Cái kết của người vợ ngoan – Phần 22

8:00 chiều 30 Tháng Mười Một, 2016

Lúc ở nhà trước khi đi, Mẹ căn dặn nàng thật kỹ rằng đến họp lần này nàng không phải chỉ là người phụ việc cho Mẹ, cũng không phải là “người đại diện” cho Mẹ như những lần trước đây nữa. Nàng phải chính là nàng và Mẹ sẽ có những quyết định quan trọng.

Khi cuộc họp đã xong những phần thủ tục đầu tiên, báo cáo tổng hợp của Thắng, phần công khai tài chính của bộ phận tài vụ và những ý kiến đánh giá của Kha, thì đến phần phát biểu của các cổ đông. Quan trọng nhất là ý kiến phát biểu của Mẹ. Cho đến lúc ấy, nàng mới thấy ngưỡng mộ Mẹ, thật không ai trong số các thành viên có thể phát biểu ý kiến được như Mẹ và cũng chẳng có ai đã từng mất thời gian, hao công sức cho việc xây dựng và đầu tư cho KS này.

Và đến khi gần cuối bài phát biểu của mình, Mẹ đã quay sang nàng, mời nàng đứng lên trước mọi người. Nàng từ từ đứng lên mỉm cười cúi chào mọi người nhưng vẫn chưa biết ý Mẹ là gì. Khi nàng đã đứng lên xong, Mẹ bắt đầu cho biết quyết định quan trọng của mình:

– “Hộm nay tôi xin thông báo với tất cả mọi người, cháu gái tôi đây sẽ là người chính thức được tôi chuyển nhượng quyền thừa kế những cổ phần mà tôi có trong doanh nghiệp này.” Nàng ngỡ ngàng, há hốc miệng nhìn Mẹ và buột khẽ tiếng “Ôi, Mẹ…”. Mẹ nói tiếp:

– “Chúng tôi đang làm các thủ tục cần thiết và phù hợp với nội quy hoạt động của doanh nghiệp chúng ta. Tôi cũng đề nghị quý thành viên hôm nay suy xét và chấp nhận đề nghị của tôi về việc bổ nhiệm cháu gái tôi vào vị trí quản lý chính ở KS. Tôi cũng đề nghị, theo quy định, cũng cần thực hiện việc kiểm toán các hoạt động tài chính của KS trước khi kế hoạch hoạt động năm nay có thể tiếp tục. Và sau cùng, kể từ hôm nay, tôi xin chính thức rút tên mình ra khỏi danh sách thành viên, thay vào đó, cháu gái tôi đây sẽ là người thừa kế hợp pháp cổ phần ấy. Xin cám ơn quý vị thành viên và kính mong quý vị giúp đỡ cháu gái tôi trong thời gian sắp tới”.

cai-ket-cua-nguoi-vo-ngoan-phan-22

Mọi người ngỡ ngàng nhưng cũng đã vỗ tay khi Mẹ nói xong. Nàng cũng ngỡ ngàng vì quả thật Mẹ đã không nói trước với nàng quyết định này của Mẹ trước khi vào họp. Khi thấy mọi người đều hướng ánh mắt về phía mình, nàng nghĩ mình cũng phải có lời lên tiếng đáp lại: “Dạ… Xin phép các cô chú, các anh chị, trước tiên (quay nhìn về phía Mẹ) cho phép con nói lời cảm ơn Mẹ, dù là cô nhưng con vẫn xem như là người Mẹ của con và con cũng đã được phép gọi cô là Mẹ”. Nàng hơi nghẹn lời vì xúc động, sau đó trấn tĩnh lại và nói tiếp: “Con ngỡ ngàng vì quyết định của Mẹ. Nhưng khi Mẹ đã có ý như thế, trước mặt tất cả các cô chú, các anh chị ở đây, con cũng xin lãnh nhận trách nhiệm nặng nề mới mẻ này và kính mong tất cả mọi người ủng hộ cho quyết định của Mẹ tôi”.

Nàng ngồi xuống bên cạnh Mẹ, nhìn Mẹ rồi ôm hôn Mẹ trước sự vui vẻ của mọi người. Liếc nhìn Thắng, nàng cũng thấy cái nhìn ủng hộ của anh. Còn Kha, cái cười của anh ta không được thoải mái và ánh nhìn còn khá dè dặt. Nàng chợt hiểu một điều rằng, khi nàng thừa kế cả phần cổ đông của Mẹ, thì nàng đã trở thành cổ đông thứ hai của doanh nghiệp KS này rồi…

Mẹ đã dạy cho nàng nhiều điều và qua đó nàng cũng thấy mình lớn lên rất nhiều. Trong bữa ăn trưa với mọi người hôm đó, nàng cũng biết thêm nhiều chuyện thay đổi khác ở KS mà thời gian qua, mãi lo nghĩ đến những cái khó của riêng mình, nàng đã không biết hết. Trong khi nàng lo ngại nhân viên xầm xì nói xấu mình thì trong thực tế họ lại xầm xì nhưng lại nói chuyện và kể xấu về Kha. Có những việc Kha làm sai dẫn đến thất thoát, và vì những điều này mà Mẹ kêu gọi các thành viên phải sắp xếp, tổ chức lại doanh nghiệp.

Chiều hôm sau, Kha đến gặp nàng trong KS, lúc đó nàng vừa hoàn tất thủ tục bàn giao lại công việc quản lý KS, vị trí mà trước giờ là của Thắng. Kha vào phòng làm việc của nàng ở lầu trên cùng, căn phòng trước đây của Thắng mà nàng dự định sẽ dời xuống tầng trệt cho tiện làm việc.

Vừa bước vào phòng và ngồi xuống ghế, Kha đã hỏi ngay:

-“Em dự định sẽ làm gì trong những ngày tới?”
– “Có lẽ em sẽ xem xét lại tất cả hồ sơ doanh nghiệp, các biên bản tài chính và chuẩn bị cho việc kiểm tra nội bộ mà cuộc họp hôm trước đã quyết định.”

Là doanh nghiệp tư nhân nhỏ nên KS không cần kiểm toán mà chỉ cần điều tra nội bộ. Các thành viên hôm đó đã ủy nhiệm cho nàng cùng với Thắng phụ trách làm việc này. Thắng, sau cuộc họp, đã cho nàng biết rằng anh sẽ rời khỏi KS và sẽ mở công ty riêng để làm việc của mình. Cổ phần của Thắng là chung với bà Ngân, mẹ của Thắng. Trong cuộc kiểm tra này, Thắng đồng thời phải ở cương vị người quản lý cũ bàn giao công việc cho nàng đồng thời giải trình tất cả hồ sơ, sổ sách có liên quan đến hoạt động của KS trong thời gian anh làm quản lý. Còn nàng là người quản lý mới, nhưng lại ở cương vị được ủy nhiệm là người phụ trách điều tra nội bộ. Do vậy, Kha đã đến tìm nàng vào buổi chiều hôm ấy. Kha vẫn là cổ đông lớn nhất trong doanh nghiệp KS, nhưng việc điều tra thì không thể do anh ta quyết được, vì những việc cần đêìu tra thì lại liên quan đến những gì Kha làm và quyết định. Dĩ nhiên, phải mời thêm những luật sư và các cơ quan quản lý độc lập cùng tham dự điều tra, do vậy, nàng sẽ có ưu thế hơn để có thể có thẩm quyền khi đảm nhận trọng trách này.

“Có lẽ Kha đang lo lắng”, nàng nghĩ thầm, “Liệu anh ta sẽ có gợi ý gì với mình chăng?”. Nàng nói với Kha về thời gian biểu làm việc của nàng và cùng Kha dự liệu sắp xếp thời để dành cho những cuộc họp khi cần thiết. Kha trầm ngâm suy nghĩ rồi nói:

– “Em có thể sang bên công ty anh để làm việc vào cuối tuần này được không? Sáng thứ bảy anh có thời gian rãnh. Hôm sau, chủ nhật, mình có cuộc hẹn với Mr Cho và cô của em. Dẫu sao, về lâu dài, anh cũng mong em tiếp tục hợp tác với anh bên công ty!”

Nàng suy nghĩ về đề nghị của Kha. Nàng chưa đoán hết được ý định của anh ta nên phải hết sức thận trọng. Nàng nhớ lời dặn của Mẹ “Con đã có những liên hệ với Kha nên khi làm gì sau này cũng nhớ phải thận trọng. Mẹ mong rằng anh ta sẽ không tiếp tục làm gì đó gây phương hại cho con nữa!”

– “Em sẽ sắp xếp công việc và sẽ báo với anh sau nhé!”. Dẫu sao, nàng cũng vẫn phải bình tĩnh để có thể tiếp tục công việc của mình, bao gồm cả những việc có liên quan đến Kha. Do vậy, không thể dùng cảm tính để nói chuyện được.

Tối hôm đó, lúc về nhà, nàng đã có những suy nghĩ riêng của mình và nàng đã nói với Mẹ những suy nghĩ ấy. “Mẹ ạ! Có lẽ con sẽ gặp riêng Kha vào cuối tuần này. Có những suy nghĩ con cần nói cho Mẹ biết. Mẹ giúp ý cho con nhé Mẹ!”

Thật ấm lòng khi bên cạnh nàng là một người Mẹ bản lĩnh và nhiều kinh nghiệm. Nàng còn thấy ở Mẹ là một người vị tha và rất rộng lượng với nàng.

– “Mẹ hỏi điều này, con phải nói thật nhé!”
– “Dạ, Mẹ!”

Mẹ trầm ngâm hồi lâu rồi hỏi nàng: “Liệu Kha có thể sẽ làm gì gây khó cho con không? Con đã đoán được chưa, đã dự phòng được chưa?”

Ôi! Mẹ đã hỏi một câu hỏi khó nhất đấy Mẹ ạ! Nàng cúi đầu suy nghĩ rồi đáp: “Con cũng có nghĩ đến, nhưng không đoán được hết đâu Mẹ. Nhưng dù thế nào đi nữa, con nghĩ rằng mình không thể vì thế mà cứ phải chịu lệ thuộc anh ta mãi. Cũng có thể… Kha sẽ tìm cách hạ nhục con trước mắt người khác… Và con sợ nhất điều đó, không hẳn chỉ riêng vì danh phận của con đâu, mà còn là thể hiện và danh dự của Mẹ và chồng con nữa!”

Nàng ưu tư một chút rồi nói tiếp bằng giọng trầm buồn: “Con đã làm sai, lẽ ra chỉ mình con mới phải chịu… Con sợ làm Mẹ tổn thương nên mới phải hỏi ý Mẹ trước khi gặp Kha. Mẹ ạ, con nghĩ mình phải gặp Kha. Con muốn mình không phải sợ anh ta nữa… Mặc dù lòng con hiện đang rất sợ! Con đã sai lầm nhiều, ấy vậy mà Mẹ vẫn tin tưởng giao lại cho con những nhiệm vụ quan trọng, con rất sợ mình không làm tròn… Nếu sau này, có chuyện gì về con khiến Mẹ tổn thương, con xin Mẹ tha thứ cho con về những tội lỗi này!”

Rồi nàng cúi đầu, quay mặt đi che giấu dòng nước mắt đang trào ra. Nàng nghe tiếng Mẹ nhẹ nhàng nói bên tai: “Mẹ sẽ ở bên con! Mẹ đồng ý chuyện con đi gặp Kha và sẽ chuẩn bị mọi thứ cần thiết cho con. Con yên tâm đi!”

Còn tiếp

Tìm kiếm nâng cao: