Cái kết của người vợ ngoan – Phần 23

8:00 chiều 30 Tháng Mười Một, 2016

Bé con lúc đó đã gần 15 tháng tuổi rồi, biết ê-a gọi “Bà”, gọi “Mẹ”. Được cổ vũ và nâng đỡ tinh thần từ Mẹ, nàng trở nên tươi tắn hơn rất nhiều mỗi khi bên bé con. Và một thông lệ đáng yêu mới được hình thành với hai mẹ con nàng: Đều đặn cứ mỗi chiều đến là hai mẹ con nàng cùng vào phòng tắm chung với nhau.

Nàng đã chăm chút lại phòng tắm, đặt vào đó vài lọ hoa nho nhỏ, lắp đặt lại bồn tắm và máy đun nước nóng, đính trên tường những bức tranh tươi vui và đặt trên thành bồn tắm những món đồ chơi nho nhỏ bằng nhựa cho bé con có dịp vui đùa khi tắm cùng mẹ. Nựng nịu bé con, nàng nói đùa: “Nếu có ba ở đây, ba cũng sẽ cùng vào với hai mẹ con mình. Hoặc ba sẽ chụp hình đẹp cho hai mẹ con đang tắm lúc này!” Rồi nàng cười vui cùng bé con. Bé không còn bú mẹ, nhưng những khi như thế thì không thể không tranh thủ sờ hai cái ti của nàng. Ôm bế con trong tay ngồi trong làn nước ấm, nàng cảm thấy thật yên lành và hạnh phúc khi nhìn thấy bé cười đùa, sờ nghịch hai núm vú mẹ.

Nàng ngủ với bé nhiều hơn, chứ không như trước đây bé thường ở cùng chị giúp việc. Và những khi Mẹ rãnh rỗi, cả ba bà cháu cùng tổ chức đi ra công viên hoặc ngồi quây quần chung vui bên tấm thảm rộng trải trong phòng ngủ lớn của Mẹ, cùng vui chơi và chuyện trò. Những lúc như thế giúp nàng vơi đi những lo toan khó chịu trong công việc.

—–

Đêm thứ sáu, khi bé con đã ngủ, nàng bước qua phòng Mẹ. Trên giường Mẹ, nàng thấy một chiếc đầm màu đen được Mẹ trải ra sẵn trên nệm. Mẹ nhìn nàng cười và nói: “Mẹ chuẩn bị cho con đó!”

– “Để làm gì hở Mẹ?”
– “Con mặc nó khi đi gặp Kha sáng ngày mai. Mẹ muốn con đẹp và sang trọng khi xuất hiện trong công ty bên đó. Đừng ngại ngần gì cả! Kha phải thấy ở con một người tự tin, có ý kiến riêng và anh ta không thể chèn ép con được nữa…”

Đó là một chiếc đầm đen kiểu vai lệch, bên phải là ống tay dài bằng vải ren, bên trái thì để hở trần nguyên cả bờ vai và cả cánh tay. Thân áo hơi ôm nhẹ và vạt áo dài đến gần trên gối. “Ồ! Đẹp quá Mẹ ạ! Con phải mặc thế này sao? Đâu phải đi dự tiệc đâu Mẹ!”, nàng trầm trồ với Mẹ.

cai-ket-cua-nguoi-vo-ngoan-phan-23

– “Không phải hễ cứ dự tiệc hoặc dự sự kiện thì con mới phải làm đẹp. Con còn là chủ nhân của một cửa hiệu thời trang, nói cách nào đó thì cũng là một nữ doanh nhân, con có quyền làm đẹp cho chính bản thân mình”.

Rồi Mẹ nhắc nhở nàng thử áo, chuẩn bị sẵn một số nội dung nói chuyện để nhớ khi nói chuyện với Kha, rồi giục nàng nghỉ ngơi sớm. Nàng ôm Mẹ và cảm thấy biết ơn Mẹ vô cùng…

Với kiểu đầm màu đen, lại rất gợi cảm bởi một bên tay để trần và tay kia phủ bởi vải ren, nàng muốn thể nghiệm một phong cách thời trang mới mà lâu nay ít khi được thấy ở nàng. Nàng nghe theo lời cô, chọn kiểu giầy mũi bít nhọn màu đen, gót cao vừa phải và không đi tất da. Các phụ kiện cũng thật ít và chỉ trang điểm nhẹ. Tuy nhiên, sáng hôm ấy, nàng tô son môi đỏ đậm hơn mọi khi. Mẹ cũng nói rằng màu đen trong thời trang phụ nũ cũng có thể vừa là biểu tượng cho một thứ quyền lực mềm, vừa vẫn thu hút và quyến rũ.

Buổi sáng nàng vẫn dậy sớm, đi lễ nhà thờ với Mẹ, rồi sau đó trở về nhà, thay đổi trang phục, rồi đến công ty gặp Kha theo hẹn. Cuộc hẹn vào lúc 9 giờ sáng và Mẹ cùng đi theo xe đưa nàng đến. Xe chạy vào sân công ty, nàng bước xuống, tài xế đưa Mẹ về cửa hiệu. Mẹ hẹn sẽ cho xe quay trở lại đón nàng vào lúc 10g30. Mẹ nghĩ nàng không nên ở lâu tại công ty của Kha và cũng không nên theo Kha đi đây đi đó ngoài việc cứ ở lại làm việc với Kha tại công ty mà thôi. Mẹ đi theo cũng là điều muốn báo với Kha rằng Mẹ luôn theo sát và bảo vệ cho nàng.

Linh, cô nhân viên văn phòng mà nàng đã biết, đợi nàng ở phòng khách. Cô dẫn nàng lên phòng làm việc của Kha. Nàng hơi bị áp lực một chút khi đến căn phòng này, bởi vì những lần nàng đến căn phòng này đều để lại cho nàng những ký ức tồi tệ khó phai.

Kha, được Linh báo trước, đã đứng sẵn ngoài hành lang đón nàng, rồi dẫn nàng vào phòng. Ngắm nàng trong trang phục lạ mắt, Kha lên tiếng trầm trồ: “Có vẻ em đang chuẩn bị cho một dạ tiệc hơn là một buổi làm việc! Thật thú vị khi thấy em như thế này!”

– “Làm việc xong, khoảng 10g30, Mẹ sẽ đón em đi gặp một số bạn thân của Mẹ, nên em chuẩn bị trước thôi!”

Nàng đáp và ngồi xuống chiếc sofa đặt trong phòng của Kha. Kha ngồi đối diện nàng. Anh ta hỏi thăm về Mẹ và những ý kiến của Mẹ về khuynh hướng làm ăn sắp tới, nhất là ý Mẹ về việc hợp tác với Mr Cho. Nàng trả lời chung chung, không đi vào cụ thể lắm, vì có lẽ Mẹ sẽ nói rõ hơn trong cuộc gặp với Cho hôm sau. Rồi Kha bắt chuyện sang khả năng nàng hợp tác với công ty của Kha để tổ chức sự kiện, về kế hoạch của nàng như thế nào khi muốn phát triển việc kinh doanh bên KS, vân vân và vân vân… Rồi Kha bỗng hỏi nàng: “Em có muốn trở lại phòng trưng bày để xem chiếc tủ giày của anh không? Anh muốn cho em xem thêm một số kiểu giày mới”. Nàng hơi bất ngờ khi Kha đề nghị. “Đây có phải là nội dung làm việc chính sáng nay không ạ?”, nàng cũng bất chợt hỏi lại Kha. Anh ta nheo mắt và mỉm cười một cách hữu ý: “Cũng có thể lắm! Nhưng em đến phòng đi rồi sẽ thấy”. Nàng gật đầu đồng ý vì cũng muốn thấy được những ý chính mà Kha muốn bày tỏ hôm nay với nàng. Điều này có thể cần thiết cho cuộc gặp làm việc của Mẹ ngày mai chăng? Nàng dự đoán như thế và nàng nghĩ Kha có lẽ cũng muốn thông qua cuộc gặp nàng sáng nay để chuẩn bị gì đó cho ngày mai.

Thế là nàng đi theo Kha xuống trở lại tầng lầu kế ngay bên dưới, nơi mà nàng đã có một thời gian ở lại làm việc với công ty của Kha, cũng là nơi có căn phòng với chiếc tủ trưng bày của Kha. Dãy hành lang dài vắng lặng gợi cho nàng những cảm giác đắng! Tiếng gót giày của nàng vang lên nghe như nàng đang đi trong những “buổi tập” ngày nào. Nàng và Kha đi ngang qua căn phòng làm việc cũ của nàng và… căn phòng mà Kha dành cho Mr Cho cùng với nàng vào buổi tối định mệnh ấy… Thoáng thấy vẻ ưu tư trên gương mặt nàng, Kha hỏi: “Em sao vậy? Ổn chứ?”. Nàng quay lại nhìn và nói: “Không sao!”.

Rồi Kha mở cửa phòng trưng bày. Máy điều hòa và đèn đã mở sẵn khi nàng bước vào, điều đó cho thấy Kha đã sắp xếp trước việc dẫn nàng đến đây. Nàng chợt nhớ ở hành lang và trong phòng này đều có gắn camera, vì thế nàng rất thận trọng về cử chỉ và hành động của mình. Nàng bước vào đi dọc theo chiếc tủ, ngắm nhìn những đôi giày cao gót của Kha, những đôi giày đã đưa nàng đi thật xa và làm thay đổi quá nhiều điều trong cuộc đời nàng. Hôm nay, liệu có chuyện gì mới sẽ xảy đến, một dịp cho chuyện không may hay là một cơ hội để nàng vươn ra khỏi các mắc mứu hiện có?

Nàng bất chợt quay lại và nhìn thấy trên tường, ngay phía trên chỗ đặt bộ sofa, có treo một bức ảnh lớn. Bên trong ảnh là một phụ nữ khỏa thân đang ngồi nghiêng trên chiếc bục gỗ, tư thế cúi xuống với hai cánh tay làm động tác mang giày. Đôi giày cao gót màu ánh bạc và chiếc mặt nạ màu xanh che nửa phần trên gương mặt. Mái tóc được bới cao và gọn phía sau làm cho phần gáy và vai sáng lên do ánh đèn rọi từ phía trên xuống… Ôi, tất cả thật rõ ràng! Chính là nàng của ngày hôm ấy!

Nàng bỗng thấy chao đảo và đôi chân như nhũn ra không còn đứng vững được nữa…

Còn tiếp

Tìm kiếm nâng cao: