: