Cái kết của người vợ ngoan – Phần 12

8:00 chiều 29 Tháng Mười Một, 2016

Đêm hôm ấy, nàng lật lại từng trang nhật ký mình đã viết về hôn nhân của nàng với chồng, đọc từng dòng, từng chữ, rồi xem lại thật kỹ từng bức ảnh trong những quyển album gia đình

Ngày… tháng… năm…

Nhớ mùa giáng sinh năm ấy, mình gặp nhau. Lúc ấy em như người lạc lối, mất phương hướng, bước đi lang thang trong xóm đạo nhỏ rồi dừng bước trước cổng nhà thờ. Cũng khoảng khắc ấy em được gặp anh. Dấu mốc định mệnh phải không anh? Không năm nào từ đó về sau mà em không nhắc lại chuyện này, vì điều đó với em thật vô cùng ý nghĩa. Lại một mùa giáng sinh sắp đến nữa rồi, mình lại cùng nhau anh nhé, như bao lần anh đã nâng cánh cho em, giúp em tìm lại ý nghĩa cho cuộc sống này…

Ngày… tháng… năm…

Chào buổi sáng ở vùng cao, trời trong xanh, gió nhẹ se lạnh, không gian thoáng đãng. Bắt đầu một ngày chủ nhật nhiều việc phải làm. Thức dậy từ lúc nghe chuông nhà thờ đổ sớm sau một đêm thao thức, tinh thần vẫn thấy nhẹ nhàng và thật êm ái. Đúng là một không gian tĩnh tại để thư giãn và để làm việc. Trông mình giống một nữ tu quá! Nhắn tin cho ox đây “Anh dậy chưa? Ăn sáng ngon miệng nhé!” ….

Ngày… tháng… năm…

Đời vốn lận đận nên chuyện tình cảm trước đây chẳng hề nghĩ đến. Trải hết mấy năm cao đẳng để rồi tìm kiếm việc làm nơi cái thành phố vốn ban đầu chẳng quen thuộc nhiều. Những tưởng có dịp đi lên, có dịp sống tốt nào ngờ những chuyện không hay xảy đến dồn dập khiến mình trở tay không kịp. Nhiều lần do quá cả tin mà suýt lâm vào cảnh ngộ trớ trêu. May thay cái duyên con gái vẫn còn nguyên vẹn cho mãi đến ngày gặp anh…

Ngày… tháng… năm…

Hihi. Luôn biết rằng chàng thương mình. Lâu nay cứ chở vợ đi về mỗi ngày, nắng cũng như mưa. Cứ thế mà giai đoạn vợ chồng son cứ kéo dài anh nhỉ!
P/S: Một buổi chiều đợi anh đến đón, ngồi ăn hàng lề đường…

Ngày… tháng… năm…

Ban đầu chưa hẳn là tình, chỉ như nghĩa thôi. Kẻ mất phương hướng đâu thể thấy đường… Như kẽ lỡ dại, sẩy chân rơi xuống nước nên anh chỉ như cái phao thôi. Rồi ngày qua ngày, sự cảm mến nẩy sinh và lớn dần. Ngoài người anh kết nghĩa còn như một người thầy, cái tình khi rõ nét thì lại càng khó phân biệt, đến một lúc nào đó tự hỏi “đã yêu rồi chăng?

Ngày… tháng… năm…

Tự nhiên lúc ấy, thèm một cái ôm, thèm nghe giọng nói, thèm thấy nụ cười… Lúc đó mới biết, lúc ấy mới cảm. Làm sao nhỉ? Và cái con bé ngu ngơ nhưng liều lĩnh lại trỗi dậy trong mình… Ngày đó đến, trong tay tự dưng cầm một đóa hồng nhung mang đến chỗ anh làm việc, lặng lẽ cắm vào lọ đặt tại chỗ anh ngồi. Hic, xấu hổ khi quay ra bị anh phát hiện… Rồi sao nữa? Chẳng nhớ gì hơn ngoài cảm giác ngượng ngùng, lúng túng. Rồi sao nữa? Tính nói gì đó để bớt ngượng mà không thể nói được. Vì sao? Vì… môi mình đã bị choáng lấp bởi đôi môi anh rồi…

Ngày… tháng… năm…

Chẳng phải hễ môi cứ chạm nhau thì đều là hôn đâu. Bởi đến lúc ấy mới là hôn thực sự. Cái e ấp, run rẩy ngày đầu ấy tưởng như đã mất, nhưng không, cho đến nay anh vẫn có cách giúp mình nuôi dưỡng cảm giác ấy… Để mỗi lần hôn là mỗi lần như có gì mơi mới.

Ngày… tháng… năm…

Vậy đó! Có nhiều chuyện quan trọng nhưng đâu cần lời nói. Cũng đâu cần lý sự dài dòng thì người ta mới có thể hiểu nỗi lòng của nhau. Một cái ôm đến ngay khi ta cần cũng choáng ngợp như một nụ hôn đến thật bất ngờ. Và em đã tiếp nhận cả hai một cách say sưa…

Ngày… tháng… năm…

Nước mắt luôn là thứ rất đáng giá! Cả khi ta khóc vì buồn khổ, cũng như khi ta rơi lệ vì quá sung sướng…

Ngày… tháng… năm…

Hôm nay trời thật đẹp. Dự định xuống suối ngâm mình một chút nhưng nắng quá nên thôi. Có anh ở đây thì khác rồi… Nắng bao nhiêu anh cũng có cách che hết… Hihi
P/S: Chuyến đi công tác thực tế ở vùng cao cùng các soeur!

Ngày… tháng… năm…

Chính anh là người đánh thức người đàn bà trong em
Chuyện vợ chồng chính thức bắt đầu từ ngày ấy
Hôn lễ, đêm tân hôn và cuộc sống hôn nhân cho đến hôm nay…
Cảm ơn anh về những gì anh đã dành cho em!
Tay trong tay mình bên nhau đến suốt cuộc đời…

Ngày… tháng… năm…

Sáng ra thấy vợ diện một chút chàng cũng vội tranh thủ thơm lên má một cái. Bàn tay anh vẫn ấm khi nắm tay dắt em ra xe. Chỉ thế thôi cũng là hạnh phúc rồi…

Ngày… tháng… năm…

Lần đầu trao thân cho anh cũng chính là đêm tân hôn, cũng chính thức là lần đầu em gần gũi với đàn ông thực sự. Chuyện cũng không dễ chịu cho em… Đã có vài lần trước đó tưởng rằng em đã mất duyên con gái rồi. Đời cũng chừa lại cho em một con đường, để em đến và gặp được anh. Được chồng ôm và yêu trong đêm ấy, em đã lởn vởn nhiều cảnh tượng về những ký ức ấy. Đau và vui sướng lẫn lộn anh à! Bốn năm trôi qua và cho đến đêm giáng sinh vừa rồi, em đã hoàn toàn mãn nguyện và tự trong đáy sâu tâm hồn, nhận ra rằng những chuyện xa xưa kia đã không còn ảnh hưởng đến mình nữa. Khi ấy em đã khóc vì sung sướng…

Ngày… tháng… năm…

“Dạ! Em hiểu rồi thầy ơi!” Hihi, cưới nhau 4 năm rồi mà vẫn gọi chàng bằng “thầy”, quen thế rồi, không đổi kiểu xưng hô được. Hơn nữa, hình như cách gọi như vậy giúp hai vợ chồng đối xử với nhau cung kính hơn chăng? Có lẽ đúng…

Rồi nàng đặt bút viết tiếp ngay bên dưới:

Ngày… tháng… năm…

Em tự đánh mình bằng chiếc thắt lưng của Anh. Cứ xem đây là sự trừng phạt mà em đáng nhận. Xin tạ lỗi cùng Anh, chồng ạ!
_ Người vợ tội lỗi

Nàng không đành lòng khi giấu giếm chồng mình những chuyện đã qua. Và thật lòng nàng muốn thú tội. Nhưng chẳng có ai chỉ cho nàng cách nào là tốt nhất! Nhiều lần nàng muốn gặp cha xứ, để nói ra những điều như thế, nhưng không đủ can đảm! Nàng cũng nghĩ không thể đem những chuyện trần tục ấy nói trong chốn trang nghiêm.

Ngày mồng 2 tết, sau một ngày làm việc buồn tẻ, tối về nhà nàng lại tự đánh mình lần nữa. Lần này mạnh tay hơn lần trước. Nàng nghĩ đến hai từ “cái chết”, nhưng rồi lại sợ bé con không có mẹ, vả lại nàng ra đi như thế thì không ai hiểu được lý do vì sao cả. Lại thôi, lại mất ngủ, lại dằn vặt…

cai-ket-cua-nguoi-vo-ngoan-phan-12

Nàng gặp lại Thắng vào sáng mồng 3, sau đó cả Kha cũng đến. Nàng làm việc một cách trầm tĩnh, gặp ai thì gật đầu chào, chúc năm mới, rồi bàn chuyện công việc. Thắng cũng thế, vậy là tốt rồi, nàng nghĩ bụng “Không thể đi xa thêm nữa, Thắng ạ!” và định rằng cũng sẽ cần một lúc nào đó để nói lời chính thức với anh.

Còn với Kha, trong ngày hôm ấy, nàng đã gặp và nói với anh ta rằng nàng có ý xin thôi công việc tại KS. Nàng muốn ngừng công việc với tư cách là một nhân viên quản lý, nhưng vẫn là một đại diện, một cổ đông. Trước đó, nàng có điện báo với cô ý định này và cô đã đồng ý. Kha nghe xong thì nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng, nhưng anh ta bảo sẽ trao đổi thêm với cô Phương. Nàng chào Kha khi đã nói xong chuyện làm việc, nhưng khi nàng đứng lên định ra ngoài, Kha đã nắm cánh tay nàng giữ lại “Khoan đã! Anh muốn nói thêm với em chuyện này!”

Kha muốn nàng tiếp tục giúp anh ta trong công việc giúp đỡ các khách hàng và giới thiệu các sản phẩm cho công ty của anh ta như trước đây. Nàng từ chối “Em phải về quê nên không thể tiếp tục được. Có lẽ anh nên tuyển nhân viên khác vậy!”

– “Nếu em ra đi vào lúc này, em sẽ mất đi nhiều thứ mà lẽ ra em sắp có đủ. Vì em chấm dứt hợp đồng sớm, nên một số việc em để lại anh không biết cáng đáng ra sao cả. Chi bằng…”

Kha lưỡng lự một chút, rồi nói tiếp: “Chi bằng em ráng giúp anh một dịp này nữa thôi! Rồi anh sẽ giải quyết việc của em cho ổn thỏa. Vậy nhé!”

– “Nhưng đó là việc gì?”
– “Chiều nay, em đợi ở đây, anh đến đón. Mình sẽ sang công ty dùng bữa và anh sẽ cho em biết nhé! Anh cũng sẽ bảo cô Linh hoàn tất thủ tục hợp đồng cho em luôn”.

Nàng bấm bụng đồng ý với Kha sẽ gặp anh ta chiều nay. “Ôi, con đường lui cũng thật gian nan lắm! Nhưng phải cố gắng sao cho mình đừng bị tổn thương thêm nữa, tôi ơi cố lên!” – Nàng tự nhủ mình như thế.

Chiều đến, nàng theo xe cùng với Kha về lại công ty. Nàng sang gặp lại Linh để làm một số thủ tục, rồi sau đó sang phòng tiếp khách của giám đốc Kha. Khi bước vào, nàng đã vô cùng ngạc nhiên khi trên chiếc bàn đặt ở giữa phòng có một ổ bánh kem lớn, trên mặt bánh có chạy dòng chữ “Happy Birthday!” với tên và ngày sinh của nàng. Kha mỉm cười và giải thích: “Vừa rồi anh xem lại hồ sơ của em, mới để ý thấy ngày sinh của em. Mặc dù sinh nhật của em đã qua 2 tuần nay rồi, nhưng vào một ngày đầu năm thế này mà lại bỏ qua việc mừng tuổi mới cho em thì quả thật là một thiếu sót lớn! Thế nên em cho phép anh làm chút tiệc nhỏ mừng sinh nhật em nhé!”

Nàng thật lúng túng, không biết nói gì hơn là “Vâng, cảm ơn anh! Em thật bất ngờ!”

– “Xa ông xã chắc là em buồn lắm phải không?”
– “Ồ, không sao đâu anh! Em ổn!”
– “Uống với anh một chút đi!”

Kha rót sâm banh vào ly, đưa cho nàng. Cảm giác của nàng lúc ấy là lo ngại. Trong phòng chỉ có hai người, và lại phải uống rượu! Nàng chỉ nhấp môi một chút rồi đặt ly xuống bàn.

– “Linh sẽ gửi đầy đủ giấy tờ cho em sáng mai. Anh cũng làm thủ tục thanh toán lương, sau tết các khoản thù lao cũng sẽ được chuyển khoản cho em. Các thủ tục liên quan đến cổ phần của em và cô Phương, anh cũng đã giải quyết xong. thế là yên tâm nhé!”
– “Vâng, cám ơn anh!”

Kha thắp nến, rồi mời nàng thổi nến. Nàng do dự nhưng rồi miễn cưỡng làm theo và đành để anh ta chụp cho nàng mấy tấm ảnh lúc thổi nến và cắt bánh. Cuộc trò chuyện cũng chỉ dừng lại ở những chủ đề chung chung, về ngày tết, về sức khỏe. Rồi sau ly sâm banh thứ hai, nàng thấy có cảm giác choáng váng, ngầy ngật. Trong lúc hoa mắt, nàng nhớ mình nói câu gì đó đại loại là xin phép ra về sớm, nhưng rồi lại thấy Kha đứng dậy đến bên cạnh nàng, cúi xuống nói gì đó không rõ và nàng thiếp đi. Đến lúc đó, nàng đã quên không hỏi Kha rằng Kha định nhờ nàng giúp điều gì nữa…

Còn tiếp

Tìm kiếm nâng cao: